Long Xà Diễn Nghĩa

Chương 88: Tái kiến Chu Giai


Không nói đến thân phận Đảng Thái tử của Liêu Tuấn Hoa, chỉ nói đến võ thuật tạo nghệ, đã đạt tới cảnh giới đại quyền sư. Đối với lời mời của hắn, Vương Siêu tự nhiên vui vẻ đồng ý.

Huống chi nhiệm vụ lần này của tổ chức cũng chính là thăm dò một ít thông tin cụ thể về Liêu Tuấn Hoa này, chính là hắn không tìm tới tận cửa, thì Vương Siêu cũng sẽ tìm cơ hội, thông qua thị trường hắc quyền của Sơn Đông, Đông Bắc mà dẫn hắn ra.

Quan trọng hơn chính là, sư phụ của Liêu Tuấn Hoa chính là đại tông sư Chu Hồng Trí thanh danh hiển hách trong giới võ thuật người Hoa ở nước ngoài.

Chu Hồng Trí đã sáu bảy mươi tuổi, uy vọng trong giới võ thuật người Hoa ở nước ngoài, như mặt trời giữa trưa, chẳng khác nào Dương Lộ Thiền đời nhà Thanh, Tôn Lộc Đường thời Dân quốc.

Dù công dù tư, Vương Siêu đều không có lý do gì để cự tuyệt lời mời của Liêu Tuấn Hoa.

"Liêu tổng! Ngài không có việc gì chứ!" Ở phía sau, đám người mà Liêu Tuấn Hoa dẫn đến thấy ông chủ bị nguy, cũng chạy tới, tay đút vào trong túi.

Những người này bốn phương tám hướng đem mấy người Vương Siêu, Lâm Nhã Nam, Đại thạch đầu vây lại. Cũng có mấy đại hán dùng chính thân thể của mình che ở phía trước Liêu Tuấn Hoa, Đái Quân.

Liêu Tuấn Hoa tổng cộng mang đến hơn ba mươi người, đều đã vây chung quanh, nghiêm cấm người khác tới gần.

Nhưng hiện tại bọn họ giống như nhìn ra xếp của mình gặp nguy cơ, lập tức phát huy ra tố chất nhanh nhẹn.

"Hừ!" Lâm Nhã Nam cùng Đại thạch đầu trong mũi đều phát ra tiếng hừ lạnh khinh thường, bọn họ thật ra không nghe thấy Liêu Tuấn Hoa cùng Vương Siêu đối thoại, chỉ ở xa xa quan sát. Lâm Nhã Nam cùng Triệu Tinh Long đều có thể thấy được, Vương Siêu lấy một chọi hai, đều chiếm thượng phong.

Triệu Tinh Long trong lòng nhiệt huyết sôi trào, kích động cháy bỏng. "Vương Siêu năm đó so với ta cũng chỉ cao hơn một chút, công phu hiện tại, quả thật đúng là đột nhiên tăng mạnh, bất luận kẻ nào không ngán, ta tuyệt sẽ không thua kém hắn!"

Mà Lâm Nhã Nam trong lòng lại có suy nghĩ khác: "Tào Nghị truyền đạt lời của tổ chức bảo Vương Siêu đánh khắp thiên hạ không địch thủ, tuy có chút làm công tác chính trị, khích lệ lòng người, phấn chấn tinh thần trong đó. Nhưng ở trên muốn tập trung bồi dưỡng Vương Siêu cũng là sự thật. Hôm nay xem ra, hắn cho dù là về sau tung hoành giới võ thuật Nhật Bản, cũng không phải là không có thể. Võ công của hắn, thật sự là… rất khủng bố… Ta thấy ngay cả sư phụ đến đây cùng hắn giao thủ, cũng chỉ sợ không có hy vọng chắc thắng".

"Đái ca, làm sao bây giờ?"

