Long Xà Diễn Nghĩa

Chương 73: Khiêu hải!


Bốp bốp bốp bốp! Thanh âm liên tiếp vang lên, rất nhiều tấm gỗ bị đánh văng lên trời, rơi tung tóe khắp nơi.

Vương Siêu cùng Trương Uy hai vị quyền thuật đại sư phụ trên lôi đài luận võ cho đến bây giờ, thời gian mới chỉ được hơn ba phút, hai người đã trao đổi nhau tám chín chục quyền, kình lực dưới chân cũng đạp phá lôi đài, đổ sập xuống boong tàu.

Đả pháp hung mãnh như vậy va chạm nhau, làm cho rất nhiều quyền sư ở đây đều cảm thấy trên da lành lạnh.

Hai người đấu nhau một trận sinh tử, khác xa với luận bàn, giao đấu ngay từ đầu đã toàn tâm toàn thân đặt vào trong đó, đem tất cả tiềm lực cùng thể năng đẩy tới cực hạn dùng quyền thuật thể hiện ra.

Vô luận là Trương Uy, hay là Vương Siêu, quyền thuật của bọn họ đều đã đến mức thần hình gồm thâu, cảnh giới thanh tùy thủ xuất. Một quyền một cước, lực tới ngàn cân, dưới sự áp bức của sinh tử giao đấu, càng thể hiện ra phong phạm của võ thuật đại sư, hai bên phát huy vượt xa tiêu chuẩn bình thường của bản thân.

Vương Siêu khi bắt đầu lấy Hổ hình đấu với Vịnh xuân Bạch hạc loa toàn kình lực của Trương Uy, nhưng va chạm một hiệp, liền cảm giác được lực lượng của đối phương trầm ổn, cánh tay cứng như sắt, hơn nữa khi phát kình, cánh tay như một cây cầu bắc qua sông, mượn lực đánh lực, đánh xáp lá cà, đều xuất thần nhập hóa, lô hỏa thuần thanh, đánh mạnh đỡ mạnh, bản thân không chiếm một tia chút tiện nghi nào.

Cánh tay như một cây cầu. Đây là Kiều thủ kinh điển của Vịnh xuân quyền, khi bắt tay với người ta, bàn tay thành trảo, bẻ vào trong, thường thường chỉ một hiệp, có thể đem tay của kẻ địch bẻ gãy, rất tàn nhẫn.

Mà Hổ hình Phách kình của Vương Siêu, đều là mở song chưởng, lực bổ Hoa Sơn, một nhát như mãnh hổ xuống núi vồ linh dương, công kích liên miên không ngừng nghỉ, nói đến chính là đánh liên tục để hạ gục kẻ địch.

Trong Thủy Hử, Võ Tòng đả hổ, Thi Nại Am miêu tả lão hổ "Thì ra hổ khi vồ người, chính là một lần nhảy vồ, một lần xốc lên, một lần cắt kéo. Ba lần mà không trúng, khí thế ban đầu chỉ còn một nửa".

Hổ hình chính là như thế, phát kình vồ người, toàn bằng một cổ ý khí mãnh liệt bén nhọn. Nhưng "Cương không thể lâu", một khi vồ người không trúng, chỉ sau mấy hiệp, ý khí như thủy triều xuống, lập tức bị giảm đi.

Trương Uy là kẻ địch khó đối phó nhất mà Vương Siêu từ khi xuất đạo tới nay mới gặp. Hắn không cho rằng Hổ hình của mình có thể công kích liên tục hạ gục được quyền thuật đại sư này.

Nếu là thế công của Hổ hình vị cản trở. Ý khí giảm sút, lập tức sẽ bị Trương Uy lôi đình phản kích. Thua trận bỏ mạng chỉ là chuyện sớm muộn.

Vương Siêu hiểu rất sâu sắc đạo lý này.

Vì thế sau một hiệp, hắn đem quyền thuật lập tức hóa mãnh hổ thành độc xà, hai tay ẩn vào hang động ở hai bên hông, trái phải tấn công, cương nhu tinh tế, cùng với tiếng động xì xì, như một con rắn lớn dò đường. Trong sự linh hoạt nhanh nhẹn che dấu hung chiêu hiểm độc dữ dằn.

