Kiếm Nghịch Thương Khung

Chương 2: Kiếm ảnh hàn đàm (2)


Phụ thân Huyền Hồng mang theo thân thể trọng thương dẫn mẹ con Hoàng Nguyệt, Huyền Thiên và chủ mạch Hoàng gia giết chóc điên cuồng mở một đường máu tìm đường chạy trốn.

Một lần chạy trốn này chính là năm năm, từ phạm vi thế lực Huyền gia ở phía Tây chạy đến phạm vi siêu cấp thế lực Phách Kiếm Môn ở phía Bắc, khoảng cách tính ra trải dài 10 vạn dặm tương đương với mấy vòng xích đạo ở kiếp trước. (1 dặm = 1,6km; 10 vạn dặm = 160.000km gấp gần 4 lần đường xích đạo, đường xích đạo dài khoảng 40.077km)

Lần chạy trốn này phải chạy đến cực Bắc Thần Châu vực rời xa phạm vi thế lực Huyền gia bỏ rơi truy binh rốt cục cũng có thể an ổn ở lại nơi này - Mạc Huyện.

Chủ mạch Hoàng gia ở nơi này bắt đầu xây dựng lại từ đầu.

Một gia tộc trung đẳng, nhân số vượt quá ngàn người thế mà chạy trốn đến Mạc Huyện còn không đến 20 người, đây là tính cả ba người Huyền Hồng Huyền Thiên và Hoàng Nguyệt.

Hơn nữa gia chủ Hoàng gia Hoàng Viễn Thành bị trọng thương, mặc dù níu kéo được tính mạng nhưng tu vi đại giảm hạ xuống Tiên Thiên tam trọng cảnh.

Nhất là Huyền Hồng bản thân bị Huyền Ky đả thương rồi sau đó trong lần đuổi giết liên tục bị thương, chỉ dựa vào ý chí chống đỡ mới giết một đường máu xông ra. Sau khi chạy trốn đã gần như hư thoát, kinh mạch toàn thân đứt gãy trở thành một phế nhân.

Số người còn lại của Hoàng gia không ai là không bị thương nặng. Thương tổn nặng đến mức không thể nào khôi phục trở lại, thực lực đại giảm.

Lực lượng còn lại của gia tộc trung đẳng so ra còn kém mấy tiểu gia tộc ở Mạc Huyện. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m

Ngay từ lúc tiến vào Mạc Huyện Hoàng gia đã bị ba gia tộc bá chủ ở đây là Ngưu gia Trình gia Trương gia chèn ép.

Thực lực mọi người Hoàng gia bị hao tổn không nói lại còn bị siêu cấp đại thế lực Huyền gia nhìn chằm chằm cho nên đối mặt với sự khiêu khích của ba nhà Ngưu Trình Trương vẫn nhẫn nhịn. Vì để cho ba nhà này kiêng kị mấy đệ tử hậu bối Hoàng gia được đưa đến mấy đại tông môn trong vương triều Thần Đao.

Huyền Thiên xuất thân là thế gia kiếm đạo tự nhiên là gia nhập kiếm đạo tông môn duy nhất trong vương triều Thần Đao: Thiên Kiếm Tông.

Huyền Hồng không dám dạy hắn công pháp kiếm kỹ gia tộc để tránh tiết lộ hành tung. Hơn nữa khi ở Thiên Kiếm Tông Huyền Thiên dùng tên giả là Hoàng Thiên.

Mười tuổi tiến nhập Thiên Kiếm Tông trở thành đệ tử ngoại môn, thời gian thoáng cái đã trôi qua ba năm rưỡi.

Hiện tại Huyền Thiên đã 14 tuổi, tu vi võ giả tứ trọng cảnh là một gã đệ tử ngoại môn bình thường trong Thiên Kiếm Tông.

Vốn Huyền Thiên là đích hệ tử tôn Huyền gia, gia gia Huyền Hùng, phụ thân Huyền Hồng đều là nhân vật thiên tài khó gặp ở Thần Châu, thiên phú sao có thể kém được ?

Chỉ tiếc Huyền Thiên tuổi còn nhỏ trong quá trình đuổi giết đã bị dính một vết thương nhẹ. Tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng đã tổn thương đến kinh mạch. Mặc dù không quá nghiêm trọng không đến nỗi bị biến thành phế nhân nhưng cũng làm cho tốc độ tu luyện của hắn bị ảnh hưởng, từ thiên tài biến thành kẻ bình thường.

May mắn duy nhất chính là Huyền Thiên là người của hai thế giới, Linh Hồn Lực cường đại, ngộ tính đương nhiên không kém. Thời gian hắn tu luyện kiếm pháp nhanh hơn người thường khá nhiều. Cho nên dù tu vi mới chỉ là võ giả tứ trọng cảnh nhưng đã có thể so kiếm với đệ tử võ giả ngũ trọng cảnh.