Một nam tử mặc áo gió màu đen, cách ăn mặc lịch sự, gương mặt lạnh lùng đang đứng ở phía trước Đái Quân, từ trong áo gió lấy ra một khẩu súng nhỏ, chỉ vào Vương Siêu, cùng lúc đó, nam tử này đưa ánh mắt nhìn về phía Đái Quân đang rất khó lên tiếng nói chuyện.

"Hà Diệu, bỏ súng xuống!" Đái Quân kềm chế sự đau đớn, lập tức lên tiếng.

Số vệ sĩ này phân ra phai phe, một phe do Liêu Tuấn Hoa dẫn đến, một là do Đái Quân dẫn đến.

Người do Liêu Tuấn Hoa dẫn đến ăn mặc tùy ý, mỗi người đều đã được huấn luyện, giống như xuất thân từ quân nhân, vừa nghe mệnh lệnh, lập tức đình chỉ vây quanh, tản ra phía sau.

Mà người do Đái Quân dẫn đến, ăn mặc thống nhất, comple đen, ánh mắt đều hung hãn, trên mặt có những vết sẹo rất rõ, vừa nhìn đã biết là do thường xuyen chém giết mà có. Những người này, tựa hồ cũng không nghe theo mệnh lệnh của Đái Quân, tựa hồ nam tử lạnh lùng mặc áo gió màu đen mới là thủ lĩnh của bọn họ.

"Đái ca, nhưng… người.. chuyện này nếu truyền ra ngoài… có quan hệ đến danh dự của tập đoàn Portugal Beijing chúng ta…"

Hà Diệu nhìn Đái Quân, lời nói tuy hàm hồ, nhưng ý tứ cũng rất rõ ràng: Đái Quân ngươi là Quảng Đông tam hổ, tuy là luận võ riêng, nhưng cũng đã thua. Sự tình không thể truyền ra ngoài, biện pháp tốt nhất chính là giết người diệt khẩu.

Đái Quân tuy là cổ đông của tập đoàn Portuguese Beijing, nhưng nắm cổ phần lớn nhất của tập đoàn Portuguese Beijing, thuộc về Hà Hồng Sân đổ vương lớn nhất Macao, hơn 90% cổ phần của tập đoàn là thuộc Hà gia.

"Ngươi lui ra, bỏ súng trong tay xuống!" Liêu Tuấn Hoa cũng không có dự đoán được, sư huynh mình lại áp chế không được kẻ dưới tay.

Liêu Tuấn Hoa thanh âm cực kỳ uy nghiêm, Hà Diệu trong khoảnh khắc dịu xuống một chút, nhưng sau đó liền liền kháng lại.

"Thực xin lỗi, Liêu tông, thiếu gia nhà ta đã sớm ra lệnh, vô luận như thế nào, cũng phải bảo trụ thanh danh của Đái ca. Nói đến, ngài cùng Đái ca là sư huynh đệ, sự tình hôm nay nếu truyền ra ngoài, ngài cũng không còn thể diện phải không? Chu Hồng Trí lão gia tử không phải cũng mất thể diện sao? Cho nên, chuyện này ngài tốt nhất chính là không cần nhúng tay vào, cứ để ta lo".

Hà Diệu cười hắc hắc, lắc lắc khẩu súng trong tay.

Sự tình xảy ra đột ngột, ngay cả Vương Siêu cũng không nghĩ đến, Đái Quân lại áp chế không được kẻ dưới tay mình.

"Có lý nào lại vậy!" Liêu Tuấn Hoa hàm dưỡng dù tốt, cũng bị làm cho sắc mặt chuyển xanh. Vốn mấy nhân vật cao tầng luận bàn võ công, lại không thể ngờ được, đến cuối cùng, lại xuất hiện một nhân vật nhỏ ảnh hưởng đến kết cục.

Chỉ hơi chút không ổn, sẽ phát sinh đấu súng.

