Kiếm Nghịch Thương Khung

Chương 172: Dương danh nội môn (1)


Cho dù là cường giả trấn tông Lăng Dật Trần hiện giờ của Thiên Kiếm Tông, thời điểm tu vi Tiên Thiên Cảnh nhất trọng cũng vẻn vẹn đả bại Tiên Thiên Cảnh tam trọng đệ tử bài danh 20 của bậc thang thứ nhất, còn kém rất xa mới tới Top 10 của nội môn.

Chúng nội môn đệ tử khiếp sợ không thể tin, mặt mũi mấy vị đệ tử cùng đi với Giang Hạo Vũ tràn đầy kinh hãi, trong lòng bọn họ Giang sư huynh là một trong thập đại nội môn đệ tử. Đây là tồn tại không thể chiến thắng lại thua ở trên tay Huyền Thiên, hơn nữa còn bị thụ thương, kết quả để cho bọn họ không cách nào tiếp nhận, đây quả thực là phá hủy tín niệm trong lòng bọn hắn.

Keng!!!

Sơ Lam Kiếm trở vào bao, một thanh âm rất nhỏ giòn vang để cho chúng nội môn đệ tử từ trong lúc khiếp sợ khôi phục lại, ánh mắt đều hướng Huyền Thiên nhìn sang.

Huyền Thiên nhìn Giang Hạo Vũ hơn hai mươi mét nói:

- Giang sư đệ, ngươi thất bại.

- Ngươi dám làm tổn thương ta?

Giang Hạo Vũ điểm huyệt đạo trước ngực, ăn một viên đan dược chữa thương, trong ánh mắt lộ vẻ cừu hận nhìn Huyền Thiên, lạnh lùng thốt lên.

Đối với ánh mắt của Giang Hạo Vũ, Huyền Thiên thần tình lạnh nhạt, nói:

- Giang sư đệ, trong lúc thi đấu, vết thương nhỏ khó tránh khỏi, nếu như ngươi có thể làm tổn thương ta, ta cũng không có cách nào trách ngươi. Giang sư đệ học nghệ không tinh, tài nghệ không bằng người, nội môn thứ chín chỉ có tiếng không có miếng.

- Ngươi- - !

Giang Hạo Vũ nhìn Huyền Thiên, muốn nói cái gì lại không phản bác được, trong lòng oán khí khó phát tiết. Hắn oa một tiếng phun ra một ngụm máu tươi!

- Giang sư huynh!

Kỷ Đông Thành, Thi Tú Thành. . . Đám người bước nhanh đi tới trước mặt Giang Hạo Vũ, nguyên một đám thần sắc kích động không thôi.

Dương Uy bề ngoài nóng lòng nhảy về phía trước một bước chỉ vào Huyền Thiên lớn tiếng mắng:

- Huyền Thiên, ngươi lại đả thương Giang sư huynh, ngươi có biết hay không, Giang sư huynh là người của Sở Phong sư huynh, ngươi- - ngươi quả thực chính là ngỗ nghịch, thằng con hoang nhà ngươi, Sở Phong sư huynh sẽ không bỏ qua cho ngươi. . . Ôi- - !

Dương Uy còn đang mắng to thì Huyền Thiên vừa sải bước ra, thân ảnh hắn lóe lên, tốc độ nhanh như thiểm điện, một bước là đến trước mặt Dương Uy. Một cái tát vung tới, thân thể Dương Uy lập tức bay lên không trung vài vòng, răng trong miệng bay đi mấy cái, sau đó phun máu.

Tháng trước, Dương Uy bị Huyền Thiên tát một cái mới vừa vặn khôi phục lại, nhưng răng trong miệng thì không. Lúc này đây lại bị Huyền Thiên ra tay nặng hơn nhiều, triệt để đánh gãy hết răng trong hàm.

Dương Uy rên thảm, ngã sấp trên đất, một bên má sưng to như cái bánh bao, bộ mặt như trở thành đầu heo.

Thân ảnh của Huyền Thiên giống như quỷ mỵ phiêu thối, hắn trở lại chỗ cũ lạnh lùng nói:

- Nhục mạ sư huynh, không biết lớn nhỏ, ngươi đại nghịch bất đạo, cho ngươi một cái tát coi như trừng phạt. Cút đi cho ta!

- Ngươi...!!!!

Giang Hạo Vũ ôm ngực, áp chế lửa giận trong lòng:

- Đợi Sở sư huynh cùng Đặng sư huynh trở về, hai người sẽ thu thập ngươi.

Huyền Thiên khinh thường cười cười, nói:

- Cho dù hai người trở về thì đã có sao? Các ngươi dám đối với sư huynh bất kính, tát cho các ngươi mấy cái đã nể mặt lắm rồi. Trong mười nhịp thở lập tức cút ra khỏi tầm mắt của ta, nếu không hôm nay các ngươi phải bò đi.

Mấy người đang nhìn Huyền Thiên hằm hằm lập tức sợ hãi trong lòng, đám người từ trong mắt Huyền Thiên thấy được sự kiên định, lời hắn vừa nói không phải giỡn à!

- Chúng ta đi!

Giang Hạo Vũ cắn răng vung tay lên rời đi.

