Long Xà Diễn Nghĩa

Chương 55: Bức thượng Lương Sơn đích đổ quyền


"Ngươi!"

Triệu Quân tai nghe rất tốt, rõ ràng nghe thấy lời nói vừa rồi, không tự chủ hai mắt trợn lên, Vương Siêu gương mặt như cười như không trông cực kỳ dữ tợn.

Hắn nhất thời thất kinh, liền lui về phía sau, nào biết đâu Vương Siêu một tay như tia chớp vươn tới, phảng phất như gọng kềm nắm chặt tay hắn, làm cho hắn làm thế nào cũng thoát không được.

Từ bên ngoài nhìn vào, hai người như là cười nói rất vui vẻ, liên tục bắt tay.

"Chỉ đùa một chút mà thôi,,đùa mà thôi" Vương Siêu sắc mặt lại biến đổi, lộ ra vẻ cười hòa nhã, như là ngọn gió xuân thổi vào mặt, "Triệu công tử một năm trước với ta chỉ là đùa một chút, ta hôm nay chỉ là theo lý báo trả một chút. Không ngờ lại làm cho công tử sợ, thật sự là xin lỗi".

"Hừ!" Triệu Quân vừa rồi trong nháy mắt, thực sự cảm nhận được sát ý rất kinh khủng, nhất thời thất thố. Đối mặt với sự thất thố của mình, hắn rất là căm tức, đem thanh âm ép tới như tiếng muỗi vo ve: "Không biết cha mẹ của ngươi hiện tại thân thể thế nào?"

Giọng nói này bên trong bao hàm sự uy hiếp trần trụi, là ai cũng có thể nghe ra được.

Vương Siêu sắc mặt không thay đổi, "Bọn họ thân thể hiện tại khỏe lắm, bất quá nhân sinh trăm năm, cỏ cây đang xuân, theo lý thì cũng không xảy ra vấn đề gì. May mắn là ta thật ra cũng hiểu được đạo lý mọi việc đều lưu lại một đường, để ngày sau còn gặp lại. Cứ như Cao nha nội bức Lâm Xung lên Lương Sơn thì cũng chỉ như là tay mơ mà thôi. Triệu công tử chí hướng xa rộng, đã có gương của người xưa, cũng sẽ không mất đi khí độ kiêu hùng chứ".

"Hay, hay, hay" Câu nói này vừa xong Triệu Quân trong lòng giật mình, gượng cười ha hả: "Ta tự nhiên không thể làm như Cao nha nội, bất quá ngươi so với Lâm Xung còn lợi hại hơn nhiều, ngươi nói mọi việc đều lưu lại một đường, ngày sau còn gặp lại, ý của ngươi là đánh rắn không chết, tất bị rắn cắn lại, nhổ cỏ không nhổ tận gốc, sang xuân là mọc lại".

"Lời của người xưa, vừa rồi ta nghe vài câu đối đáp của ngươi, cũng biết ngươi sau này có tiền đồ rất lớn, trước kia ta chỉ bất quá chỉ xem ngươi là một tên tiểu tử chỉ biết đấm đá. Không muốn để cho đến gần Chu Giai, diệt thì diệt, so với bóp chết một con kiến không có gì khác biệt. Ta không nghĩ đến rắn lại hóa rồng. Chúng ta hiện tại cũng đã kết oán, ngươi đối với ta thủy chung cũng là sự uy hiếp, nếu ngày sau ngươi có thế, cuộc sống của ta cũng khó tránh khỏi sẽ có lắm phiền phức. Ta hiện tại cũng là thế cưỡi hổ, nếu chúng ta không trở thành bằng hữu, thì phải giải quyết ngươi ngay. Bất quá ta hiện tại tính mạng nằm trong tay ngươi, quyền chủ động thuộc về ngươi, ngươi bảo ta nên làm cái gì bây giờ?"

Triệu Quân bị Vương Siêu nắm tay, mặc dù nhất thời thất thố, nhưng sau đó đã tỉnh táo lại.

Vương Siêu nghe thấy Triệu Quân nói một hơi, cũng cảm giác được người này cũng không phải là tay mơ, rất khó đối phó.

"Ngươi không nên nói sau này hai bên cũng không thể nhìn mặt nhau. Con người của ta không tin lời hứa hẹn, oán đã kết, đối thủ không chết, ta một ngày cũng nuốt không trôi. Hiện tại nghe một câu nói của ngươi. Nếu ngươi hiện tại đánh chết ta, sau đó bị cảnh sát đánh chết, nếu ngươi quy thuận ta, chúng ta hợp tác. Hai con đường này cứ lựa chọn đi".

Triệu Quân nhất thời trấn định lại, lập tức muốn đem quyền chủ động nắm giữ trong tay mình.

"Nói như vậy, Triệu công tử là đang ép ta giết ngươi. Ngươi tự mình bức ta, ta cũng không có cách nào khác! Chân trần thì không sợ mang giày, đem cái mạng này đổi lấy tính mạng của công tử tỉnh trưởng ngươi, đó là buôn bán có lời rồi!" Vương Siêu bất vi sở động, trên tay mạnh mẽ phát kình, Triệu Quân chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn.

"Chậm đã!" Triệu Quân vội vàng kêu lên, hắn rốt cuộc cũng là mang giày thì sợ chân trần: "Thật ra còn có một biện pháp. Ngươi trước tiên không nên động thủ!"

"Biện pháp gì!" Vương Siêu trầm giọng nói.

