Ma Thiên Ký

Chương 242: Yêu Nghĩ


Dịch giả: hungprods

Chỉ thấy trên người mộc cầm màu lam bám đầy một loại Phi Nghĩ (kiến bay) màu hồng phấn, chỉ dài hơn một tấc, có khoảng mấy chục con đang dùng miệng liều mạng cắn xé khôi lỗi mộc cầm.

Chỉ trong nháy mắt, đầu khôi lỗi này đã bị cắn cho nham nhở không còn trọn vẹn nữa.

Liễu Minh nhướng mày, tay áo đột nhiên rung lên, một quả cầu lửa từ đó bắn ra, “Phừng” một tiếng, đánh lên người mộc cầm.

Hỏa diễm bốc lên cuồn cuộn, cuốn tất cả đám Phi Nghĩ màu hồng vào trong.

Phần lớn Phi Nghĩ đều biến thành tro ngay tại chỗ, nhưng vẫn có hơn mười con gắng gượng thoát khỏi hỏa diễm, xông về phía Liễu Minh.

Một kích này của Liễu Minh, giống như chọc phải tổ ong vò vẽ vậy, trong đám sương mù cách đó không xa bỗng vang lên âm thanh ‘ông ông’ cộng hưởng, có thêm rất nhiều Phi Nghĩ màu hồng từ trong đó bay ra, rậm rạp chằng chịt tuôn về chỗ Liễu Minh.

Liễu Minh biến sắc, không nói hai lời tay cuốn một cái, một lá cờ nhỏ màu lam lập lòe đột nhiên xuất hiện, hắn chỉ phất một cái về phía trước người, một mảnh nước biển tuôn ra, sau khi quay tít một vòng liền hóa thành một con sóng động trời lao ầm ầm về phía đối diện.

Một mảng lớn Phi Nghĩ bị con sóng cuốn vào trong, chỉ có thể liều mạng giãy dụa ở bên trong mà không cách nào thoát ra được.

Nhưng vẫn còn có không ít Phi Nghĩ tránh thoát được con sóng lớn, điên cuồng vỗ cánh bay tới gần Liễu Minh.

Đúng lúc này, không gian trước người Liễu Minh xuất hiện chấn động, một cái đầu lâu nam tử lặng lẽ hiện ra.

Chính là Phi Lâu.

Ma đầu này chỉ hất đầu một cái, tóc dài đầy đầu hóa thành những tia sáng màu xanh lục giăng đầy trời, bắn ra mãnh liệt.

Rất nhiều Phi Nghĩ chỉ kịp kêu lên mấy tiếng “chi chi...” đã bị xuyên thủng thân hình, đua nhau rớt xuống đất.

Cứ như vậy, Liễu Minh dùng tiểu kỳ màu lam trong tay điểu khiến sóng lớn tấn công từ xa, cuốn mảng lớn Phi Nghĩ vào trong.

Còn ở gần, tóc dài đầy đầu Phi Lâu hóa thành chi chít chằng chịt những tia sáng màu lục, tiêu diệt toàn bộ đám Phi Nghĩ còn sót lại không còn một mống.

Trong phút chốc, đám Phi Nghĩ thoạt nhìn có số lượng kinh người, lại không có nổi một con tới được bên người Liễu Minh.

Tới khi không còn Phi Nghĩ lao ra từ trong sương mù màu hồng nữa, Liễu Minh lẩm bẩm trong miệng, một tay bấm niệm pháp quyết, một cái băng trùy màu lam nhạt nhanh chóng ngưng tụ ra trước người, cũng nhanh chóng chuyển thành màu lam đậm, đồng thời mặt ngoài sáng lên một tầng tinh quang khác thường.

Cổ tay run lên, băng trùy nhoáng lên một cái đã không thấy bóng dáng.

Sau một khắc, sóng biển phía xa cuộn lên một cái, biến thành một khối thủy cầu cực lớn lơ lửng giữa không trung.

Bên trong thủy cầu, không biết có bao nhiêu Phi Nghĩ màu hồng bị vây khốn, tất cả đều đang liều mạng dốc sức giãy dụa.