Mấy tên này từ sòng bạc Macao đi ra, đều là đám lưu manh hắc đạo chuyên đâm thuê chém mướn. Liêu Tuấn Hoa dù sao cũng là quyền cao chức trọng, nếu bị hại chết trong tay những người này, quả thật là lật thuyền trong cống rãnh.

Ngay lúc này, đột nhiên, trên huyệt Thái Dương xuất hiện một điểm đỏ nhỏ xíu, chợt lập lòe. Điểm đỏ này tuy nhỏ, nhưng mười phần rõ ràng.

"Diệu ca, không ổn!"

"Diệu ca, ngươi bị súng bắn tỉa nhắm vào!"

Ngay lúc này, một tên thủ hau tinh mắt phát hiện, liên tiếp sau đó, mỗi người đều phát hiện trên huyệt Thái Dương của mình cũng có điểm đỏ như vậy.

Đái Quân tổng cộng mang đến mười mấy thủ hạ, Liêu Tuấn Hoa cũng có mười mấy người. Nhưng hiện tại trên huyệt Thái Dương có điểm đỏ, toàn bộ đều là thủ hạ của Đái Quân.

"Không biết tự lượng sức mình!" Lâm Nhã Nam mở miệng nói, đưa tay lên, nhích động ngón tay một chút.

Phành! Phành! Hai tiếng nổ nhỏ vang lên, thanh âm rất nhanh liền chìm đi trong tiếng sóng biển.

Hà Diệu huyệt Thái Dương bị một viên đạn xuyên thủng, cả người ngã lăn ra đất.

Mà khẩu súng trên tay hắn, cũng bị một viên đạn chính xác bắn trúng ngay nòng súng, sau đó nổ tung phá nát tay của hắn.

Thì ra, hai xạ thủ đã sớm chuẩn bị, cho dù Hà Diệu nổ súng, cũng có thể chuẩn xác chặn trúng viên đạn không cho ra khỏi nòng. Đây là tài bắn đến cỡ nào, thần xạ cỡ nào! Súng thần bất quá cũng như thế mà thôi.

Lực lượng của tổ chức, có thể tiêu diệt tất cả những gì cản trở tồn tại!

"Các ngươi đều không được cử động, ta có thể cam đoan, các ngươi động dù chỉ một ngón tay, trên huyệt Thái Dương của các ngươi cũng sẽ giống như hắn, có thêm một lỗ thủng".

Lâm Nhã Nam tiến lên chắn trước mặt Vương Siêu, chậm rãi nói.

Trong khi Lâm Nhã Nam nói, trong các lùm cây trên núi gần bờ biển, nhanh nhẹn xuất hiện bảy tám người, mỗi người đều mặc đồ ngụy trang, mũ giáp che kín mặt, trước mắt có đeo kính tinh thể lỏng chớp động. Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

"Kính hồng ngoại?" Liêu Tuấn Hoa vừa thấy, lập tức nhận ra, đây là một loại trang bị đời mới, phối hợp tia hồng ngoại quét các nguồn nhiệt, dùng để tác chiến ban đêm, phối hợp ngắm khóa chặt mục tiêu, cảnh báo, công năng đa dạng.

Trên chiến trường Iraq, quân của Mỹ, chỉ có lính tiên phong đặc chủng mới được sử dụng loại trang bị tiên tiến này.

Bảy tám người này tay cầm AK, nhanh chóng áp sát, vọt tới trước mặt, vây quanh Vương Siêu, Lâm Nhã Nam.

Thân thủ rất nhanh nhẹn, so với vệ sĩ của Liêu Tuấn Hoa rõ ràng cao hơn một bậc.

Đồng thời, đám vệ sĩ của Đái Quân trên huyệt Thái Dương điểm đỏ vẫn không tiêu trừ, hiển nhiên, trong rừng cây ở xa xa, vẫn có xạ thủ ẩn nấp ở trong đó.

"Liêu tổng, mời bảo hộ Đái đại sư lui ra! Còn lại, đều quỳ xuống cho ta!"

