Kiếm Nghịch Thương Khung

Chương 966: Lấy mạng chuộc tội (1)


Nhất là Tư Nam Phong, Giang Nhất Lưu, Quản Trọng...Mấy cường giả bên này, một lòng trong gió mát sưu sưu, vẻ kinh hãi trong mắt càng hiện rõ hơn.

Huyền Thiên khi còn là Thiên Giai Cảnh tứ trọng, tu luyện thành Thiên Cương Địa Sát Kiếm Trận đã có thể thuấn di. Thế nhưng, khi đó cường độ thân thể không đủ, thuấn di một lần, thân thể thụ thương thập phần thảm trọng.

Đợi đến sau này tu vi của Huyền Thiên đột phá tới Thiên Giai Cảnh ngũ trọng, thân thể của hắn kiên cố hơn rất nhiều. Cương Nguyên cũng thâm hậu hơn rất nhiều, lại tiến hành thuấn di. Tuy rằng thụ thương, nhưng không nghiêm trọng lắm, chỉ là bị chút thương tích ngoài da.

Hiện tại, tu vi của Huyền Thiên đã đạt được Thiên Giai Cảnh lục trọng, mức độ kiên cố của thân thể, hùng hậu của Cương Nguyên so với khi ở Thiên Ngũ, lại đề cao một đẳng cấp. Do đó, lần này thuấn di, Huyền Thiên bình yên vô sự, trong chân không phấn toái lực xé rách cường đại, không thể làm bị thương đến hắn.

Bất quá, tuy rằng Huyền Thiên hiện tại có thể xuyên toa hư không mà không bị thương. Nhưng là phi thường cật lực. Một thân Cương Nguyên hầu như tiêu hao hết hai phần ba, nếu là ngay sau đó xuyên toa lần thứ hai, vậy thì không chịu nổi, khẳng định sẽ là bản thân bị trọng thương.

Nếu muốn liên tục xuyên toa hư không, chí ít phải đột phá tu vi Thiên giai cảnh Thất trọng. Đồng thời cũng xuyên toa không nhiều lần lắm. Chân chính liên tục xuyên toa mấy mươi lần, thậm chí hơn trăm lần, sợ rằng đạt được tu vi Thiên giai cảnh Bát trọng, Thiên giai cảnh Cửu trọng, thậm chí là Thiên giai cảnh Thập trọng.

Huyền Thiên xuất thủ như điện, trong nháy mắt liền cởi ra cấm chế của Ngạo Huyên Huyên. Ba năm không gặp, Ngạo Huyên Huyên đã là tu vi Địa giai cảnh thập trọng.

Thân thể Ngạo Huyên Huyên thu được tự do, một chút liền ôm lấy Huyền Thiên, kích động la lên:

- Dọa chết ta rồi...Ta còn tưởng rằng Tâm nhi tỷ không thể truyền tin cho ngươi. Thân thể bị đưa cho Đệ Nhất Công Tử, ta đây đã có thể không muốn sống thêm nữa...

Thời gian ba năm, Ngạo Huyên Huyên đã từ thiếu nữ khả ái mười bảy mười tám tuổi năm xưa, lớn lên thành một thục nữ phong vận. Cả người đều lộ ra một cổ khí tức dụ nhân. Thân thể lả lướt dán sát chặt lên thân thể Huyền Thiên, động nhân tâm thần.

Huyền Thiên vỗ vỗ bờ vai của Ngạo Huyên Huyên, nói:

- Không có việc gì, ta đã đến, tất cả đều tốt rồi!

- Ừm...

Ngạo Huyên Huyên gật đầu, thân thể hướng xuống thi thể vỡ nát của Ngạo Phi Thành trên mặt đất nhìn qua, cắn răng nói:

- Cẩu tặc này hại chết gia gia ta, còn nhốt cha ta, hận không thể tự tay đâm cho hắn một kiếm...

Đang khi nói chuyện, Ngạo Huyên Huyên kích động tuôn ra nước mắt.

Huyền Thiên nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt nhẵn mịn của Ngạo Huyên Huyên, đem nước mắt lau sạch, nói:

- Nữ hài tử cần phải ôn nhu một chút, sự tình sát nhân giao cho ta làm là được... Muốn chết!

Tiếng nói vừa dứt, ánh mắt của Huyền Thiên đã hướng tới đám người Tư Nam Phong, Giang Nhất Lưu, Quản Trọng Vũ...đảo qua.

Những kẻ này đều là đã từng muốn hại chết người nhà của hắn a!

Thấy ánh mắt của Huyền Thiên nhìn qua, chúng cường giả trong lòng không tự chủ được liền chấn động co rúm, tim đập trong nháy mắt nhanh hơn. Hô hấp cũng không nhịn được trở nên gấp gáp.

Mấy người Mục Hư Bạch, Viên Tuệ Tâm, Trác Bất Quần hướng tới Huyền Thiên, Ngạo Huyên Huyên tiến sát lại đây. Viên Tuệ Tâm nhìn Ngạo Huyên Huyên, trên mặt lộ vẻ vui mừng. Nhưng khi nhìn Huyền Thiên lại là kinh ngạc không gì sánh được. Chỉ có gần mấy năm, Huyền Thiên liền trưởng thành đến trình độ như vậy. Cho dù là La Khiếu Dã đối với Huyền Thiên phi thường coi trọng, cũng không có ngờ tới hắn sẽ trưởng thành nhanh chóng như thế. Những người khác thì càng là khiếp sợ không ngớt.