"Ngươi hiện tại cũng có chút gia nghiệp, chúng ta dùng phương án giải quyết của hắc đạo, bất luận đúng sai, chính là lên lôi đài nhất quyết sinh tử, chuyện của hai chúng ta, cứ y theo quy củ này mà làm".

"Ồ! Khó trách ngươi dẫn theo một trong Quảng Đông tam hổ Trương Uy quyền sư kia tới đây!" Vương Siêu lập tức biết.

Triệu Tinh Long đã có nói qua, hắc bang miền duyên hải, các công ty khim giải quyết tranh chấp, rất nhiều chỗ đều dùng phương pháp đánh cuộc so quyền.

Một lần đánh cuộc lớn nhất, là tập đoàn Trần thị Singapore cùng Hoa hưng hội Hongkong tranh chấp, tiền đánh cuộc lên tới hơn 2 tỷ, cuối cùng là quyền sư Trương Quang Minh của Hoa Hưng hội bị Trần Ngả Dương dùng ám kính Hổ hình đánh gục mà chết.

Các công ty, xí nghiệp lớn ở vùng duyên hải, đều có liên hệ với hắc đạo, thậm chí còn là nơi hắc đạo rửa tiền. Hắc đạo vào thời cổ đại được xưng là lục lâm, võ lâm. Võ lâm Trung Quốc từ xưa giải quyết tranh chấp, bất luận đúng sai, đều ở trên lôi đài mà phân thắng bại. Người nào thắng, người đó đúng.

Vương Siêu cũng biết, thậm chí rất nhiều võ quán năm đó cũng dùng phương thức luận võ để giải quyết tranh chấp.

Đương nhiên Hình ý đại sư Lý Tồn Nghĩa mở ra Thiên tân quốc thuật quán, từng cùng Sơn Đông quốc thuật quán nhiều lần phát sinh tranh chấp, đánh qua lôi đài vô số lần. Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

"Ý của ngươi vừa nói, ta cùng Trương Uy kia hiện tại đánh một trận, ta thắng, tranh chấp giữa chúng ta sẽ xóa bỏ?" Vương Siêu ánh mắt lóe ra.

"Không không không…" Triệu Quân khóe miệng nhếch lên: "Không phải bây giờ, đây là luận võ riêng, không tính là kết quả. Giải quyết tranh chấp, phải có hiệu quả náo động, hơn nữa ta cũng không muốn bỏ qua một lần đánh cuộc lớn như vậy".

"Một tháng sau, công ty Ức Khoa của ta cùng công ty Thiên Tinh của ngươi tại Triều Châu Quảng Đông giải quyết tranh chấp, đến lúc đó, ta sẽ mời các đại sư làm chứng. Trần Ngả Dương đại sư, Mã Hồng Tuấn đại sư, cùng với Tiết Liên Tín đại sư, Chu Hồng Trí đại sư cũng sẽ đến làm chứng. Ngươi cũng sẽ khong sợ bị ép. Chúcng ta mỗi người xuất ra 100 triệu, thế nào?"

"Một trăm triệu?" Vương Siêu hừ một tiếng.

"Ta biết ngươi hiện tại toàn bộ tại Thiên Tinh network cũng chỉ khỏang 50 triệu, vậy hai tay của ngươi, mỗi tay 25 vạn!"

"Ta hiện tại cũng có giá trị như vậy sao?" Vương Siêu cười lạnh nói.

"Ngươi tọa trán tại Đài quyền đạo quán này đã hơn một năm, cũng đã có danh tiếng. Hơn nữa cái mạng nhỏ của ta hiện tại nằm ở trong tay ngươi, cũng chỉ có cách nhượng bộ một chút" Triệu Quân nhún vai.

"Ngươi đồng ý hay không? Sau khi lôi đài giải quyết tranh chấp, ta cam đoan sau này sẽ không tìm ngươi gây bất cứ phiền phức gì, nếu không giữ lời với ngươi, sau này còn có thể ra đường kiếm ăn sao?"

"Tốt, ta đồng ý!" Vương Siêu nói.

"Quả nhiên có can đảm. Ta mười ngày sau, sẽ đem hợp đồng tới, hợp đồng đánh cuộc này mặc dù ở trong nước không có hiệu lực pháp luật, nhưng đối với hắc đạo, cũng là bằng chứng" Triệu Quân nói, từ từ rút tay về, thở ra một hơi.

"Vị này là Trương Uy đại sư, các người làm quen đi!" Triệu Quân xoay người, ra hiệu với Trương Uy.

Trương Uy gật đầu đi tới. Hai người đồng thời đưa tay ra.

Xẹt! Hai người vừa nắm tay, đám người Tào Nghị, Trương Đồng đang ở đây đều cảm giác thấy mặt đất chấn động nhẹ, hình như xảy ra động đất.

Sau đó, tấm thảm trải lên sàn đấu dưới chân hai người rách tung ra, phát ra thanh âm xèn xẹt.

Vốn hai người khi nắm tay đã dùng kình, dưới chân dùng sức, cứ như là một mũi kéo sắc bén, xé rách tấm thảm dưới chân.

Hai người vừa nắm đã thu lại, cũng không có giữ lại lâu.

"Ông chủ Triệu, đi thôi" Trương Uy mặt không chút thay đổi, nói với Triệu Quân. Triệu Quân đẩy nhẹ gọng kính vàng, cười lạnh một chút, rồi hai người nhanh chóng đi xuống lầu.

"Công phu thật tốt" Vương Siêu thấy hai người vừa mới xuống lầu, toàn thân lỏng xuống, từng giọt mồ hôi hột như hạt đậu từ lỗ chân lông thẩm thấu tiết ra.

Bình luận