Không gian phía trước bỗng lóe lên ánh sáng màu lam, băng trùy thoáng hiện ra, lập tức đâm thẳng vào trong thủy cầu.

“Phanh” một tiếng.

Băng trùy vừa chui vào giữa thủy cầu lập tức tự động nổ tung, một cỗ hàn khí màu lam tỏa ra, nước biển lập tức biến thành hàn băng.

Một quả cầu băng khổng lồ màu xanh đậm xuất hiện trong hư không, rung lên mấy cái rồi rơi xuống dưới.

Một tiếng nứt vỡ giòn vang!

Quả cầu băng hóa thành vụn băng trắng xóa trên mặt đất, khiến cho tất cả Phi Nghĩ cũng bị phân thây theo.

Lúc này Liễu Minh mới thu cán cờ nhỏ lại, tay áo run lên, một quả cầu màu xanh lam bay ra. Một tiếng “rắc...” vang lên, lại biến thành mộc cầm bay vào trong sương mù.

Còn hắn thì một tay bấm niệm pháp quyết, một ngón tay chỉ lên trên trán, đồng thời nhắm hai mắt lại.

Lúc này, mộc cầm màu lam đã lặng lẽ bay vào trong sương mù, không thấy có bất cứ âm thanh nào truyền ra, xem ra bên trong thật sự không còn bất kỳ đầu Phi Nghĩ nào nữa rồi.

Tuy nhiên một lát sau, thần sắc Liễu Minh lại hơi đổi, hai mắt mở ra.

Gần như cùng một lúc, sương mù phía trước cuộn lên, mộc cầm từ giữa chỗ đó bay ra, bên dưới móng vuốt đang quắp một bộ hài cốt quần áo rách nát.

Một tiếng trầm đục vang lên!

Mộc cầm buông móng vuốt, thả bộ hài cốt xuống trước mặt Liễu Minh, còn bản thân thì nhoáng lên, trong tiếng cơ quan khởi động biến trở lại thành quả cầu màu lam, lóe lên rồi chui vào trong tay áo Liễu Minh không thấy bóng dáng.

Lúc này Liễu Minh mới hạ ngón tay trên trán xuống, sau khi quan sát bộ hài cốt rõ ràng còn lưu lại dấu vết bị Phi Nghĩ gặm nhấm, ánh mắt bỗng nhiên lóe lên, đưa tay vẫy một cái vào hư không.

“Phốc” một tiếng, một khối ngọc bội màu trắng từ bên hông cỗ hài cốt bay ra, rơi gọn vào trong lòng bàn tay hắn.

Liễu Minh cúi đầu nhìn một chút, chỉ thấy một mặt của ngọc bội có khắc rõ một chữ “Bạch”, sắc mặt liền trở lên vui vẻ.

Quả nhiên bộ hài cốt này là của đệ tử Bạch gia đi tìm kiếm Sát Khanh trước kia, chỉ là không biết vì sao lại táng thân nơi đây, xem ra nơi này không nghi ngờ gì chính là Sát Khanh chứa Canh Lam Chân Sát.

Sau khi Liễu Minh suy nghĩ như vậy, mới không khách khí nữa, ngoắc Phi Lâu bên cạnh một cái.

Sau khi Ma đầu này cười một tràng quái dị, bỗng nhiên hít sâu một hơi.

Vô số phù văn màu xanh lá điên cuồng chớp động hiện lên trên đầu lâu nam tử, không ngờ chỉ trong nháy mắt cái đầu nó đã lớn gấp mấy lần lúc trước, tiếp đó miệng mở lớn, một cỗ cuồng phong tối tăm mờ mịt thổi ra không ngớt.

Sương mù màu hồng sau khi bị cuồng phong thổi tới lại điên cuồng bốc lên.

Thân hình Liễu Minh khẽ chuyển động, lặng lẽ tới sau lưng Phi Lâu, đặt một bàn tay lên đỉnh đầu nó, thúc giục Chân nguyên điên cuồng truyền Pháp lực vào trong cơ thể ma đầu.

"Oanh" một tiếng.

