Lấy Chồng Bạc Tỷ

Chương 852: Có khả năng này hay không


Đi chỗ nào cũng được?

Long Thiên cảm thấy ông chủ nhà mình nhất định là đang đùa giỡn trêu chọc mình.

Chưa kể thế giới này lớn thế nào, chỉ là Lâm Hải Thành này cũng đủ cho bọn họ di chuyển một ngày rồi.

Bảo anh ta đi chỗ nào, anh ta cũng không biết rốt cuộc là phải đi chỗ nào.

Anh ta lặng lẽ nhìn ông chủ qua gương chiếu hậu một chút, thấy ánh mắt ông chủ vẫn đang lẳng lặng nhìn về một nơi xa, cũng không khó để anh ta phát hiện ra sự cô đơn từ trong ánh mắt ông chủ.

Trong phút chốc, Long Thiên liền hiểu ra, ông chủ của bọn họ là sợ hãi nhìn thấy cô chủ nhà họ Tưởng, sợ hãi dùng thân phận Long Duy đi gặp cô ta.

Long Duy ở bãi đỗ xe do dự lâu như vậy, suy nghĩ lâu như vậy, cuối cùng vẫn là không lấy nổi dũng khí đi gặp Tưởng Linh Nhi.

So với Tưởng Linh Nhi phản bội, anh ta càng thêm sợ hãi Tưởng Linh Nhi dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn anh ta, ánh mắt cô ấy như vậy đối với anh ta mà nói so với vạn mũi tên xuyên tim còn tàn nhẫn hơn.

Anh ta sợ hãi, cho nên vội vàng chật vật chạy trốn như vậy, muốn chạy đến một chỗ trốn đi, giả vờ như anh ta vẫn là người đàn ông cô ấy yêu nhất kia.

Con người, chính là loài động vật kỳ quái như thế, rõ ràng là yêu nhưng lại muốn làm tổn thương lẫn nhau; rõ ràng là yêu, nhưng lại sợ yêu, sợ sẽ bị tổn thương càng sâu.

...

Một chiếc xe xuất phát từ bãi đỗ xe bệnh viện, lúc đi qua lối ra ngoài, có một chiếc xe dừng lại ở lối vào bên cạnh.

Có mấy người đi xuống từ trong xe, một người là Quyền Nam Dương, hai người khác một người là Trần Nhạc Nhung, một người khác chính là người ở trong trái tim Long Duy Tưởng Linh Nhi.

Cho dù người cô ta đang mặc áo lông, nhưng bởi vì cô ta quá gầy, thoạt nhìn giống như gió thổi qua là có thể đem cô ta thổi cho ngã.

Cô ta không chỉ gầy yếu, trên mặt còn bị thương, trên chân cũng bị thương, lúc đi đường cũng không vững, còn phải vịn vào Trần Nhạc Nhung.

Nhìn thấy Tưởng Linh Nhi gầy yếu nhưng ánh mắt vẫn kiên định, Long Duy nắm chặt nắm đấm, trầm giọng nói: "Dừng xe."

Long Thiên vội vàng dừng xe, quay đầu nhìn Long Duy, lại thuận theo ánh mắt của anh ta nhìn tới, lần này không phải tiếp tục nhìn không khí nữa, mà là thấy Tưởng Linh Nhi.

"Xong rồi!" Long Thiên thầm kêu một tiếng.

Cậu chủ của nhà bọn họ nhìn thấy Tưởng Linh Nhi bị thương, nhất định sẽ điều tra từ đầu đến cuối chuyện chạy trốn kia, chuyện tiểu Thúy làm nhất định sẽ lộ ra ánh sáng.

Tiểu Thúy lớn lên từ nhỏ ở nhà họ Long, cũng coi như một nửa người của nhà họ Long, cô ấy phục vụ cậu chủ hết lòng hết dạ, làm tất cả cũng là vì muốn tốt cho nhà họ Long, muốn tốt cho cậu chủ của bọn họ.