Giống như tử thần từ địa ngục thu thập sinh mạng, Đại thạch đầu Tôn Lỗi đứng dậy, tiếp nhận một khẩu AK, họng súng đen ngòm nhắm ngay vào mười mấy tê vệ sĩ của Đái Quân.

Những người này lập tức hai chân run run, quỳ xuống trên cát.

Không có biện pháp, người dù hung hãn đến đâu, đối mặt với một điểm đỏ trên huyệt Thái Dương, tinh thần cũng phải sụp đổ.

Sau khi những người này quỳ xuống, Đại thạch đầu, Phủ Đầu, Lang Đầu lập tức đi lên, đè từng người xuống lục soát vũ khí trên người bọn chúng.

"Đái sư phụ, mấy người này là do ngài dẫn đến, ngài nói nên xử lý như thế nào?"

Lâm Nhã Nam tiến lên, đưa ánh mắt nhìn về phía Đái Quân.

Lúc này, Đái Quân cùng Liêu Tuấn Hoa nhìn thấy một màn đột nhiên phát sinh này, ánh mắt cũng có vẻ ngây ngốc ra. Sau đó trao đổi ánh mắt lẫn nhau một chút, hai người trong ánh mắt đều lộ ra vẻ kinh ngạc.

Bọn họ cũng đã gặp qua rất nhiều trường hợp, nhưng tình cảnh trước mắt, vẫn làm cho bọn họ chấn động.

Vương Siêu này là dạng cao thủ võ thuật gì, quả thực chính là tư lệnh một quân khu, lãnh đạo cao cấp của quốc gia mới đúng.

"Thế lực của Âu Minh quả nhiên cường đại" Cùng một suy nghĩ trong đầu, trong lòng Liêu Tuấn Hoa cùng Đái Quân cùng như nhau.

"Hà Diệu kia, là người của Nhị thiếu gia Hà gia. Hà Hồng Sân lão gia tử tuổi tác đã cao, hiện tại Hà gia minh tranh ám đấu, ngay cả ta là người ngoài, bởi vì có cổ phần. Cũng khó có thể thoát khỏi sự phân tranh".

Đái Quân miễn cưỡng nói mấy câu, đổ mồ hôi đầm đìa.

"Những người này cũng là chốt thí mà thôi, hay là tha cho bọn họ đi".

"Đa tạ Đái ca, đa tạ Đái ca…"

"Vừa rồi Hà Diệu không biết phát điên cái gì không biết…"

"Hắn chịu sự phân phó của Nhị thiếu gia, chắc là muốn tạo thêm kẻ địch cho ngài, chúng ta may mắn không nghe theo hắn".

Vào lúc này, Liêu Tuấn Hoa cũng bình tĩnh lại, phân phó với người chung quanh: "Đem những người này tạm thời giam lại, đợi ta tự mình cùng Hà lão gia tử Macao nói chuyện".

Vương Siêu đối với tất cả chuyện này đều im lặng xem sự thể phát triển, tất cả đều giao cho Lâm Nhã Nam xử lý.

Mắt thấy sự tình đã kết thúc, không khỏi cười khổ một chút: "Ba người chúng ta uổng cái tự xưng là quyền thuật đại sư, vào thời điểm cuối cùng, lại bị đám lâu la tiểu tốt này làm cho náo loạn".

"Đem xác bỏ vào bao tải, buộc đá quăng xuống biển cho cá!"

Liêu Tuấn Hoa hung hăng phân phó, Thái tử ôn hòa đã hiển lộ ra móng vuốt sắc bén.

"Tinh Long, các người về trước đi, ở đây nhiều người, miễn cho xảy ra phiền toái gì nữa. Ta cùng Nhã Nam đến chỗ Liêu tổng làm khách" Vương Siêu đối với Đại thạch đầu đưa mắt ra hiệu, đám người Đại thạch đầu hiểu ý gật gật đầu, nhanh chóng tản vào trong rừng cây, biến mất không thấy nữa.