Mấy người lập tức đuổi theo, bất quá so với lúc trước vênh váo tự đắc, trong tay đong đưa mỹ nhân phiến, tiêu tiêu sái sái so sánh thì giờ phút này chật vật mà rời đi.

- Huyền sư huynh, chúng ta cũng cáo từ!

Nội môn đệ tử bốn phía sau khi thấy đám người Giang Hạo Vũ rời đi cũng nhao nhao mở miệng nói, sau đó, lục tục tán lui.

Huyền Thiên hôm nay khiến cho mỗi một vị nội môn đệ tử đều kinh hãi, tuy rằng Huyền Thiên ẩn dấu thực lực thắng bọn hắn không ít hạ phẩm chân khí đan, nhưng đây cũng là có nguyên nhân đấy.

Nếu như không phải là bọn hắn thấy Huyền Thiên mới đi vào môn, cho rằng Huyền Thiên dễ khi dễ, chỉ có hư danh, muốn đánh bại Huyền Thiên chứng minh địa vị của mình thì làm sao tới khiêu chiến Huyền Thiên?

Rất nhanh nội môn đệ tử bên ngoài Hoàng Thiên Các đều lui, chỉ còn lại có ba người Phong Bất Chí, Tôn Diệc Thu, Cố Thiên Nhu.

Ba người đi tới trước mặt Huyền Thiên, Phong Bất Chí nói:

- Huyền... Hiện tại nên gọi ngươi Huyền sư huynh rồi, đây là hạ phẩm chân khí đan của ngươi! Text được lấy tại Truyện FULL

Huyền Thiên nhận lấy tứ bình hạ phẩm chân khí đan nói:

- Sư huynh sư đệ, bất quá là khách sáo xưng hô, chỉ cần hợp thì gọi sao cũng vậy cả, các ngươi không cần để ý.

- Huyền sư huynh, ngươi thật sự là ... thật là làm cho chúng ta mở rộng tầm mắt, không chỉ vượt quá dự liệu của chúng ta mà còn vượt qua tiềm thức của chúng ta. Thật sự là không thể tưởng tượng nổi!

Vẻ mặt Tôn Diệc Thu sợ hãi thán phục nói.

Cố Thiên Nhu ở một bên dùng sức gật nhẹ đầu đồng ý với Tôn Diệc Thu.

Phong Bất Chí nói:

- Sở Phong sư huynh tại thời điểm Tiên Thiên Cảnh nhất trọng cảnh giới chỉ đánh bại đệ tử bậc thang thứ hai thua ở trong tay đệ tử bậc thang thứ nhất, so với Huyền sư huynh thì Sở Phong sư huynh còn kém nhiều. Xem ra Huyền sư huynh là Chân Long của Thiên Kiếm Tông ta. Thành tựu ngày sau không thể hạn lượng.

Huyền Thiên cười nhàn nhạt nói:

- Tu vi của ngươi cũng bước chân vào Tiên Thiên Cảnh tam trọng, không được bao lâu, hẳn là một trong thập đại nội môn đệ tử, ngày sau trở thành nội môn trưởng lão của bổn tông cũng là điều khẳng định.

- Phong sư huynh chính là tấm gương của ta.

Tôn Diệc Thu nói.

Phong Bất Chí nói:

- Không có tiền đồ, muốn tìm người làm tấm gương, vậy thì phải tìm Huyền sư huynh.

Tôn Diệc Thu nhìn Huyền Thiên, cổ hơi rụt lại nói:

- Cái này kém qua xa, khoảng cách quả thực xa xa không theo nổi, vĩnh viễn đều khó có khả năng đuổi theo.

Phong Bất Chí nói:

- Có một mục tiêu đuổi không kịp mới có thể một đường đi được xa hơn trên Võ Đạo. Trước kia mục tiêu của ta là Sở Phong sư huynh, hiện tại phải đổi thành Huyền sư huynh rồi.

Huyền Thiên im lặng nhìn hai người nói:

- Hai ngươi thôi đi, còn thổi phồng nữa ta sẽ nổi da gà đó.

Hai người ngượng ngùng cười cười, Phong Bất Chí nói:

- Ta chỉ nói lời thật, bất quá, Huyền Thiên sư huynh, thủ hạ của Sở Phong sư huynh là đệ tử Top 10 nội môn không chỉ có một Giang Hạo Vũ. Đặng Phi xếp hàng thứ nhất, Mộ Văn Chiêu thứ tư, Dương Thiên Quân thứ năm, Lâm Như Hải thứ bảy đều là đầy tớ của Sở Phong sư huynh. Ngươi đánh bại Giang Hạo Vũ, nhất định sẽ có đệ tử cường đại hơn tới khiêu chiến ngươi. Bất quá những đệ tử này đều ở bên ngoài lịch lãm rèn luyện. Giang Hạo Vũ hôm nay mới trở về.

Huyền Thiên cười nhạt một tiếng, nói:

- Binh tới tướng đỡ, nước tới lấy đất ngăn, chỉ cần đám người nguyện ý cùng ta chiến một trận, ta cũng chỉ có phụng bồi rồi, bất quá ta chuẩn bị muốn ra ngoài lịch lãm rèn luyện thời gian, kiếm chút điểm công lao, trong thời gian ngắn bọn họ là đừng nghĩ tới khiêu chiến ta.

Bình luận