Nhưng cậu chủ nhà bọn họ bị người phụ nữ họ Tưởng kia che mắt, phụ nữ trên toàn thế giới này nhiều như vậy, sao anh ta chỉ nhìn thấy được một người họ Tưởng kia, những phụ nữ khác trong mắt anh ta, đều là trong suốt.

Muốn ông chủ của bọn họ có một cuộc sống bình thường, như vậy chỉ có để người phụ nữ họ Tưởng này hoàn toàn biến mất trong thế giới của cậu chủ bọn họ.

Nhưng tuyệt đối không ngờ rằng, người phụ nữ họ Tưởng này cũng là mạng lớn, không chỉ không có rơi vào trong cạm bẫy, còn được người khác bất ngờ cứu đi.

Thật là đáng chết!

Nhưng mà, cô ta cũng đừng đắc ý quá sớm, cạm bẫy chỉ là biện pháp bề ngoài nhất để đưa cô ta vào chỗ chết, những biện pháp khác còn rất nhiều.

Bất luận như thế nào, bọn họ đều phải nghĩ biện pháp ngăn cản người phụ nữ họ Tưởng kia trở lại bên cạnh cậu chủ bọn họ, không thể lại để cho nhà họ Long bị diệt vong như chuyện cũ xảy ra lần nữa.

Long Thiên nhìn thấy Tưởng Linh Nhi ở cách đó không xa, ánh mắt lạnh lùng như băng, chỉ hận không thể dùng hai mắt nhìn cô ta liền khiến cô ta mất mạng.

Nhưng rất nhanh, anh ta liền thu lại tâm trạng của mình, nếu cậu chủ biết suy nghĩ trong lòng bọn họ, nhất định sẽ diệt trừ bọn họ trước khi bọn họ diệt trừ Tưởng Linh Nhi.

Bọn họ chết cũng không có gì, nhưng cho dù là chết nhất định phải kéo theo người phụ nữ Tưởng Linh Nhi kia tới làm đệm lưng cho bọn họ.

Long Thiên thu hồi ánh mắt, thấy Long Duy vẫn còn nhìn chằm chằm Tưởng Linh Nhi, lần nữa lòng dũng cảm tăng thêm: "Cậu chủ, chúng ta có thể đi chưa?"

Long Duy nhìn cũng không nhìn Long Thiên, trơ mắt nhìn đám người Tưởng Linh Nhi đi vào bệnh viện, anh ta cũng xuống xe đi theo.

Nhiều khi hành động của anh ta căn bản không theo khống chế của bản thân, Tưởng Linh Nhi đi tới chỗ nào, anh ta cũng theo tới chỗ đó.

...

"Chị Linh Nhi, chị yên tâm đi, anh Liệt đã nói Long Duy sẽ đến gặp chị, thì nhất định anh ấy sẽ tới gặp chị." Nhìn thấy Tưởng Linh Nhi nửa nằm nửa ngồi ở trên giường bệnh đang căng thẳng đến mức nắm chặt nắm đấm, Trần Nhạc Nhung lập tức an ủi.

"Ừm, sẽ tới, nhất định anh ấy sẽ tới." Tưởng Linh Nhi gật gật đầu, cô ta so với Quyền Nam Dương càng thêm chắc chắn Long Duy sẽ đến. Bởi vì tình cảm mà Long Duy đối với cô ta, cô ta rõ ràng hơn nhiều so với Quyền Nam Dương.

"Ừm, chị cứ nghĩ như thế này là được rồi, cho dù như thế nào, chị phải cố gắng nghỉ ngơi chữa vết thương, tôi và chị cùng nhau chờ anh ấy tới." Nói đến đây, Trần Nhạc Nhung chợt nghĩ tới cái gì, "Chị Linh Nhi, chị đợi tôi một chút, tôi còn có lời muốn nói với anh Liệt."

Anh Liệt vừa mới rời đi không lâu, bây giờ Trần Nhạc Nhung đuổi theo còn kịp, cô chạy ra khỏi phòng trước tiên lấy điện thoại ra gọi cho anh.