Cuồng phong phun ra từ miệng Phi Lâu đột nhiên mạnh lên gần một nửa, sương mù vốn chỉ hơi bị khuấy động, nhanh chóng bị thổi dạt ra bốn phương tám hướng.

Nửa khắc sau, khi Liễu Minh nhấc tay ra khỏi đỉnh đầu Phi Lâu, sương mù trong sơn cốc đã bị cuồng phong thổi tan không còn, lộ ra một cái hố to có đường kính khoảng ba mươi bốn mươi trượng ở trung tâm biển sương mù.

Hố to như thế, mặc dù Liễu Minh đứng cách xa hơn trăm trượng nhưng chỉ cần liếc mắt cũng thấy rõ ràng.

Mặt đất xung quanh hố sinh trưởng một loại tiểu thảo xanh mơn mởn cao vài tấc, trên ngọn toàn bộ đều nở nhiều đóa hoa nhỏ màu hồng phấn, từ nhụy hoa phun ra một ít bột màu hồng phấn, sau đó cứ lơ lửng trên không trung không rơi xuống.

Lúc này Liễu Minh mới chợt hiểu, biển sương mù màu hồng phấn vừa rồi hình thành là do phấn hoa của loại hoa lạ này phun ra mà thôi.

Đúng lúc thân hình Liễu Minh khẽ chuyển động, định bay tới chỗ cái hố to, bỗng nhiên một tràng cười “cạc cạc” quái dị từ trong hố truyền ra. Một cỗ sương mù màu hồng phụt lên, rồi một quái vật nửa người nửa trùng cực lớn từ trong hố bò ra.

Quái vật này dài khoảng ba trượng, nửa người trên là một nữ tử tóc dài khỏa thân, hai cánh tay nhỏ nhắn, da thịt trắng như tuyết, trước ngực là đôi gò bồng đảo hồng hào không hề được che chắn khẽ rung nhè nhẹ. Nửa người dưới lại là thân trùng óng ánh mập mạp dị thường, phần đuôi còn sinh ra từng vòng vân lạ màu đen, sau lưng có một cặp cánh giống đám Phi Nghĩ màu hồng trước đó, chỉ là được phóng đại lên vô số lần.

Gương mặt nữ tử cực kỳ xinh đẹp, nhưng ánh mắt nhìn Liễu Minh lại tràn đầy vẻ phẫn nộ.

“Yêu trùng Linh Đồ Đại viên mãn!”

Khi Tinh thần lực của Liễu Minh cảm ứng được khí tức phát ra trên người quái vật phía đối diện, trong lòng không khỏi phát lạnh, lần đầu tiên trên mặt biểu lộ vẻ cẩn thận.

Không hề nghi ngờ rằng, tám chín phần mười là bản thân quái vật này tu luyện đã đến bình cảnh, có ý định mượn nhờ Chân Sát khí nơi đây để trùng kích cảnh giới cao hơn.

Dù sao bất kể là người hay Yêu, chỉ cần tu vi đạt đến cảnh giới Linh Đồ Đại viên mãn, muốn tiến giai cảnh giới Linh Sư, không thể tránh một bước ngưng Sát thành Cương này.

Sở dĩ Yêu trùng này có biểu hiện phẫn nộ như vậy, tất nhiên là vì nó ngưng Sát đã đến thời điểm mấu chốt, lại bị sự xâm nhập của Liễu Minh cắt ngang.

So với Yêu thú bình thường, Yêu trùng thông linh muốn tu luyện thành công khó khăn hơn khá nhiều. Nhưng cũng chính vì vậy, trong cùng giai thì Yêu trùng lại càng khó chơi hơn là Yêu thú.

Liễu Minh đối mặt với Yêu trùng đã bắt đầu ngưng Sát này, tất nhiên không thể không coi là đại địch được.

Hắn khẽ thở ra một hơi, cuốn tay một cái, Thanh Nguyệt kiếm chợt lóe lên xuất hiện.

Yêu trùng đối diện dường như bị kích thích bởi động tác này của Liễu Minh, miệng phát ra một tiếng kêu quái dị, cái đuôi to mọng đong đưa, từ đó phun ra bốn quả trứng côn trùng cực lớn.