Sau đó, điểm đỏ trên huyệt Thái Dương của đám người kia cũng đã biến mất.

Thanh Đảo, trong một biệt thự ven biển.

Đái Quân ngồi ở trên giường lớn bằng gỗ hoàng hoa lê, Vương Siêu tay ấn trên bụng hắn, chậm rãi di chuyển.

Ám kình trong tay hắn thong thả vận động, trái tim đập khi nhẹ khi nặng, khi mau khi chậm.

Chậm rãi nhắm mắt lại, thong thả vận kình, ám kình trong lòng bàn tay Vương Siêu phảng phất như vô số cây châm đang châm cứu.

Qua một hồi lâu, mới thu tay lại.

"Được rồi, ta cảm giác ám kình từ từ di chuyển trong lỗ chân lông cua ngài, đã không còn bị ngăn trở gì nữa".

Vương Siêu lật bàn tay lên, mặt trên còn dính mồ hôi cùng máu bầm.

Đái Quân hít một hơi, quả nhiên cảm thấy không đau nữa, lại hít sâu mấy hơi nữa, mở to mắt: "Không thể tưởng được ám kình của ngài lại luyện được cương nhu tinh tế, thật sự là lợi hại, Trương Uy thua ở trong tay ngài, thật không oan uổng".

"Cái đó cũng không chắc, chiêu thức ấy của ta, là khi cùng trao đổi với Trần Ngả Dương là có" Vương Siêu cười cười lắc đầu. "Hôm nay đấu tại bờ cát, thật sự là đã nắm được cơ hội, nói về công phu chân thật, không phải là ta khiêm tốn, ai trong các người đều không dưới ta, nếu chân chính sinh tử giao đấu, hươu chết về tay ai, thực cũng chưa biết".

"Trần Ngả Dương!" Đái Quân lắc lắc đầu, "Hắn là kỳ tài, ta cùng hắn giao thủ, đếu sáu bảy phần là thua".

"Đúng rồi, Đái sư phụ, vừa rồi Hà Diệu kia sao lại như vậy?" Liêu Tuấn Hoa hỏi.

"Cái này, ngươi cũng biết, năm đó ta cứu Hà Hồng Sân lão gia tử một mạng, hắn vì báo đáp ta, đã cho ta mấy cổ phần của tập đoàn Portuguese Beijing, bằng không, ta cũng không có sản nghiệp lớn như vậy. Cho nên các sự tình khác, ngươi cũng đoán được tám chín phần, là gia tộc tranh đấu, ta cũng tránh không được".

Đái Quân tựa hồ không muốn nói nhiều.

"Không biết vị này xưng hô như thế nào?" Liêu Tuấn Hoa gật gật đầu, cũng không hỏi nhiều, đột nhiên ánh mắt chuyển hướng sang Lâm Nhã Nam đang ngồi ở một bên, chậm rãi ung dung uống trà.

Lâm Nhã Nam vừa muốn nói, đột nhiên, một thanh âm từ bên ngoài truyền đến.

"Liêu ca, Liêu ca! Huynh có ở nhà không? Muội hỏi người ở phía dưới, bọn họ nói huynh đến Thanh Đảo. Muội có đến kịp không?"

Thanh âm này rõ ràng là của một cô gái, Vương Siêu trong tai không biết thế nào, lại có cảm giác rất quen thuộc.

"Muội phải làm một bộ phim tài liệu, là ký sự chân thật về cuộc sống của người Hoa ở nước ngoài, Liêu ca, huynh trước kia đã gia nhập qua Hoa bang ở Mỹ, giúp muội kể ra một số bí mật đi, giúp cho muội thêm tư liệu để nửa năm nữa ra nước ngoài quay phim".

Thanh âm theo cánh cửa đẩy ra, một cô gái đi vào.

Vương Siêu liếc mắt liền thấy rõ ràng, cô gái này đúng là Chu Giai đã lâu không gặp.

Bình luận