Kiếm Nghịch Thương Khung

Chương 763: Lục thi lại hiện ra (2)


Nhưng tốc độ của bọn hắn trước mặt Lục Mao Kiền Thi thật sự là quá chậm, hai người vừa mới lao đi ở giữa Huyền Thiên cùng Lục Mao Kiền Thi, Lục Mao Kiền Thi xông lên thuận tay gõ hai cái, Đậu Bân cùng Mã Vũ cũng lập tức bị trở thành thịt vụn.

Huyết vụ của Đậu Bân cùng Mã Vũ đồng dạng Trương Tẩy cũng không theo thịt nát cốt cặn bã vẩy ra, mà là bị hút vào bên trong áo choàng, hẳn là bị Lục Mao Kiền Thi hút khô.

Xa xa Thiên Tinh Các cường giả Thiên Giai Cảnh tứ trọng giả phát ra một tiếng thét hoảng sợ rồi bỏ mạng chạy trốn.

Mục tiêu của Lục Mao Kiền Thi là Huyền Thiên cùng Hướng Thiên Tiếu, đối với cường giả Thiên Tinh Các đào tẩu cũng không thèm để ý, trực tiếp đuổi theo Huyền Thiên cùng Hướng Thiên Tiếu.

- Bảo bối của ta --! Thức ăn của ta...

Lục Mao Kiền Thi phát ra tiếng thét chói tai tới cực điểm, một tay nhấc khô lâu màu vàng, một tay duỗi ra về phía trước chụp tới Huyền Thiên ở phía xa.

Khi mà thủ chưởng Lục Mao Kiền Thi duỗi ra về phía trước, khe hở cái bao tay cùng ống tay áo càng lớn, rất nhiều lông xanh làm cho người ta sợ hãi đều lộ ra.

Dù cho cách 2000~3000 thước, nhưng Huyền Thiên cùng Hướng Thiên Tiếu thấy được những cọng lông xanh dài này đều có cảm giác sởn hết cả gai ốc.

- Hướng Thiếu, chúng ta chia nhau chạy, hắn truy chính là ta!

Huyền Thiên hô to.

Huyền Thiên biết bảo bối bên trong miệng Lục Mao Kiền Thi là cái gì, đúng là Ngự Lôi Châu hắn đoạt được trong tay từ thượng cổ Lôi vương, vì thế hắn mới là mục tiêu của Lục Mao Kiền Thi.

Lôi Đình sơn mạch bên trong Thú Hoang Bắc Vực, mà nơi này là vùng biển Đông Phương đông vực cách toàn cục mười vạn dặm, Lục Mao Kiền Thi lại truy đến nơi đây, thật sự là nghe rợn cả người.

Trong lòng Huyền Thiên cảm thấy lạnh lẽo, sẽ không phải bốn người bọn họ từ Thiên Kiếm Tông đi Thiên Hải thành Long gia thì Lục Mao Kiền Thi thì một đường truy tung tới chứ?

Vậy mà mọi thời điểm đều không có phát hiện, trong lòng Huyền Thiên đã giật mình, đoạn đường đó nguy hiểm như thế nào chứ?

Đột nhiên trong óc Huyền Thiên linh quang lóe lên, Hướng Thiên Tiếu nói sư tôn hắn đến Thiên Hải thành, hắn tựa hồ hiểu ra, Túy Kiếm Ông đến tột cùng vì sao mà đến rồi. . .

Lục Mao Kiền Thi từ Bắc Vực một đường truy tung đến đông vực, cho dù sẽ đi chút ít sai đường, nhưng tốc độ của nó nhanh như vậy, cũng có thể đuổi theo, chỉ sợ Túy Kiếm Ông đã chạm mặt với Lục Mao Kiền Thi.

Hưu --!

Ngay tại lúc Huyền Thiên vừa mới nói xong, một đạo kim quang đột nhiên từ trên không trung nổ bắn xuống như là mặt trời mọc.

Đây là một đạo kim sắc kiếm quang quang mang chớp diệu đẹp mắt như là quang mang của mặt trời.

Kiếm cương đâm xuyên thấu tầng tầng không gian, tan vỡ vô tận hư không, cơ hồ là trong nháy mắt kiếm cương liền từ xa xôi trên không trung nổ bắn ra đến trước mặt Lục Mao Kiền Thi.

Lục Mao Kiền Thi vung mạnh khô lâu màu vàng về phía kiếm cương.

Phanh --! Một tiếng nổ tung, kiếm cương đâm đến trước mặt Lục Mao Kiền Thi, từng khúc bạo liệt nhưng không thể làm bị thương Lục Mao Kiền Thi mảy may.

- Lại là cái lão say này, ngươi nhiều lần phá hư chuyện tốt của thi gia gia, thi gia trước tiêu diệt ngươi, ăn huyết nhục của ngươi.... Nguồn tại http://Truyện FULL

Lục Mao Kiền Thi phát ra một tiếng rống giận dữ, chói tai đến cực điểm.

Trong lúc nói chuyện, trên không trung lại có mấy đạo kiếm cương nhanh chóng đâm tới, thân ảnh Túy Kiếm Ông lúc ẩn lúc hiện, phát ra công kích xuất quỷ nhập thần.

Trong tay Túy Kiếm Ông là một thanh kim quang trường kiếm lóng lánh, đúng là vương giả thần binh -- kim cương kiếm.

