Kiếm Nghịch Thương Khung

Chương 765: Ma Vụ Chi Hải (2)


Có thể từ Ma Vụ Chi Hải còn sống đi ra, chỉ có ghi lại một lần, là Thiên Hỏa Vương bốn ngàn năm trước, Thiên Hỏa Vương một đường đi về phía đông, Ma Vụ Chi Hải không ngăn cản được bước chân của hắn, trực tiếp tiến vào trong đó, về sau ở một hải đảo xa xôi nghe đồn Thiên Hỏa Vương từng xuất hiện, hắn ghi lại thời gian đi vào Ma Vụ Chi Hải, nói rõ Thiên Hỏa Vương xuyên qua Ma Vụ Chi Hải.

Cho nên Ma Vụ Chi Hải chỉ có vô thượng vương giả mới có tư cách ra vào.

Đệ Nhất Công Tử đuổi theo phía sau, Huyền Thiên cùng Hướng Thiên Tiếu chỉ có thể tiếp tục đi lên phía trước, rất nhanh đã đi tới biên giới của vùng biển màu đen này, giống như có một lằn chỉ cắt ngang, đem Ma Vụ Chi Hải và biển cả bình thường cắt qua.

Hai người lập tức dừng lại, đối với tin đồn về Ma Vụ Chi Hải hai người đã nghe qua rất nhiều, tự nhiên hiểu được.

Đáng tiếc Đệ Nhất Công Tử không có lo lắng nhiều như hai người, hai người dừng lại, Đệ Nhất Công Tử liền vượt lên.

XÍU...UU! --

Một đạo kiêm quang đánh tới, Đệ Nhất Công Tử thi triển Phi Tiên Nhất Kiếm, một kích tuyệt sát.

Hướng Thiên Tiếu tức giận hừ một tiếng, muốn liều mạng với Đệ Nhất Công Tử, Huyền Thiên lại biết hắn cùng với Đệ Nhất Công Tử chênh lệch quá lớn, mặc dù cùng cảnh giới cũng thua nhiều, kém ba cảnh giới thì một chút hy vọng cũng không có.

- Giữ lại núi xanh tại, sợ gì không có củi đốt!

Huyền Thiên ngăn cản Hướng Thiên Tiếu.

- Tiến!

Hướng Thiên Tiếu nhìn qua Đệ Nhất Công Tử xong, liền biết rõ bọn họ chênh lệch quá lớn, hiện tại không cách nào đền bù, nghe Huyền Thiên nhắc nhở lập tức tỉnh táo lại.

Mà Phi Tiên Nhất Kiếm hai người hợp lực không thể ngăn cản, chỉ biết đem kiếm ý của Túy Kiếm Ông cùng La Khiếu Dã lưu lại láng phí mất.

Hai người đồng thời lui ra phía sau, lui vào trong sương mù của Ma Vụ Chi Hải.

Trong chốc lát sương mù đen vây quanh hai người, Đệ Nhất Công Tử dùng Phi Tiên Nhất Kiếm chém vào trong sương mù màu đen, giống như trâu đất vào biển, vừa chạm vào là biến mất, không còn lại chút động tĩnh nào.

Không có thể tự tay chém giết hai người, Đệ Nhất Công Tử cảm thấy đáng tiếc, nhưng mà hắn tận mắt thấy bọn họ tiến vào Ma Vụ Chi Hải, Đệ Nhất Công Tử cảm thấy khoan khoái dễ chịu cười rộ lên.

Vừa vào Ma Vụ Hải, từ nay về sau vô tung vô tích...

Huyền Thiên với tư cách là họa lớn trong lòng Đệ Nhất Công Tử, sau này cũng làm Đệ Nhất Công Tử an tâm lại.

- Đoạn Thủy Lưu hai lần tổn thương tay của ta, nhất định phải thanh lọc, Huyền Thiên tiến vào Ma Vụ Hải, chỉ còn đường chết, đối thủ của bổn công tử chỉ còn lại có Tây Vực Kiếm công tử, công tử cấp yêu nghiệt còn lại đều không đáng để lo, diệt trừ Kiếm công tử, vô thượng vương giả không phải bổn công tử không ai có thể hơn, ha ha ha ha...

Đệ Nhất Công Tử đứng bên ngoài Ma Vụ Hải, thu kiếm trở vào bao, vui sướng cười to.

Ma Vụ Chi Hải!

Huyền Thiên lâm vào sâu trong sương mù màu đen, thò tay khó thấy được năm ngón tay.

Từ khi tiến vào Ma Vụ Chi Hải một sát na kia, bốn phía hoàn toàn biến thành yên tĩnh, Hướng Thiên Tiếu vừa rồi còn ở bên cạnh dường như biến mất, hắn tự tay kéo một cái, chỉ kéo được hắc khí hư vô.

- Hướng thiểu --

Huyền Thiên hô to một tiếng, âm thanh không không đãng đãng, lập tức biến mất, lại hóa thành yên tĩnh.