Trương Uy đối với Vương Siêu cũng không dám có chút xem thường. Hắn tuy thành danh nhiều năm, sớm đã nổi danh trong chốn võ đài. Nhưng đối với những người trẻ tuổi luôn luôn phi thường tôn trọng.

"Quyền phạ thiểu tráng. Khi lão bất khi thiểu (Quyền sợ tuổi trẻ. Khinh già không khinh trẻ)" đạo lý này hắn tự nhiên hiểu rất rõ, càng huống chi, vào hơn một tháng trước. Hắn cùng Vương Siêu thử tay một chút tại Đài quyền đạo quán, dưới một cái bắt tay, đều thi triển ra ám kình, cũng không có chiếm được tiện nghi, Trương Uy liền biết Vương Siêu là kình địch.

Vô luận như thế nào, cao thủ ám kình đều đáng tôn trọng.

Chuyện Tần Mậu Giao thua trận bỏ mạng hắn cũng biết là do Vương Siêu gây nên.

Viên hình thân pháp của Tần Mậu Giao linh hoạt biến hóa, nhảy nhót tấn công cực nhanh, khỉ ở trên cây đã nhanh như vậy rồi. Vậy mà cũng bị Vương Siêu đánh chết, cái này nói lên Vương Siêu cũng là cao thủ thân pháp.

Trước khi lâm chiến, Trương Uy cũng đã làm công tác biết người biết ta.

Theo như lời Tiết Liên Tín, trận này là long tranh hổ đấu! Ai thắng ai thua, hươu chết về tay ai, cũng không ai có thể nói rõ được.

Hô hô, hô hô! Sau khi lôi đài bị hai người đạp sập, Trương Uy cùng Vương Siêu lui bước một chút tách ra, cách xa nhau bảy tám thước, tay chân đều chậm lại, hít thở kịch liệt, đồng thời điều chỉnh hô hấp, âm thầm vận kình chấn động nhẹ, đả thông huyết mạnh bị bế tắc trên nắm tay.

Nắm tay của bọn họ tuy so với người bình thường cứng rắn hơn rất nhiều lần, nhưng rốt cuộc cũng không chân chính là sắt thép, trải qua nhiều lần va chạm hung mãnh, tự nhiên có chút tổn thương cùng không ổn.

Đánh nhau kịch liệt vài phút, đạp sập lôi đài, thể lực của hai người háo tổn cũng phi thường lớn, không thể không mượn cơ hội hòa hoãn điều chỉnh lại.

Khi tách ra lui về phía sau, cước bộ của hai người đều rà sát mặt đất mà đi, các mảnh gỗ gãy vụn rơi tán loạn trên mặt đất bị đá bay tung lên bốn phía, trong khoảnh khắc đã tạo nên vài lối trống trải.

Bởi vì trong lôi đài được dùng một lượng lớn đinh thép, hiện tại bị bị đạp sập, rất nhiều đinh thép còn nằm ở trong gỗ, mũi nhọn đâm ra, lập lòe lóe sáng dưới ánh mặt trời.

Hai người tự nhiên không dám nhảy lên trên đó, nếu đi không đúng, chân bị đạp trúng đinh xuyên vào chân, thắng bại lập tức sẽ có kết quả.

Lôi đài bị đánh nát, ván gỗ cùng đi thép rơi tán loạn, hoàn cảnh thay đổi, làm cho kết quả của ttrận luận võ này càng thêm khó đoán.

Đại sư luận võ quyền thuật tương đương nhau, năm phần dựa vào thực lực, năm phần dựa vào ý trời.

Hai bên chia ra lui bước, Trương Uy kịch liệt hít thở ba hơi, làn da trên mặt nổi lên màu đỏ, ngực vồng lên, một tay hai xuống dưới hông, một tay gấp khúc, hai chân đạp mnạh, vọt tới như tên bắn.

Trương Uy vừa động, Vương Siêu chỉ cảm thấy mắt hoa lên, đối phương đã xuất hiện trước mặt mình, kiều thủ ra quyền nhằm thẳng vào ngực mình.

