Kiếm Nghịch Thương Khung

Chương 775: Khôi lỗi Thiên giai


Vân Quy Hải xuất kiếm ngăn cản công kích của Huyền Thiên, cơ quan khôi lỗi xuất kiếm đâm vào cổ họng Huyền Thiên, đây là vừa ngăn cản vừa tấn công, lập tức dồn Huyền Thiên vào chỗ chết, trên mặt Vân Quy Hải không tự chủ mà vui vẻ lên.

Hai đánh một tự nhiên có ưu thế, song quyền nan địch tứ thủ, mãnh hổ nan địch quần lang, Vân Quy Hải có cơ quan khôi lỗi tương trợ, có loại tự tin này, đây là phản ứng bình thường.

Nhưng hiển nhiên hắn đánh giá thấp lực công kích của Huyền Thiên!

Ba!

Một tiếng vỡ vang lên, quét ngang kiếm cương của Vân Quy Hải, kiếm mang của Huyền Thiên đánh trúng thì tan vỡ giống như bụi phấn.

Mà kiếm mang của Huyền Thiên lại nhanh như tia chớp, bổ về phía Vân Quy Hải.

Chiến tích của Huyền Thiên tại Thần Châu đại địa võ giả trong Ma Vụ Hải không ai biết được, kiếm quang lại có thể đánh tan kiếm cương, chuyện này hoàn toàn vượt qua dự đoán của mọi người. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m

Ánh mắt võ giả Trình gia nhìn qua lập tức hóa thành rung động, Vân Quy Hải thì hóa thành kinh hãi.

Vòng bảo hộ cương nguyên của Vân Quy Hải không thể ngăn cản kiếm quang công kích, lập tức nghiền nát, kiếm mang của Huyền Thiên trực tiếp bổ vào ngực của Vân Quy Hải.

Kiếm quang chém qua hộ thể cương tráo, kiếm quang sắc bén đã giảm đi rất nhiều, không thể bổ vào người của Vân Quy Hải.

Nhưng mà cũng bị phách một kiếm, máu tươi chảy ròng, kiếm mang của Huyền Thiên càng bổ nhập vào người của Vân Quy Hải, giống như có nhiều con kiến đang bò trong người, tuy nhanh chóng bị cương nguyên áp chế, nhưng cũng không tránh được một ít tổn thương.

Mà cơ quan khôi lỗi đâm vào Huyền Thiên thì hắn không có né tránh, tay trái vươn hai ngón tay ra, hai ngón tay lập tức hóa thành vàng ròng, điểm lên trên kiếm cương, kiếm cương vô kiên bất tồi sắc bén lập tức tan vỡ thành vô số mảnh.

Lực lượng khổng lồ phản chấn trở về, cơ quan khôi lỗi bị đánh bay vài trăm mét.

Võ giả Trình gia trợn mắt, trên mặt hiện ra thần sắc không tưởng tượng nổi.

Tu vi Địa giai cảnh lại có được lực công kích khủng bố như vậy?

Một kiếm đánh bại cường giả Thiên giai cảnh nhất trọng đỉnh phong không nói, hơn nữa tùy ý một ngón tay đã đánh lui khôi lỗi Thiên giai cảnh nhất trọng?

- Trời ơi! Đây là người sao?

Võ giả Trình gia trong nội tâm khiếp sợ nói thầm.

- Kiếm khách quả nhiên là võ giả sáng tạo nhiều kỳ tích nhất, nghe nói kiếm khách vĩ đại đều có được lực công kích vượt qua tưởng tượng, Thiên thiếu tuyệt đối có thể so sánh với kiếm khách viễn cổ.

Trình Kim Các hoảng sợ nói.

Phốc! Vân Quy Hải bị kiếm mang của Huyền Thiên đánh trúng, không chỉ thụ ngoại thương, còn chịu một chút nội thương, nhổ ra một ngụm máu tươi.

Mà cơ quan khôi lỗi bị Huyền Thiên đánh lui lại không có chút tình cảm xông về phía Huyền Thiên, kiếm kỹ không có hoa lệ, một đạo kiếm cương chém về phía Huyền Thiên.

Huyền Thiên lần nữa dùng bàn tay vàng ngăn cản, kiếm cương giống như thủy tinh bị đánh nát, Huyền Thiên một kiếm chém ra, kiếm quang sắc bén đánh về phía khôi lỗi.

Phanh một tiếng nổ lớn, cơ quan khôi lỗi bị kiếm quang bổ trúng, lập tức bay ngược ra sau, bay một lần ra xa bảy tám trăm mét.

Kiếm mang trong người Huyền Thiên lóe lên, thân thể bay bổng ra khỏi thuyền, đánh đến bây giờ đây là lần đầu tiên hắn di động thân thể, hơn nữa là chủ động di động.

XÍU...UU!!

Huyền Thiên một kiếm đâm về Vân Quy Hải, cả người mang kiếm, nhanh chóng như tia chớp.

Kiếm này nhanh tới mức không người nhìn thấy, chỉ thấy một đạo quang mang hiện ra, đã đánh tới trước mặt Vân Quy Hải.