Vừa mới kết nối, liền nghe thấy tiếng chuông báo điện thoại của anh Liệt vang lên ở ngay gian phòng bên cạnh.

Không phải anh Liệt bận công việc ư?

Sao điện thoại lại vang lên ở phòng bên cạnh?

Trần Nhạc Nhung nghi ngờ, đẩy cửa phòng ra, cửa vừa mở ra liền thấy Quyền Nam Dương.

Trong phòng không chỉ có Quyền Nam Dương, còn có một người đàn ông mặc quần áo màu đen, phong cách âm trầm.

Nhìn thấy Trần Nhạc Nhung xông vào phòng, hai người đàn ông cùng đồng thời quay đầu nhìn về phía cô.

Quyền Nam Dương nhìn thấy người tới là cô, ánh mắt bén nhọn liền thay đổi, trong nháy mắt dịu đi rất nhiều: "Không phải đang ở cùng chị Linh Nhi à, sao lại tới đây?"

Trần Nhạc Nhung không trả lời, liền nhận được được một ánh mắt khác, ánh mắt kia vô cùng lạnh lẽo, lạnh đến mức Trần Nhạc Nhung run rẩy một chút.

Cô vừa mới có phản ứng, một giây sau Quyền Nam Dương đã đem cô bảo vệ ở bên người: "Nhung Nhung, tôi đang nói một ít chuyện, em đi ra ngoài trước đi."

"Anh Liệt, người này là ai?" Trần Nhạc Nhung thò đầu ra từ bên eo Quyền Nam Dương đánh giá Long Duy: "Người này chính là Long Duy à. Cũng là người làm anh bị thương đúng không."

Người đàn ông thần bí xuất hiện ở bệnh viện lúc này, lại có thể khiến cho anh Liệt tự mình tiếp đón, ngoại trừ Long Duy ra, thật sự là Trần Nhạc Nhung không nghĩ ra còn ai vào đây.

Còn có một điểm quan trọng nhất, có thể làm cho anh Liệt thân thủ không tệ hơn nữa luôn có vệ sĩ bên người có thể bị thương, ngoại trừ anh Liệt cố ý để vệ sĩ bên ngoài, cũng không có khả năng nào khác.

Hơn nữa còn có thể để cho anh Liệt bằng lòng chịu mấy đấm, ngoại trừ Long Duy và cô ra, Trần Nhạc Nhung cũng không nghĩ ra còn ai vào đây có cái may mắn này.

Bởi vậy, lúc hai người đàn ông kia còn chưa kịp cho cô đáp án, cô đã có thể chắc chắn một trăm phần trăm, người đàn ông này chính là người trong lòng Tưởng Linh Nhi kia.

Chỉ là nhìn thấy gương mặt trước mắt này cùng với ảnh chụp Tưởng Linh Nhi thường đưa cho cô xem không giống nhau chút nào.

Hai khuôn mặt hoàn toàn không có chỗ nào giống nhau, rất khó khiến người ta nghĩ ra được bọn họ là cùng một người, người rất thân cận cũng rất khó.

Nếu là không cho bất kỳ gợi ý gì, để anh ta trong đám người cùng Tưởng Linh Nhi gặp nhau, đoán chừng cô ta chưa chắc sẽ nhận ra anh ta.

Bởi vì có ý nghĩ này, trong đầu Trần Nhạc Nhung hiện ra một khả năng khác.

Có khả năng, những ngày qua người đàn ông giam cầm Tưởng Linh Nhi và cưỡng bức Tưởng Linh Nhi đều là người trước mắt này hay không.

Cái tên Long Duy này đã thay đổi khuôn mặt.

Có thể không?

Trần Nhạc Nhung cũng không dám khẳng định, hai con mắt căng tròn nhìn người đàn ông trước mắt, hi vọng có thể từ trên người anh ta tìm ra đáp án.

Bình luận