"Nhanh thật!" Vương Siêu đến nghĩ cũng không kịp, ngộ địch tự nhiên bộc phát, hai tay hướng ra trước ngực bắt chéo lại, vừa lúc đỡ lấy một quyền cương mãnh của Trương Uy.

Đây là "Nhị giá lương" trong Hoành quyền kình, trong Thái Cực quyền đả pháp cũng có chiêu thức "Thập tự thủ" tương tự, chỉ cần bắt chéo tay đỡ lấy nắm tay của đối phương, sau đó toàn thân vận kình, bẻ ngược lại, lập tức có thể đem nắm tay của kẻ địch bẻ lọi cả gân cốt.

Sau khi ngăn được nắm tay của Trương Uy, Vương Siêu phát lực bẻ.

Trương Uy hét lớn một tiếng, cánh tay đang dấu ở dưới thắt lưng ép mạnh vào xương cùng sau lưng, giống như một cái đuôi ngựa vậy.

Nhất thời, đầu gối của hắn hạ xuống, hai xương vai đầy về phía trước, xương bả vai giống như bị lõm vào đẩy bả vai ra, lực lượng ở nắm tay đột nhiên gia tăng!

Mã bộ trát quyền, thụ vĩ tiến trùng (Đứng mã bộ ép quyền dựng đuôi vọt tới)! Vịnh xuân kiềm dương mã!

Vương Siêu vừa bẻ, Trương Uy gầm lớn phát kình, đồng thời va chạm. Vương Siêu cảm giác lực bẻ phi thường khó khăn, nắm tay của đối phương mạnh mẽ trùng kích, giống như một đoàn tàu tông vào vậy.

Cước bộ nhất thời có chút hỏng lên, thân thể tựa hồ muốn bị một quyền này tống bay lên không.

"Quyền kình thật lớn!" Sau khi va chạm, kiên oa (lõm vai) mã bộ xuất kình, lực lượng xốc tới không thể ngờ được. Vương Siêu không có thời gian phát kình đón đở, ngăn không được, tâm thần vừa động, gân cốt thả lỏng, chân trái lùi ra sau, thân thể lùi một tấc, lấy nhu kình tiết lực.

Nào ngờ đâu, Trương Uy đột nhiên trong lúc đó lại xuất độc chiêu.

Trên làn da mẫn cảm của Vương Siêu, từng động tác nhỏ một khi Trương Uy phát kình đều rõ ràng hiện ra trong đầu hắn.

Đây không phải là dùng mắt nhìn. Mà đang dùng lỗ chân lông để nghe.

Trong nháy mắt trong đầu lóe lên, Vương Siêu chỉ thấy được ngón cái của Trương Uy điểm vào giữa lòng bàn tay, bốn ngón khác đồng thời bắn ta, phóng mạnh về phía trước. Thật giống như bốn thanh tre chợt giải trừ trói buộc mà bắn mạnh ra ngoài.

Bốn ngón tay trong khoảnh khắc bắn ra, phát ra tiếng vang như bóc vỏ đậu phộng, lắc rắc! Uy thế kinh người.

Dưới thế công quyền phối hợp với chỉ này, cánh tay cùng nắm tay của Trương Uy giống như dài thêm rất nhiều, xuyên thấu qua cánh tay đang chống đỡ của Vương Siêu, bốn ngón tay như bốn mũi dao bén nhọn, đâm thẳng vào ngực hắn!

"Thiết chỉ thốn kình!"

Đây là cảnh giới đỉnh cao của Vịnh xuân công phu. Khéo léo dùng lực co duỗi của các đốt ngón tay. Bạo phát ra lực lượng vô cùng khó phòng!

Một kích này của Trương Uy trong khoảnh khắc quyền của hai bên va chạm nhau, sau đó các đốt ngón tay phát lực trùng kích. Lại lấy "Thiết chỉ thốn kình" xuyên phá phòng tuyến, đánh vào nơi yếu hại.

Hắn liên tiếp phát kình ba lần trong thời gian ngắn, cương liệt không thể tưởng tượng. Có thể nói là kinh điểm trong kinh điển của Vịnh xuân. Cho dù Lí Tiểu Long sống lại, lực lượng cũng khó mà vượt được một đòn Thiết chỉ thốn kình này.