Trong nháy mắt Vân Quy Hải cảm giác mình như lọt vào hầm băng, khí tức lạnh lẽo bao trùm toàn thân của hắn, dường như không có khả năng bứt ra được.

Vân Quy Hải lúc này đã hoảng sợ, kiếm của Huyền Thiên còn chưa đâm vào người của hắn, kiếm khí đã làm cho hắn cảm thấy vô cùng đau đớn.

Tốc độ một kiếm này, lực lượng một kiếm này Vân Quy Hải căn bản ngăn cản không nổi.

- Tha mạng!

Vân Quy Hải nhắm mắt lại kêu to một tiếng, xụi lơ trên mặt đất.

Hắn cũng không có cảm giác bị kiếm đâm trúng, mở to mắt xem xét, chỉ thấy Huyền Thiên đã đứng ở trước mặt hắn, mũi kiếm lóe kiếm quang, đã đặt ngay cổ họng của hắn.

- Làm cho. . . , tha mạng. . .

Âm thanh Vân Quy Hải đang run rẩy, trong ánh mắt có hoảng sợ, nói:

- Không nên giết ta, từ nay về sau Phong Vân Đảo cũng không làm khó ngươi nữa, ngươi muốn làm gì thì làm đi, ta dám cam đoan giết thái thượng trưởng lão Phong Vân Đảo như ta chính là địch của toàn Phong Vân Đảo, cho dù đảo tôn không muốn báo thù, nhưng vì mặt mũi Phong Vân Đảo cũng sẽ không bỏ qua ngươi, ngươi thả ta một mạng, chúng ta sau này nước sông không phạm nước giết, tất cả mọi người bình an vô sự...

Ánh mắt Huyền Thiên kiên định, sát ý không suy giảm chút nào, nói:

- Nói hay lắm, nhưng ta không tin được ngươi.

- Ta thề! Phong Vân Đảo tuyệt đối sẽ không tìm ngươi gây phiền phức, ta thề với trời, thực lực Phong Vân Đảo phi thường cường đại, người có tu vi cao hơn ta cũng không ít, ngươi giết ta, sẽ chọc phải địch nhân càng lợi hại hơn, hơn nữa ta chết ở chỗ này, Trình gia cũng bị liên quan, van cầu ngươi, không nên giết ta...

Vân Quy Hải lần nữa khẩn cầu.

- Huyền Thiên, được thì nên tha người, Phong Vân Đảo trong phạm vi hải vực vài chục vạn dặm nơi đây thực lực là số một, kích giết thái thượng trưởng lão của bọn họ hậu họa vô cùng!

- Thiên thiếu, tuy ngươi thực lực cường đại, nhưng Phong Vân Đảo còn có rất nhiều cường giả Thiên giai cảnh mạnh hơn, các ngươi cũng không có thâm thù đại hận gì, nếu có thể hóa giải thì hóa giải đi.

Phụ tử Trình Ngự Cảnh cùng Trình Kim Các lần lượt khuyên nhủ.

Huyền Thiên ở Bình Hồ Đảo giết Vân Quy Hải, Phong Vân Đảo tức giận nhất định sẽ giận lây sang Bình Hồ Đảo, phụ tử Trình đương nhiên không muốn Huyền Thiên tổn thương mạng của Vân Quy Hải, đương nhiên đây cũng là suy nghĩ cho Huyền Thiên, không muốn Huyền Thiên cùng Phong Vân Đảo kết thù không hóa giải được.

Huyền Thiên thu kiếm vào trong bao, nói:

- Lão thất phu, lần này tha ngươi một mạng, lập tức lăn ra khỏi Bình Hồ Đảo, ta không muốn nhìn thấy ngươi lần thứ hai, nhớ kỹ lời ngươi thề, nếu như Phong Vân Đảo còn dám làm phiền ta, mặc kệ ngươi trốn ở chân trời góc biển, ta cũng sẽ lấy mạng của ngươi, cơ quan khôi lỗi ngươi không cần mang đi, dùng nó chuộc mạng của ngươi.

- Dạ dạ phải... Không dám, cũng không dám nữa, Phong Vân Đảo tuyệt đối sẽ không sẽ tìm làm phiền ngươi, đa tạ ân không giết...

Vân Quy Hải nghe vậy thì vui như điên, kích động nói ra.

Phương Thiên vung tay lên:

- Cút đi!

Vân Quy Hải như được đại xá, tranh thủ thời gian bay lên bầu trời, trốn đi thật xa.

Huyền Thiên đem không gian giới chỉ trong tay Địch Sử Cường lấy xuống.

Cơ quan khôi lỗi lưu lại trên mặt đất, Huyền Thiên rất nhanh đã dỡ đầu lâu của nó ra, đem Khôi Lỗi Thạch bên trong cầm vào tay.

Đây là khối Khôi Lỗi Thạch to như chậu rửa mặt, Thiên giai cảnh cơ quan khôi lỗi cao gần bốn mét, trong đầu mới chứa được khối Khôi Lỗi Thạch này.

Huyền Thiên xóa tinh thần ý niệm trong Khôi Lỗi Thạch, rất nhanh đã in lạc ấn của mình vào, Thiên giai cảnh cơ quan khôi lỗi thuộc về hắn.

Bình luận