Kiếm Nghịch Thương Khung

Chương 773: Một kiếm giết địch (1)


Lão giả này nói Huyền Thiên là tiểu chất của hắn, hơn nữa ngụ ý là theo Trình Kim Các đi Ma Vụ Hải, muốn nói Huyền Thiên là người của Ma Vụ Hải, cũng không phải là người bên ngoài Ma Vụ Hải đi vào.

- Đây là phụ thân ta, Trình Ngự Cảnh, Trình gia chủ, hắn đang cứu ngươi.

Trình Kim Các truyền âm nói.

Người từ bên ngoài Ma Vụ Hải đến, nói rõ Huyền Thiên đi một mình, trong Ma Vụ Hải không có người quen biết, không có một chút bối cảnh nào, nếu như ở Ma Vụ Hải thì khác, tuổi như vậy, tu vi như vậy chắc chắn có lai lịch lớn.

Trình lão gia chủ nói lời này là cho đại nhân vật Phong Vân Đảo cùng Địch gia nghe, ngụ ý Huyền Thiên là người Ma Vụ Hải, hơn nữa có bối cảnh lớn, địa vị lớn.

Đây là một biện pháp tốt hù sợ Phong Vân Đảo cùng Địch gia. Text được lấy tại Truyện FULL

Huyền Thiên lập tức làm ra vẻ thán phục, đối với Trình Ngự Cảnh phất phất tay, lớn tiếng nói:

- Trình lão thúc, ta đi theo Kim Các biểu huynh vào Ma Vụ Hải, đây là lần đầu tiên tiến vào Ma Vụ Hải, may mắn ta đi theo, bằng không thì Kim Các biểu huynh bị hải tặc đánh cướp, hậu quả rất thê thảm.

Địch gia Đại trưởng lão, là qua tuổi lục tuần lão giả, nghe vậy cười hắc hắc, đi về hướng đến đây, nhìn xem Huyền Thiên Đạo:

- Giả vờ giả vịt, Trình gia ra biển có người nào Địch gia chúng ta biết rất rõ ràng, ngươi cũng không ở trong đó, Huyền Thiên, ngươi là người từ ngoài Ma Vụ Hải từ đi vào, đừng tưởng rằng lão phu không biết, ngươi dám đối ngịch với Ma Vụ Hải cùng Địch gia ta, hừ hừ...

Thái thượng trưởng lão Phong Vân Đảo Thái mở miệng, nói:

- Bằng chừng ấy tuổi, tu vi như thế ngược lại là thiên tài khó có được, nhưng mặc kệ ngươi là thiên tài bên ngoài Ma Vụ Hải gì đó, có lai lịch bối cảnh gì, đến vùng biển Phong Vân Đảo chúng ta, dù là rồng là hổ cũng phải nằm xuống, ngươi phải làm là thuận theo Phong Vân Đảo, đem toàn bộ từ bên ngoài Ma Vụ Hải giao ra đây.

Thái thượng trưởng lão Phong Vân Đảo tuổi càng lớn, chừng bảy mươi.

Ánh mắt Huyền Thiên nhìn chằm chằm vào hai người, cười lạnh một tiếng, nói:

- Đúng vậy bản thiếu gia xác thực là từ bên ngoài Ma Vụ Hải đi tới, ta cũng mang đến cái gì đó, tưởng rằng ta sợ hai lão thất phu các ngươi sao.

Nghe Huyền Thiên nói như vậy, sắc mặt võ giả Trình gia đại biến.

Trình Ngự Cảnh nói:

- Huyền Thiên, không nên lỗ mãng, hai vị này là đại nhân vật của vùng biển Phong Vân Đảo, một người là thái thượng trưởng lão Phong Vân Đảo Vân Quy Hải, một người là đại trưởng lão Địch gia Địch Sử Cường.

Vân Quy Hải một tiếng tức giận hừ, nói:

- Tuổi còn nhỏ khẩu khí cũng không nhỏ, Huyền Thiên, đối địch với Phong Vân Đảo là nghịch dân, từ trước đến nay đều là giết không tha, ngươi chỉ có hai lựa chọn, một ngoan ngoãn giao toàn bộ đồ của ngươi ra đây, làm thuận dân của Phong Vân Đảo, hai, chúng ta động thủ lấy đồ vật của ngươi, sau đó xem ngươi là nghịch dân!

Địch Sử Cường ở một bên cười hắc hắc nói:

- Việc này Địch gia nguyện hiệu lực cho Phong Vân Đảo, diệt trừ nghịch dân này!

- Hai vị, Huyền Thiên thật sự là tiểu chất của lão hủ, Huyền gia bối cảnh phi thường lớn, chính là gia tộc nhất phẩm, các ngươi dám ra tay với Huyền Thiên, hậu quả không chịu nổi...

Trình Ngự Cảnh nghe ra sát ý trong lời của Vân Quy Hải cùng Địch Sử Cường, vội la lên.

- Ha ha ha ha...

Vân Quy Hải cười to một tiếng, nói:

- Gia tộc nhất phẩm? Chỉ bằng Trình gia ở địa phương nhỏ bé này còn có thể quen biết gia tộc nhất phẩm? Ha ha ha ha... Quả thực là ăn nói bậy bạ, Trình Ngự Cảnh, ngươi dám nói chuyện thay cho nghịch dân này nữa, đừng trách Phong Vân Đảo ta không khách khí với Trình gia.