Bốn ngón tay của Trương Uy đâm tới, chẳng khác nào dùng đầu nhọn của thiêt côn mà đâm tới. Thiết chỉ đơn giản là chỉ rắn như sắt thép.

Đòn này nếu bị đâm trúng, Vương Siêu lập tức mất mạng tại đương trường!

Vào thời điểm ngàn cân treo sợi tóc này, Vương Siêu đã không kịp lùi lại!

Cho dù có lui về phía sau, cũng không có tác dụng, Trương Uy lần nầy bức lui Vương Siêu, vô luận là tình thế hay tâm lý, đều đã chiếm lấy tiên cơ.

Hơi thở vẫn còn dài, công kích tiếp theo của Trương Uy sẽ như cuồng phong bạo vũ, sư sóng triều cuồn cuộn, một hơi đánh gục Vương Siêu!

Không thể đón đở, không thể lùi lại!

Trong sự đánh giá, Vương Siêu phảng phất đã rơi vào tuyệt lộ!

Những quyền sư có mặt ở đây, đều chú tâm vào trận đấu! Tất cả mọi người tựa hồ quên cả hô hấp

Ngay cả Tiết Liên Tín cũng như Trần Ngả Dương, nhắm mắt của mình lại.

Vào khoảnh khắc phan sinh tử này, Vương Siêu đột nhiên buông thả kình lực tinh thần toàn thân, cũng không lui về phía sau, cũng không chống cự, chỉ đem toàn bộ tinh thần tập trung vào phổi của mình, yết hầu phát kình, lấy hết khí lực bình sinh hút vào một hơi!

Hút!!!!!!!!! Hút hút!!!!!!!!!!

Một hơi hút vào kinh thiên động địa này, làm cho trong lỗ tai của tất cả những người ở đây đều rõ ràng nghe thấy được thanh âm hút vào thật lớn.

Trần Ngả Dương nhắm mắt lại, chỉ dùng tai nghe, thanh âm hút khi thật lớn của Vương Siêu truyền đến tai hắn. Trong đầu hắn lập tức hiện ra một hình ảnh.

Vương Siêu vốn là một con mãng xà, hiện tại trong khoảnh khắc bành trướng lên vô số lần, biến thành một con cự long ở phía chân trời. Cự long mở miệng ra, hướng về phía mặt biển húy nước, trời rung đất chuyển, long quyển hiện ra, nhật nguyệt vô quang, thiên hôn địa ám. Cả du thuyền giống như bị cuốn vào cơn lốc xoáy do cư long hút nước tạo thành, ngay cả bản thân Trần Ngả Dương cũng bị hút vào.

Trần Ngả Dương tâm vốn bình tĩnh vô cùng, đột nhiên xuất hiện một tia dao động, vội vàng mở to mắt, tất cả ảo ảnh kia đều biến mất. xem tại TruyenFull.vn

Trời xanh mây trắng, mặt biển bát ngát, gió êm sóng lặng.

Mà ở giữa sân vẫn là Vương Siêu cùng Trương Uy đang ở khoảng khắc sắp phân sinh tử.

"Hay cho một chiêu Xà hóa long!" Trần Ngả Dương vừa thấy, trong lòng không khỏi tán thưởng.

Thì ra Vương Siêu tập trung toàn bộ tinh thần cùng lực lượng hút khí vào, tăng áp suất kịch liệt lên phổi, buồng phổi chợt bị ép lõm vào! Cơ bắp, xương cốt, phế dưới tác dụng của áp suất bên trong, bị ép lõm vào trong nửa tấc.

Mà nửa tấc này, đúng là cực hạn của lực lượng xuyên thấu Thết chỉ thốn kìa của Trương Uy.

Trương Uy một kích Thiết chỉ thốn kình, dưới sự lõm ngực vào của Vương Siêu, lực lượng cuối cùng chỉ vừa vặn chạm vào trên y phục trước ngực của Vương Siêu, ám kình liền bộc phát ra.

Xùy xùy xùy xùy! Y phục trước ngực của Vương Siêu bị thiết chỉ chạm vào, đều bị phá tung ra, vải vun bay tung tóe.

Ám kình một khi phát ra, uy mãnh như vậy!