Huyền Thiên mở Địa Nhãn Thần Đồng ra, vốn có thể nhìn thấy bảy tám trăm mét, giờ phút này cũng hóa thành một mảnh hắc ám, nhưng mà so với mắt thường còn đỡ một ít, loáng thoáng ánh mắt có thể nhìn thấy trăm mét.

Phía dưới là nước biển đen kịt, trên mặt nước khắp nơi đều có sương mù đen đang phiêu đãng.

Huyền Thiên nhìn qua phương hướng vừa tiến vào cũng là như thế.

Hắn tiến vào Ma Vụ Hải chỉ vài bước mà thôi, nhưng mà cũng không có nhìn thấy biên giới của Ma Vụ Hải.

Thời gian từng phút từng giây qua đi, trong bóng tối tràn ngập không biết phương hướng, Huyền Thiên tạm thời không có động, theo thời gian trôi qua ánh mắt của hắn dần dần thích ứng với hắc ám nơi này, có thể nhìn càng xa hơn một ít.

Loại sương mù màu đen này làm cho Huyền Thiên nhớ tới một địa phương, thượng cổ thần tích Địa Ngục Ma Động, chỗ đó cũng là sương mù màu đen này, nhưng mà không gian không có to lớn bao nhiêu cả, mà nơi này làm cho người ta cảm thấy vô cùng vô tận. Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vn

Dừng lại chừng nửa khắc đồng hồ, ánh mắt Huyền Thiên đã thích ứng tới cực hạn, mắt thường cũng có thể nhìn thấy chừng trăm mét, Địa Nhãn Thần Đồng có thể nhìn được bốn trăm mét, không có gia tăng thêm.

Trong Ma Vụ Chi Hải tối tăm rậm rạp, một mảnh trống vắng, nhưng mà Huyền Thiên cũng không cảm nhận được khí tức nguy hiểm gì đó, thấy ánh mắt không nhìn được xa hơn, hắn đi thẳng về phía trước, ở đây không cách nào phân biệt được phương hướng, chỉ có thể tùy tiện mà đi thôi.

Phi hành hơn mười dặm trong khói đen, trong lúc đó phía dưới nước biển màu đen xuất hiện âm thanh vang vọng, một đoàn bóng đen từ trong nước biển lao ra ngoài, xông về phía Huyền Thiên.

Huyền Thiên phản ứng nhạy cảm, thân thể lóe lên đã tránh qua được một kích này.

Còn không rõ ràng là cái gì tấn công bản thân mình, Huyền Thiên không dám tùy tiện ra tay ngăn cản.

Huyền Thiên tránh ra xa hơn trăm mét, Địa Nhãn Thần Đồng quét qua, lúc này nhìn rõ thứ gì tập kích mình, đó là một con cá lớn dài hơn mười mét.

Con cá lớn này toàn thân lân phiến màu đen rậm rạp, tròng mắt cao cao, miệng đầy răng nanh bén nhọn, vây cá trên người vô cùng lớn, giống như hai cái cánh vung vẩy, lại có thể làm cho con cá bay được trên không trung.

Đây là một quái ngư, trong hải vực bình thường tuyệt đối không có loại cá này.

Mà quái ngư một kích không trúng, bay trên không trung nhìn Huyền Thiên một hồi, bịch một tiếng lại rơi vào trong nước biển màu đen, Huyền Thiên nhìn thấy mặt nước lăn tăn quay cuồn, gợn sóng tách ra hai bên, con cá này lại bơi trong nước về phía hắn.

Xôn xao --

Quái ngư vọt tới dưới Huyền Thiên, lại nhanh như tia chớp nhảy lên cao, xông về phía Huyền Thiên.

Tạch tạch tạch ken két -- quái ngư trừng mắt mắt to, hàm răng bén nhọn lúc mở lúc đóng vang lên âm thanh ma sát.

Thấy rõ thực lực quái ngư Huyền Thiên cũng không để vào mắt, bảo kiếm vung lên, XÍU...UU! --! Một đạo kiếm quang bắn ra ngoài..

Kiếm quang ẩn chứa kiếm ý thất giai, ngay cả kiếm cương của Thiên giai cảnh nhất trọng cũng bị đánh tan, ba một tiếng bổ con quái ngư này thành hai nửa.

Thi thể con quái ngư rơi xuống, một hạt châu đen kịt hiện ra, từ trong đầu lâu con quái ngư bay ra ngoài, Huyền Thiên nhìn hơi quen mắt, lập tức vươn hai ngón tay ra, lập tức hóa thành màu vàng, thân ảnh khẽ động, hai ngón tay này kẹp lấy hạt châu này.

Hạt châu này không thể dùng tiêu chuẩn hạt châu mà định hình, mà là hình tròn đa diện mười hai mắt, hắc quang sáng chói, giống như gỗ đen.

- Đây là... Ma Linh Thạch?

Huyền Thiên cả kinh nói ra.

Hắn tại cấm địa thí luyện Bắc Thần Các đạt được Thiên Ky Bảo Giám, bên trong có ghi lại chuyện liên quan tới Ma Linh Thạch, đây là vật phẩm mấu chốt luyện chế khôi lỗi, về sau Huyền Thiên đã từng gặp một ít Ma Linh Thạch bên trong khôi lỗi.

Bình luận