Trong hàng đệ tử võ giả ngũ trọng cảnh ít người là đối thủ của Huyền Thiên. Tên Trương Hổ chính là người Trương gia ở Bắc Mạc thành. Bởi vì mâu thuẫn gia tộc nên hắn luôn tìm cứ ức hiếp Huyền Thiên và Hoàng Thạch. Và Trương Hổ cũng là một trong số ít đệ tử võ giả ngũ cảnh có thể đánh bại Huyền Thiên.

"Huyền Ky. Ngươi là tiên tiểu nhân hèn hạ, ngươi khống chế gia gia của ta tạo nên loạn gia tộc khiến phụ thân ta bị thương nặng, kinh mạch đứt lìa trở thành phế nhân; truy sát cả nhà ta mấy vạn dặm, tổn hại đến kinh mạch ta. Nếu không phải ngoại công cứu ta ta đã sớm bỏ mạng. Thù này bất cộng đái thiên (không đội trời chung), ta - Huyền Thiên khắc cốt minh tâm thề sẽ có ngày trả lại gấp trăm gấp ngàn lần"

"Sẽ có một ngày ta dùng kiếm trong tay chém bay cái đầu chó của ngươi. Còn có tiện nhân Âm Cơ hết thảy biến cố này ngoại trừ do ngươi gây ra còn có thể là ai? Bất kể ngươi đến từ nơi nào, là yêu nghiệt phương nào thì một ngay kia ta sẽ bằm thây ngươi thành vạn mảnh, kể cả thế lực sau lưng ngươi ta cũng nhổ bật gốc rễ, một lưới bắt hết"

Mỗi lần hồi tưởng về quá khứ trong lòng Huyền Thiên lại càng tăng thêm cừu hận hai người Huyền Âm, Âm Cơ. Mỗi lần như vậy hắn lại nghiến răng chỉ tay lên trời thể hiện quyết tâm báo thù.

Mặc dù chỉ là suy đoán nhưng trong lòng Huyền Thiên tự khẳng định Huyền Ky đã giở thủ đoạn với gia gia Huyền Hùng. Nếu không làm sao gia gia lại đột nhiên có thể phế bỏ nhi tử mà ông ấy yêu quý nhất, sủng ái nhất để đưa Huyền Ky lên làm kẻ nối nghiệp, đã thế lại còn hạ lệnh truy sát toàn gia Huyền Hồng.

Mà có thể khống chế gia gia và giúp đỡ Huyền Ky tăng cường thực lực một cách nhanh chóng ngoại trử Âm Cơ - kẻ thần bí chỉ một kiếm đã đánh bại Huyền Hồng thì liệu thiên hạ có ai làm được ?

Keng … keng … keng

Một hồi chuông du dương từ phía sau núi truyền đến.

Huyền Thiên nhìn thẳng lên bầu trời, trăng sáng đã lên đến đỉnh.

Giờ Tý đến, tiếng chuông cuối cùng trong hôm nay vang lên, nhắc nhở đệ tử không ngủ nên ngủ đi, tiếp qua nửa canh giờ sẽ có chấp sự ngoại môn, đệ tử ngoại môn tiến hành đi tuần.

Huyền Thiên sờ sờ vết mồ hôi trên trán, đây là mồ hôi do luyện kiếm lưu lại, về sau suy nghĩ tao ngộ mười bốn năm qua, trong nội tâm có hận ý với Huyền Kơ ngập trời, thân thể nóng lên, phát nhiệt, mồ hôi không giảm mà tăng lên.

- Trăm mét phía đông có một cái hàn đàm, tới đó tắm rửa xong rồi đi xuống núi ngủ, đêm mai tiếp tục luyện kiếm, phải nhanh chóng vượt qua Trương Hổ.

Huyền Thiên đi về hướng đông, xuyên qua một đám cổ thụ đi tới hàn đàm.

Giờ phút này trăng đã vượt qua đỉnh đầu rồi, in bóng của nó xuống hàn đàm, ánh trăng vừa tròn vừa lớn vừa vặn chìm vào trong nước.

- Y --?

Huyền Thiên nhướng mày, cả kinh nói:

- Trong ánh trăng có cái gì thế này?

Ngẩng đầu nhìn lên thì thấy mặt trăng không tì vết.

Huyền Thiên lại cúi đầu nhìn qua bóng trăng bên dưới mà xem xét, đúng là có bóng đen cắm trong ánh trăng.

- Cái đó đúng...

Huyền Thiên ngưng mắt quan sát sau nửa ngày, nói:

- Một thanh kiếm?

Không sai, mặt đầm rất yên tĩnh, không có gợn sóng, Huyền Thiên nhìn rõ trong bóng trăng đúng là cắm một thanh kiếm.

...

Trong đầm có một thanh kiếm?

Cái hàn đàm này Huyền Thiên đến không ít lần, mỗi lần luyện kiếm xong thì lại chạy tới đây tẳm rửa sạch sẽ, sau đó lại xuống núi ngủ.

Bình luận