Kiếm Nghịch Thương Khung

Chương 1717: Đổi Đế cấp linh thảo (2)


Chỉ là cương nguyên Huyền Thiên cùng Long Tử Nghiên quá hùng hậu, so Nhất Tinh đế giả còn mạnh hơn rất nhiều, thậm chí ngay cả Nhị Tinh đế giả cũng không thể so sánh với, vì thế năng lượng tích lũy đế quá nhiều, hơn hai ngàn viên Đế cấp linh đan có khả năng cũng không đủ.

Nếu là đổi thành người khác, nhiều Đế cấp linh đan như vậy không sai biệt lắm đủ Nhị Tinh đế giả tu luyện tới Tam Tinh đế giả, đây là một bút siêu cấp cự khoản (khoản tiền rất lớn).

Kinh ngạc thì kinh ngạc, Huyền Thiên nhiều Huyết Văn Tử Kim như vậy vẫn làm cho Chu Ly vô cùng vui mừng, Linh Bảo Sơn trực tiếp đem Đế cấp linh thảo đổi đi ra ngoài, thì không cần phải đi mời Đế cấp Đan Dược Sư luyện đan, nếu không Đế cấp Đan Dược Sư muốn phân một nửa tiền lời, Linh Bảo Sơn nếu là theo như đan dược cùng Huyền Thiên đổi, còn không bằng trực tiếp cùng Huyền Thiên đổi linh thảo thì càng lời hơn.

Huyền Thiên lấy ra Huyết Văn Tử Kim, Chu Ly cũng lấy ra đủ Đế cấp linh thảo, hai người trao đổi hoàn tất, Huyết Văn Tử Kim của Huyền Thiên đã không còn nhưng thu vào hai 2217 gốc Đế cấp linh thảo.

Hỗn Độn Thánh Đỉnh có thể tự động luyện đan, Huyền Thiên không cần đi tìm Đế cấp Đan Dược Sư, hơn nữa Hỗn Độn Thánh Đỉnh luyện đan bình thường có thể luyện ra gấp đôi đan dược. Nói cách khác hơn hai ngàn gốc Đế cấp linh thảo, Hỗn Độn Thánh Đỉnh có thể luyện ra hơn bốn nghìn viên Đế cấp linh đan.

Huyền Thiên trực tiếp đổi Đế cấp linh đan chỉ có thể đổi hơn một ngàn viên, mà đổi Đế cấp linh thảo dùng Hỗn Độn Thánh Đỉnh đến luyện thu hoạch cao bốn lần.

- Ta nếu lợi dụng Hỗn Độn Thánh Đỉnh luyện đan, ngược lại đi mua linh thảo linh đan, khẳng định phát tài.

Huyền Thiên không khỏi nghĩ thầm.

Giao dịch xong, Chu Ly vui tươi hớn hở tiễn Huyền Thiên và Long Tử Nghiên ra khỏi lầu các, hơn một vạn cân Huyết Văn Tử Kim, đây chính là một con số sinh ý rất lớn. Huyền Thiên tuy rằng tiền lời cực lớn, nhưng Linh Bảo Sơn cũng cảm giác quá hời, đem số Huyết Văn Tử Kim này bán cho đế giả Tứ Tinh trở lên, ít nhất có thể đổi về hơn ba nghìn gốc Đế cấp linh thảo, lợi nhuận khoảng chừng năm thành.

Huyền Thiên từ sau viện trở lại sảnh chính, hai thất cấp, bát cấp hoàng giả bên cạnh hắn đi qua, rất nhanh thiếu nữ xinh đẹp lúc trước đã đi tới, mỉm cười nói:

- Công tử, cô nương, còn cần thứ gì nữa không?

Hai người lắc đầu.

Thiếu nữ xinh đẹp tiễn Huyền Thiên, Long Tử Nghiên tới cửa, cung kính cúi đầu:

- Hoan nghênh hai vị lần sau lại đến.

Chờ Huyền Thiên cùng Long Tử Nghiên ra Linh Bảo Sơn, một chỗ hẻo lánh nơi sảnh đường vừa rồi Huyền Thiên, Long Tử Nghiên đi qua. Hai hắc y nhân ngồi cùng một chỗ, ánh mắt từ nơi cửa thu trở về, mang trên mặt nụ cười lạnh.

- Đại ca, "hàng" ngon chứ?

Thất cấp hoàng giả Hắc y nhân hỏi.

Bát cấp hoàng giả Hắc y nhân gật nhẹ đầu, nói:

- Trương Minh Phạm, Phùng Mạnh Đức ta xuất thủ có thể nào không được , xem xét hai người này đã biết rõ đám người không phải người ở Kiếm Châu hoặc là từ khu vực khác mà đến hoặc là từ ngoại tinh cầu tới. Hừ hừ, loại gà công nghiệp này cái gì cũng không hiểu là dễ dàng thu thập nhất.

- Hắc hắc hắc. . .

Trương Minh khoan khoái dễ chịu cười to:

- Đám người từ sau viện đi ra, bên trong là địa phương Đế cấp bảo vật giao dịch, xem ra trên người họ có bảo vật giá trị xa xỉ.