- Ta tới ngăn nó lại, hai ngươi mau đi đi...

Thanh âm của Túy Kiếm Ông truyền vào trong tai Huyền Thiên cùng Hướng Thiên Tiếu.

Hai người gật đầu biết rõ dừng lại càng lâu, Túy Kiếm Ông muốn ngăn chặn Lục Mao Kiền Thi càng lâu, hiện tại thực lực của Lục Mao Kiền Thi khả năng đã khôi phục, Túy Kiếm Ông cũng chưa chắc có thể ngăn chặn được.

Huyền Thiên cùng Hướng Thiên Tiếu trực tiếp nhảy vào biển cả, lẻn vào dưới nước vài trăm mét, chuyển đổi phương hướng sau đó lại phá nước mà đi, như vậy, Lục Mao Kiền Thi sẽ không biết đám người đi phương hướng nào.

Lúc này đây hai người trọn vẹn chạy đi xa ngàn dặm mới trồi lên, bầu trời một mảnh trống vắng, chỉ có mây trắng bồng bềnh, không có bất kỳ thân ảnh người nào.

Cả hai nhìn nhau cười cười, việc này tuy rằng nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, nhưng mà cuối cùng không có uổng phí, Hóa Cương Thiên Đan đến tay, Đệ Nhất Công Tử đã mất đi lễ vật cho Nguyệt Hạm Tích, chỉ sợ sẽ nổi trận lôi đình.

Nghĩ đến bộ dạng của Đệ Nhất Công Tử, tâm tình Huyền Thiên cùng Hướng Thiên Tiếu cảm thấy khoan khoái dễ chịu.

Đồng thời, lần này đi nguyên trúc đảo lại đụng phải những tồn tại chí cường như Thiên Tinh Các chủ, Luyện Huyết Giáo chủ, Trục Nhật Đảo Kiếm Thánh, Túy Kiếm Ông, Lục Mao Kiền Thi... Cũng làm cho trong lòng hai người dư cả kinh không ngớt.

Hai người phân biệt rõ phương hướng liền phi hành về hướng tây Thần Châu đại lục.

Về phía trước phía trước xuất hiện một đảo nhỏ phạm vi mấy ngàn thước.

Ở trên đảo bóng cây xanh râm mát, ở cạnh gốc cây có hai ngươi mặc bạch y.

Một người trong đó trên mặt sưng vù, đúng là cường giả Thiên Tinh Các bị Hướng Thiên Tiếu đánh thành đầu heo, còn có một người, tuổi chừng hai mốt hai hai, tuổi trẻ vô cùng, tu vi cũng Thiên Giai Cảnh tứ trọng, đương nhiên đó là Đệ Nhất Công Tử danh chấn thiên hạ.

Huyền Thiên cùng Hướng Thiên Tiếu bay trên trời đi, đảo nhỏ cách bọn họ còn một đoạn, cũng không phải chính phía trước, tự nhiên không có chú ý tới bóng cây còn có người.

Nhưng mà hai người trên trời thì cực kỳ dễ thấy, cường giả Thiên Giai Cảnh tứ trọng đang báo cáo tao ngộ của đám người với Đệ Nhất Công Tử thì đột nhiên ánh mắt hướng trên không trung thoáng nhìn, tinh quang lóe lên, đứng lên, nói:

- Đệ Nhất Công Tử, chính là bọn họ đoạt Hóa Cương Thiên Đan!

Sắc mặt Đệ Nhất Công Tử đột nhiên hóa thành lạnh lùng, hắn ngẩng đầu, ánh mắt như kiếm, xa xa nhìn về phía Huyền Thiên, sát ý lập tức phun trào.

Huyền Thiên như có nhận thấy, quay đầu nhìn lại lập tức chấn động, chỉ thấy Đệ Nhất Công Tử cùng Thiên Giai Cảnh tứ trọng cường giả từ trên đảo nhỏ phóng lên trời, hướng hắn bay tới.

Cách thật xa, Huyền Thiên đều có thể cảm giác được sát ý của Đệ Nhất Công Tử.

- Là Đệ Nhất Công Tử!

Hướng Thiên Tiếu cũng nhìn sang, kinh hô một tiếng.

Dù chưa từng quen biết, nhưng ở nguyên trúc đảo, Hướng Thiên Tiếu đã từng gặp Đệ Nhất Công Tử.

Huyền Thiên nói:

- Hiện tại chúng ta không phải là đối thủ của hắn, tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách.

Trong lúc nói chuyện, hai người lập tức chuyển hướng ngược về phía Đệ Nhất Công Tử bay đi.

Thấy Huyền Thiên phát hiện đám người mình, Đệ Nhất Công Tử hét lớn một tiếng:

- Huyền Thiên, bổn công tử đã từng nói qua, đừng để cho bổn công tử phải gặp ngươi. Ngươi dám cướp đoạt Hóa Cương Thiên Đan của bổn công tử, đây là ngươi tự tìm đường chết!

Huyền Thiên cùng Hướng Thiên Tiếu đem tốc độ tăng lên đến cực hạn, cấp tốc phi hành.

Bất quá tốc độ của Đệ Nhất Công Tử tuyệt không chậm so với hai người, ngược lại có xu thế càng ngày càng gần.

Bình luận