Chỉ tiếc, ám kình của Trương Uy chỉ phá quần áo, chỉ còn cách làn da của đối phương chỉ chừng một ly mà thôi.

Cao thủ giao đấu, khoảng cách một ly, chính là khoảng cách giữa sống và chết. Trương Uy kém một ly, Vương Siêu liền qua một kiếp, tính mạng từ bờ vực của tử vong đã được kéo trở về!

"Hả!?" Vốn một kích tất trúng, Trương Uy vào một khắc cuối cùng, ám kình tích tụ đã lâu đều bộc phát ra, nhưng lại đánh vào khoảng không. Trong lòng nhất thời trống rỗng, chẳng qua hắn rốt cuộc vẫn là đại sư, lập tức cảnh giác, thân thể lui về phía sau.

Một quyền vừa rồi, hắn liên tiếp phát ra Kiên oa thốn kình Kiềm dương mã thụ vĩ, sau đó lại là Thiết chỉ thốn kình, cuối cùng là bộc phát ám kình.

Các động tác liên tiếp nhau, khiến cho hắn tận lực bình sinh, lực đã tận, thể lực tiêu hao. Rốt cuộc không thể điều động công kích mới, chỉ có thể lui bước về phía sau. Lập tức điều chỉnh toàn thân để tái chiến.

Không thể không nói, một kích một lùi này của Trương Uy, kinh tâm động phách, làm cho đối thủ bồi hồi bên bờ vực sinh tử, có thể xưng là đại sư trong đại sư.

Vương Siêu một hơi hút vào, vận động lực lượng của phổi thoát khỏi một kiếp. Nhưng hút khí mãnh liệt như thế, nội tạng chung quy yếu ớt, khó có thể thừa nhận. Trong nháy mắt khi Trương Uy lui về phía sau, hắn đầu hoa mắt choáng, tóe đom đóm. Phổi kịch liệt đau đớn, yết hầu có thứ gì đó vừa tanh vừa ngọt.

Đây là một chiêu mấu chốt Xà hóa Long trong Long xà hợp kích. Trong đạo gia điển tịch thời cổ đại có ghi lại, "Xà thôn nhật nguyệt tinh hoa dĩ hóa long (Rắn nuốt tinh hoa nhật nguyệt để hóa rồng]!"

Vương Siêu một hơi hít vào, cũng giống như đem thiên địa hút vào bên trong phổi. Nhưng thần thoại chung quy vẫn là thần thoại. Vương Siêu hút quá mạnh, rốt cuộc làm phổi tổn thương.

Chẳng qua hắn rốt cuộc cũng đã tránh được sát chiêu này, đối phương cũng lui về phía sau. Vương Siêu tự nhiên không thể bỏ qua cơ hội chiếm thế thượng phong ngàn năm có một này!

Trong một khoảnh khắc này, hắn trong đầu đột nhiên hiện ra cảnh tượng Đường Tử Trần đánh quyền khi thu công, thổi khí ra như mũi tên.

Toàn thân tự nhiên phản ứng, sau khi mãnh liệt hút khí vào, Vương Siêu mở miệng phun toàn bộ khí trong phổi về phía trước.

Khí tức tập trung, phun khí như một mũi tên, một luồng máu tươi thật dài theo luồng khí, bắn thẳng về phía mặt của Trương Uy.

Máu kia là do Vương Siêu hút khí bị thương ở phổi, tập trung ở yết hầu, vào lúc hắn thổi khí ra, cũng cùng lúc phun ra theo.

Trương Uy trong khoảnh khắc lui về phía sau, vạn lần không nghĩ tới điểm này. Luồng khí cùng máu của Vương Siêu dưới áp suất cao của phổi, phun ra với tốc độ hết sức mau. Chỉ trong nháy mắt, đã đuổi kịp thân hình hắn đang lui về phía sau, phun trúng mặt hắn.

"A!" Trương Uy chỉ cảm thấy trước mắt đỏ lên, sau đó mùi máu tươi xông vào mũi, mặt đã bị dính đầy máu, máu tuy không nhiều lắm, chỉ cỡ một nửa ngụm nước mà thôi, nhưng một ít đã dính vào mắt của hắn, nhất thời làm cho mắt của hắn đau đớn cay xè, không mở ra được.