Huyền Thiên ngược lại ngoài ý muốn nhìn qua Trình Ngự Cảnh, Huyền gia tại Thần Châu đại địa đúng là có bối cảnh phi tường lớn, nhưng cũng không phải gia tộc nhất phẩm, là nhị phẩm.

Vân Quy Hải ngưng cười, ánh mắt nhìn thẳng Huyền Thiên, âm thanh lạnh lùng nói:

- Huyền Thiên, ngươi có thể nghĩ kỹ, lựa chọn thế nào?

- Tốt nhất là lựa chọn làm nghịch dân, Địch gia chúng ta phi thường muốn bầm thây ngươi thành vạn đoạn, hắc hắc...

Địch Sử Cường cười lạnh.

BOANG... --

Huyền Thiên đem Cửu Khúc Nghịch Tâm Kiếm rút ra vỏ, nhìn Vân Quy Hải, Địch Sử Cường, nói:

- Ta có lựa chọn, đạp phá Địch gia, dẹp yên Phong Vân Đảo!

Âm thanh rất nhỏ, nhưng rơi vào tai mọi người không khác gì sấm dậy đất bằng, đột nhiên rung động mạnh, đồng tử phóng đại sắc mặt bắn ra hào quang không tưởng tượng nổi.

Đạp phá Địch gia, dẹp yên Phong Vân Đảo!

Đây là vùng biển Phong Vân Đảo, rất nhiều gia tộc có ý nghĩ này trong lòng, nhưng mà những lời này chỉ có thể lặng lẽ nói trong lòng mà thôi, lại không có người nào dám nói ra.

Nói ra như vậy thì chính là sinh tử đại địch với Phong Vân Đảo cùng Địch gia, quả thực là hành vi muốn chết.

Không nói võ giả Trình gia, mà ngay cả Vân Quy Hải cùng Địch Sử Cường đều thất kinh, khiếp sợ xong thì tức giận, dám công nhiên nói như vậy, với hai người mà nói là đại nghịch bất đạo, giết chết Huyền Thiên một vạn lần cũng không hả giận bọn chúng.

Trong tràng chỉ có Trình Ngự Cảnh một người biểu hiện bất đồng, thần sắc đồng dạng là khiếp sợ, nhưng khiếp sợ lại không phải là lời của Huyền Thiên, mà là kiếm trong tay Huyền Thiên.

Âm thanh của hắn yếu ớt như muỗi kêu.

- Cửu Khúc Nghịch Tâm Kiếm?

Âm thanh phi thường nhỏ, nhưng Huyền Thiên giờ phút này lại nghe được rõ ràng, thời điểm này hắn cũng khiếp sợ, tại sao Trình Ngự Cảnh lại biết được.

Trình Ngự Cảnh có thể nhận ra Cửu Khúc Nghịch Tâm Kiếm? Chuyện này làm cho nội tâm Huyền Thiên ăn cả kinh, thầm nghĩ: giải quyết xong hai lão thất phu này, nhất định phải hảo hảo hỏi một chút.

Vân Quy Hải nhìn quaHuyền Thiên với ánh mắt tràn ngập lửa giận, lúc này ánh mắt của hắn nhìn qua Cửu Khúc Nghịch Tâm Kiếm trong tay Huyền Thiên, lại chấn động:

- Đây là một thanh Thiên cấp thượng phẩm bảo kiếm, người có tu vi Địa giai cảnh lại mang Thiên cấp thần binh, ngươi nhất định là tặng bảo cho Phong Vân Đảo rồi, ha ha ha... Địch Sử Cường, bắt hắn lại cho ta.

Địch Sử Cường tu vị là Địa giai cảnh đỉnh phong cực hạn, đã đạt tới nửa bước Thiên giai, trong chín đại trưởng lão của Địch gia đứng hàng thứ ba, thực lực mạnh, dưới Thiên giai vô địch.

Bàn tay của hắn nhấc lên, một cây trường thương hiện ra, là một kiện địa cấp thượng phẩm bảo khí.

Huyền Thiên cũng chú ý thì ra trong tay của Địch Sử Cường cũng mang không gian giới chỉ.

Huyền Thiên nhìn qua trên tay Vân Quy Hải, Trình Ngự Cảnh, phát hiện trong tay hai người đều có không gian giới chỉ, xem ra tại Ma Vụ Hải thì nó không tính là bảo vật hiếm thấy.

Thấy Địch Sử Cường xuất bảo thương, võ giả trên thuyền Trình gia sắc mặt hoảng hốt, vội vàng rời thuyền, tránh lên bờ.

- Thiên thiếu...

Trình Kim Các còn muốn khuyên nhiều cái gì đó, Huyền Thiên khoát tay ngừng, nói:

- Bảo người Trình gia tránh xa một chút, miễn cho ngộ thương người một nhà.

Trình Kim Các biết rõ nhiều lời vô ích, gật gật đầu, cũng rời thuyền đi, vung tay lên:

- Lui ra phía sau... Đều lui ra phía sau, đằng sau đều lui đi, tránh ra thật xa.

Kiếm mang Huyền Thiên đáng sợ đến cỡ nào, Trình Kim Các đã tận mắt thấy qua, một hai trăm mét không tính là khoảng cách.

Bình luận