Phùng Mạnh Đức gật nhẹ đầu, nói:

- Ừ! Có lẽ hôm nay Thiên Âm Song Sát chúng ta sẽ có đại thu hoạch.

Trương Minh Phạm nói:

- Đi, đám người có lẽ sắp ra thành rồi, chúng ta đuổi theo mau.

...

Hai người rất nhanh liền ra Linh Bảo Sơn, nhìn Huyền Thiên cùng Long Tử Nghiên phía xa đuổi theo bay ra Hoang Hỏa Thành.

Bất quá, chờ bọn hắn bay ra Hoang Hỏa Thành, Huyền Thiên cùng Long Tử Nghiên đã sớm không còn thân ảnh.

- Hai người này sao có tốc độ nhanh như vậy?

Trương Minh Phạm cau mày nói.

Phùng Mạnh Đức nói:

- Bị ta hạ Vô Ảnh Chú, đi đến chân trời góc biển, đều trốn không thoát lòng bàn tay của ta, hai người chắc chắn sẽ có lúc dừng lại. Hừ hừ, đi theo ta --!

Tiếng nói vừa dứt, tu vi Phùng Mạnh Đức cùng Trương Minh Phạm đột nhiên tăng lên, tản mát ra Đế uy, vừa sải bước ra hai người đồng thời thuấn di về phía trước trăm vạn dặm.

- Hắc hắc. . . ! Tốc độ của bọn hắn hoàn toàn không chậm, đều chạy ra 300 vạn dặm, bất quá bọn hắn dừng lại rồi, chúng ta đi thu thập thôi.

Phùng Mạnh Đức cười âm lãnh.

Huyền Thiên cùng Long Tử Nghiên rời đi Hoang Hỏa Thành mấy trăm vạn dặm thì ngừng lại ở trong một ốc đảo.

Hoàn cảnh nơi này không tệ, cây cối xanh tươi, thanh sơn lục thủy, không thấy nhiều ở một nơi như Hoang Hỏa Quận này.

Hai người chuẩn bị ở chỗ này một thời gian ngắn luyện Đế cấp linh thảo thành đan dược, nhìn xem có thể đột phá tu vi đến Nhất Tinh đế giả, sau đó lưu lạc thiên hạ không.

Đan Nguyên Đế Phủ Huyền Thiên lưu tại Thần Châu bảo vệ Kiếm Tông, ở chỗ này cần mình động thủ tạo một cái nhà gỗ, hơn nữa còn phải bố trí chút ít trận pháp phòng bị.

Nhưng mà hai người vừa mới hạ xuống ngọn núi năm sáu nhịp thở đã có hai người phá không mà đến.

Huyền Thiên lập tức có cảm ứng, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hai hắc y nhân xuất hiện trên không, uy thế đế giả tràn tới.

Hai hắc y nhân Huyền Thiên từ chưa thấy qua, nhưng mà các ăn mặc của hai người có chút quen thuộc.

Huyền Thiên trí nhớ phi phàm, thoáng cái liền nhớ lại lúc ở sảnh đường của Linh Bảo Sơn tựa hồ cùng hai Hắc y nhân ăn mặc quần áo như vậy đi sát bên người.

Sưu sưu sưu sưu vèo --

Hai vị đế giả vừa mới xuất hiện liền bày ra trận kỳ, trong chốc lát hình thành màn hào quang trận pháp phạm vi trên trăm dặm bao phủ Huyền Thiên cùng Long Tử Nghiên vào trong, hơn nữa, ngay cả hư không tựa hồ cũng giam cầm lại.

Lực lượng giam cầm hư không tuy rằng không bằng ở bên trong Hoang Hỏa Thành nhưng Huyền Thiên cũng cảm thấy hơi khó có thể phá không thuấn di, xem ra đây ít nhất là trận pháp Đế cấp trở lên.

Bất quá trận pháp như vậy có thể giam cầm bản thân Huyền Thiên nghiền nát hư không thuấn di thì được chứ thân mang Cánh Cổng Không Gian, chỉ cần Huyền Thiên nguyện ý, tùy thời cũng có thể mang Long Tử Nghiên thuấn di, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Huyền Thiên nhìn về hai hắc y nhân phía trước, một cái là Nhị Tinh đế giả, một cái là Nhất Tinh đế giả, mặc dù nói Kiếm Châu đế giả như mây, nhưng là hôm nay vừa mới đến, đã bị hai cái đế giả theo dõi làm cho Huyền Thiên có chút ngoài ý muốn.

- Chúng ta không quen biết, hai vị làm thế là ý gì?

Huyền Thiên nhìn hai người, chỉ vào màn hào quang trận pháp xa xa hỏi.

Hai người lập tức cười hắc hắc, Nhất tinh đế giả nói:

- Hắc hắc hắc. . . Giới thiệu cho các ngươi một chút, ta là Trương Minh Phạm, đây là ta đại ca Phùng Mạnh Đức, hai người chúng ta tại Đế Quốc Đại Tần coi như là có uy danh hiển hách bởi vì xuất thân từ Thiên Âm Quậ vì thế bằng hữu giang hồ gọi là Thiên Âm Song Sát.

Bình luận