"Cơ hội tốt!" Vương Siêu một hơi cùng máu phun ra ngoài, cảm giác cả người thoải mái, bản thân hắn cũng không có lại tạo nên được hiệu quả như vậy. Chính bởi vì phổi hút khí quá mạnh, chỉ muốn đem toàn bộ phun ra ngoài mà thôi.

Chẳng qua hắn chung quy vẫn là cao thủ, tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, thân thể vọt tới, cùng với tiếng hổ gầm! Vọt qua bốn thước, cướp được vị trí sườn phải của Trương Uy, ra quyền rất mạnh, bổ vào xương sờn của Trương Uy.

Trương Uy mắt không mở ra được, đã có chút bối rối, vừa mới kình lực đã tận, lại chưa kịp điều chỉnh lại, nghe thấy tiếng gió, biết nguy hiểm, gấp rút né qua bên trái, rốt cục với thân thủ nhanh nhẹn đã né được một kích này.

Nhưng Hổ hình của Vương Siêu đã không phát thì thôi, một khi phát ra liền như sấm sét đánh xuống, không để cho người ta có cơ hội lấy hơi, cước bộ đạp bát quái, lại lạng qua bên trái, phách kình liên tục phát ra, hai tay quất ra liên tục, như vô số mưa đá từ trên trời nện xuống.

Trương Uy mắt bị đau, một mảng tối đen, lại bị Vương Siêu chiếm được thượng phong, liên tục tránh né, rốt cuộc luống cuống tay chân, sau khi đỡ một quyền cuối cùng của Vương Siêu, lực lượng không đủ, thân thể bị đánh văng tới một tấm ván gãy.

Nhưng hắn nhìn không thấy, trên tấm ván gỗ có lóe lên một cây đinh thép, cước bộ lui về phía sau một bước, phập! Mũi đinh thép đã đâm xuyên giày của hắn, đâm thẳng vào lòng bàn chân của hắn, xuyên thấu cả bàn chân.

Rốt cuộc, Trương Uy đã duy trì không được, thân thể không ổn, muốn ngã sấp xuống.

Vương Siêu bắt lấy cơ hội, một quyền đấm thẳng vào xương đòn gánh trước ngực hắn, rắc rắc, xương đòn gánh gãy. Ám kình đã xuyên thấu vào trong gân cốt của hắn.

Trương Uy rốt cuộc duy trì không nổi nữa, ngã lăn ra đất.

Vương Siêu biết Trương Uy đã mất đi lực chiến đấu, lập tức lùi thân, cũng không truy kích nữa.

"Luận võ năm phần dựa vào vận khí, năm phần dựa vào thực lực. Ta hôm nay bại trong tay ngươi, đây là ý trời… Trương Uy nằm trên mặt đất thở hào hển: "Nhân tại giang hồ, thân bất do kỷ, người luyện quyền, chết ở trên lôi đài, cũng không tính là oan uổng…"

Hắn một mặt nói chuyện, một mặt dùng hết khí lực toàn thân đứng lên, "Ta còn vợ cùng một đứa con trai năm tuổi, đứa con gái bảy tuổi. Hy vọng ngươi có thể giúp ta chiếu cố cho bọn họ, ta đánh quyền cả đời, cừu gia cũng rất nhiều…"

Sau khi nói xong những lời này, Trương Uy cước bộ miễn cưỡng, đi tới bên cạnh mạn tàu, đột nhiên cánh tay dùng lực, nhảy xuống dưới biển!

Quyền thuật đại sư bị đánh bại mất đi thanh danh, chẳng khác nào đã đánh mất tính mạng, Trương Uy tuy không bị đánh chết, nhưng hắn lại lựa chọn nhảy xuống biển!

Nhân tại giang hồ, thân bất do kỷ.

Mặc cho ngươi quyền thuật cao tới đâu, cũng là uổng công.

Vương Siêu vài bước vọt tới bên cạnh mạn tàu, nhìn thấy phía dưới dâng lên bọt nước, hắn thực không có vui sướng vì chiến thắng, mà trong lòng dâng lên nỗi bi ai sâu thẳm.

Bình luận