Những quả trứng này óng ánh màu trắng như tuyết, dài cỡ ba xích, ngay sau khi chúng vừa rời khỏi đuôi Yêu trùng liền tách làm đôi, mỗi quả xuất hiện một con kiến lớn màu hồng phấn cao hai thước.

Sau lưng bọn chúng đều có một cặp cánh óng ánh, trên toàn bộ những cái chân màu đen đều phủ đầy gai nhọn sắc bén móc ngược lên trên. Răng nanh trong miệng nhe hết ra, khí tức trên người không ngờ cũng có trình độ Linh Đồ trung kỳ. Hai mắt chúng chỉ trợn lên một cái đã cùng lúc vỗ cánh xông tới Liễu Minh.

Yêu trùng có gương mặt mỹ nữ sau khi phun ra bốn quả trứng, khí tức trên người bỗng nhiên hạ thấp xuống rất nhiều.

Hiện giờ chỉ có trình độ Linh Đồ hậu kỳ.

Mặc dù Liễu Minh rất kinh ngạc, nhưng cũng không có thời gian tìm hiểu nguyên do, Thanh Nguyệt kiếm trong tay rung lên, chém thẳng tới bốn con kiến lớn đang xông tới.

Tiếng xé gió vang lên, bốn đạo kiếm khí màu xanh bắn đi.

Cùng lúc đó Phi Lâu cũng hét lên một tiếng, tóc dài đầy đầu hất lên, hóa thành vô số sợi tơ màu xanh lục bắn thẳng tới phía đối diện.

"Phốc" "Phốc" vài tiếng.

Mấy cặp cánh sau lưng bốn con kiến lớn đột nhiên đập mạnh, thân hình chợt hóa thành gió biến mất không thấy đâu nữa.

Bất kể là kiếm khí hay những sợi tơ màu xanh đều loé lên bắn vào khoảng không.

"Phong Độn thuật!"

Liễu Minh thấy cảnh này, không khỏi nghẹn ngào hô lên.

Sau một khắc, hai bên thân hắn nổi lên tiếng gió, hai con kiến lớn chợt hiện ra, bốn cái chân trước sắc bén khẽ động, biến thành bốn đạo bóng đen đâm thẳng tới thân hình Liễu Minh, tốc độ nhanh như chớp.

Nếu chỉ là Linh Đồ hậu kỳ, đối mặt với công kích xuất kỳ bất ý như thế này, khả năng trúng chiêu là rất cao.

Nhưng Liễu Minh là người hạng gì chứ, tinh thần và thân thể cường đại của hắn dường như còn mạnh hơn cả Linh Sư, tất nhiên phản ứng cực kỳ nhanh. Chỉ nghe hắn quát khẽ một tiếng, thanh đoản kiếm màu xanh trong tay vung lên, bổ ra mỗi bên trái phải một kiếm.

"Phanh" "Phanh" hai tiếng.

Chân trước của hai con kiến lớn bị hai đạo kiếm khí màu xanh chém trúng, gào lên một tiếng rồi rút lui lại mấy bước.

Nhưng khi Liễu Minh nheo hai mắt nhìn kỹ, thấy chân trước của hai con kiến này vẫn không hề hấn gì, sắc mặt không khỏi trầm xuống, một tay bấm niệm pháp quyết, bên ngoài cơ thể đột nhiên bốc lên một mảng lớn khí đen, sau khi quay tròn ngưng tụ lại liền biến thành từng cái xúc tu màu đen mãnh liệt lao tới hai con kiến lớn.

Đúng lúc này, bên ngoài thân hai con kiến lớn bỗng nổi lên gió nhẹ, thân hình chúng lại một lần nữa mờ đi, không thấy bóng dáng đâu nữa.

Cùng lúc đó, ở chỗ Phi Lâu bên kia, tóc dài đầy đầu nó cũng hóa thành một tấm lưới bao bọc bản thân vào bên trong, còn ở xung quanh, thân hình hai con kiến lớn khác thoắt ẩn thoắt hiện, đang tranh đấu với Ma đầu này vô cùng kịch liệt.

Bình luận