Mục Hư Bạch cùng với mấy Thiên Giai Cảnh Thái Thượng trưởng lão, trong ánh mắt nhìn Huyền Thiên đều là không thể tưởng tượng. Muốn chào hỏi lại không biết phải lên tiếng mở miệng ra sao.

Tuy rằng Huyền Thiên đã từng đệ tử Bắc Thần Các, là vãn bối của bọn hắn. Thế nhưng tu vi hiện tại cũng làm bọn hắn ngưỡng mộ. Bọn họ không thể lại đem Huyền Thiên coi như vãn bối đệ tử được nữa.

Giờ khắc này, bọn họ cảm giác Huyền Thiên phi thường xa xôi, hầu như là người của hai thế giới...

Huyền Thiên hướng về phía bọn họ gật đầu, nói:

- Giang Nhất Lưu không phải đã bị trấn áp địa lao mười năm sao, hắn đi ra từ lúc nào?

Đang khi nói chuyện, ánh mắt của Huyền Thiên cũng hướng về Giang Nhất Lưu thoáng nhìn một cái. Phía sau lưng Giang Nhất Lưu trong nháy mắt liền toát ra mồ hôi lạnh.

Ba năm trôi qua, ba người Giang Nhất Lưu, Trác Bất Quần, Quản Trọng Vũ, tu vi đều đã đột phá đến Thiên Giai Cảnh tứ trọng. Khác nhau là Quản Trọng Vũ vừa mới bước vào không lâu sau, mà Trác Bất Quần đã củng cố đến tứ trọng trung kỳ, Giang Nhất Lưu lại củng cố đến tứ trọng đỉnh phong.

Bất quá, ở trước mặt Huyền Thiên, mặc kệ là tam trọng cũng tốt, tứ trọng cũng được, hoặc là ngũ trọng, lục trọng không có sự khác biệt mang tính thực chất nào. Sát tâm của Huyền Thiên nổi lên, đó chỉ có một con đường chết.

Tuy rằng Huyền Thiên vừa thuấn di một lần, trong cơ thể Cương Nguyên hầu như tiêu hao hết hai phần ba. So với thời kì toàn thịnh, chiến lực muốn đại suy giảm, nhưng chỉ có khi nào gặp phải cường địch thế lực ngang nhau, mới thể hiện ra được. Đối với những người này, Huyền Thiên dù cho chỉ vận dụng một phần mười Cương Nguyên, cũng đều dễ dàng hành hạ đến chết.

Bởi vì liên quan đến Ngạo Huyên Huyên, Viên Tuệ Tâm ở trước mặt Huyền Thiên buông lỏng được một chút, nói:

- Sau khi ngươi và La Các Chủ rời khỏi Bắc Thần Các, Tư Nam Phong liền thả Giang Nhất Lưu ra. Tuy rằng ta cùng với Mục trưởng lão đều phản đối, nhưng bọn hắn xin chỉ thị của Đệ Nhất Công Tử. Đệ Nhất Công Tử lại truyền đến Thiên Tinh Lệnh, đem Giang Nhất Lưu thả ra, đồng thời trở phong hắn thành Bắc Thần Các chủ. Hiện tại hắn cùng với Tư Nam Phong đều là người của Đệ Nhất Công Tử.

Huyền Thiên hừ nhẹ một tiếng, ánh mắt lạnh lùng, hướng phía Giang Nhất Lưu nhìn qua, nói:

- Giang Nhất Lưu, ngươi là vì hại tính mạng của ta, mới bị sư tôn trấn áp địa lao mười năm, chuộc tội cho ngươi, ngươi đã không thể chuộc tội được. Vậy ngươi sẽ chết đi...!

Giang Nhất Lưu nghe vậy sắc mặt đại biến, nói:

- Hiện tại ta đúng là Bắc Thần Các chủ, Đệ Nhất Công Tử phát Thiên Tinh Lệnh ra lệnh, ngươi muốn cùng Thiên Tinh Các không chết không ngớt sao?

Ý tứ của lời này tuy rằng cường ngạnh, nhưng ngữ khí của Giang Nhất Lưu cũng thập phần khí nhược, để lộ ra vẻ sợ hãi.

Hưu...!

Trả lời Giang Nhất Lưu là một đạo Kiếm Cương chói sáng!

Sơ Lam kiếm chém ra, Kiếm Cương trong nháy mắt nổ bắn ra ngoài hơn hai nghìn thước tựa như một thanh Thiên kiếm thật lớn, hướng tới Giang Nhất Lưu chém qua.

Kiếm Cương kia vừa hiện, thì có một cổ khí tức kinh khủng bài sơn đảo hải, hướng tới Giang Nhất Lưu đập vào mặt mà đến, đem khoảng không trước mặt hắn, trong nháy mắt chém thành hai nửa.

Giang Nhất Lưu nguyên bản sắc mặt kinh sợ, trong nháy mắt đã hóa thành khủng bố, phát sinh một tiếng kêu gọi lớn. Hắn một kiếm đánh ngang về phía Huyền Thiên, che chắn ở trên đỉnh đầu. Đồng thời, thân thể dường như thiểm điện lui về phía sau!

Bình luận