Kiếm Nghịch Thương Khung

Chương 1529: Anh hùng và tiểu nhân (2)


Giống như Hoàng Phủ Bách Nam, Chiến Đỉnh Côn, Lục Định Tiêu toàn bộ bị thương, đều cùng với Lệ Kiêu Chuẩn Ma Đế đang liều mạng, Hoàng Phủ Hoành Quân và Vệ Thế Lân lại đều cùng với Bát cấp Ma Hoàng chiến bình thủ.

Bởi vì Vệ gia có Chuẩn Đế Vệ Dịch Đức đến, do đó, oán niệm trong lòng Nhân Tộc cường giả đều rơi vào trên đầu Hoàng Phủ thế gia.

Đương nhiên, những oán niệm này chỉ ở trong lòng, không ai dám nói ra.

- Lúc này đây Ma tộc tổn thất thảm trọng, càng bị vẫn lạc hai vị Chuẩn Ma Đế, là một lần thắng lợi lớn nhất đối với Ma tộc từ trước tới nay. Là một lần đại thắng, Phong Vân Bách Nam ta cũng đồng ý ở đây lập xuống pho tượng. Kỷ niệm lần đại thắng này, để hậu nhân nhớ kỹ công lao hãn mã của những vị anh hùng đã vì Nhân Tộc lập xuống này.

Phong Vân Bách Nam đi ra về phía trước, lớn tiếng nói rằng.

Làm Trung Châu đệ nhất thế gia gia chủ, lời nói ra đều cực kỳ có phân lượng. Nếu Phong Vân Bách Nam cũng nói như vậy, chuyện thàn lập pho tượng kia đã có khả năng lớn, Nhân Tộc cường giả đều lộ ra dáng tươi cười hưng phấn.

Chiến gia gia chủ Chiến Đỉnh Côn cũng đi về phía trước, nói:

- Chiến Đỉnh Côn ta cũng đồng ý ở đây lập xuống pho tượng, đồng thời, không chỉ có lập xuống pho tượng. Còn phải kiến tạo hai tòa bia, một tòa là bia công huân, đem tên của toàn bộ các vị cường giả tham chiến đều khắc lên đó. Một tòa đó là bia anh hùng, kỷ niệm toàn bộ cường giả đã vẫn lạc ở trong trận chiến này. Bọn họ vì bảo vệ Nhân Tộc mà chết, mỗi một vị đều là anh hùng Nhân Tộc.

- Đồng ý.....!

- Đồng ý.....!

... Tiếng hoan hô vang lớn lên trong đám Nhân Tộc cường giả, liên tiếp không ngừng.

Khắc chữ lập bia, lưu danh sử sách, ở đây người người đều có phần, Nhân Tộc cường giả ở đây, có thể nào không kích động cho được?

- Ha ha ha....!

Bốn vị Chuẩn Đế cũng đều cười lớn lên.

Nếu ở đây lưu lại tấm bia, vậy chứng minh công tích của bọn, vượt lên trước các tiền bối trong quá khứ chống đối Ma tộc. Làm Chuẩn Đế, bọn họ đều vui vẻ trong lòng.

- Tiểu tử Huyền Thiên, có thể nào cùng với các vị Chuẩn Đế tiền bối so sánh. Nếu là trên bia có khắc lên là được, không cần lập pho tượng gì cả.

Huyền Thiên hướng phía mấy vị Chuẩn Đế nói ra.

- Huyền Thiên tiểu hữu, ngươi không cần khiêm tốn, một trận chiến này nếu là không có ngươi, Hoàng Phủ Lưu Xiển không hiện thân, Nhân Tộc ta tất bại. Cho dù là Hoàng Phủ Lưu Xiển đến đây, một trận chiến này thắng bại cũng khó có thể dự liệu được. Sao có thể thắng được Ma tộc dễ dàng như vậy. Thắng lợi trận chiến này, ngươi có công lao lớn nhất! Nên lập!

Phong Vân Diệt Ma nói.

Chiến Hồng Cương một thân xích bào nói:

- Huyền Thiên tiểu hữu là then chốt của một trận chiến này, theo ý ta, pho tượng của hắn, hẳn là kiến tạo được lớn nhất, đứng thẳng ở giữa. Nếu không có Huyền Thiên tiểu hữu, một trận chiến này Chiến Hồng Cương ta sống hay chết, cũng đều rất khó nói rồi!

Vệ Dịch Đức và Lục Kính Tùng liếc nhau một cái, lập pho tượng cho Huyền Thiên, bọn họ nghĩ hẳn là nên làm. Nhưng đem pho tượng của hậu bối như Huyền Thiên lập được so với bọn hắn còn muốn cao lớn hơn, cũng khiến cho trong lòng bọn họ có một chút cảm giác vi diệu.

Nhưng Huyền Thiên công lao to lớn bày ở đó, tuy rằng trong lòng có chút vướng mắc, tự nhiên sẽ không nói ra.

Ngay cả Chuẩn Đế cũng đã mở lời, việc này rất nhanh liền đưa ra quyết định.

Huyền Thiên trở thành người có công lao lớn nhất đánh một trận này, được tuyệt đại đa số Nhân Tộc cường giả xưng là Nhân Tộc đệ nhất anh hùng.

Tuy rằng Huyền Thiên cũng không có để ý tới danh hào này, nhưng trong lòng cũng rõ ràng, xưng hào này đại biểu hắn đối với Trung Châu Nhân Tộc có cống hiến cực lớn. Ngày sau nếu có người chủ ý lên Thánh Đỉnh của hắn, đã có thể phải suy nghĩ một chút.

Mưu hại Nhân Tộc anh hùng, cho dù là Kiếm Đế thế gia, đều sẽ bị mọi người trách mắng, đồng thời, sẽ bị Kiếm Đế thế gia khác chống lại.

Như vậy, tính an toàn của hắn lớn hơn rất nhiều.

Đương nhiên, chỉ là tính an toàn ở bên ngoài, nếu có người muốn mưu đoạt Thánh Đỉnh của hắn, có khả năng sẽ ngầm xuất thủ đánh lén.

Huyền Thiên không có ở trong Thập Vạn Đại Sơn quá lâu, cùng với bốn vị Chuẩn Đế trò chuyện vài câu, liền cùng đám người Yến Cô Thành trở lại Tịch Dương Lâu mà đến.

Một trận chiến này, Tịch Dương Lâu tổng cộng đến chín vị Hoàng Giả, vẫn lạc một vị, Vương giả càng là vẫn lạc hơn mười vị.

Trong lúc đại chiến, mạng người như cỏ rác, cho dù là Hoàng Giả, vậy cũng là nói vẫn lạc liền vẫn lạc.

Nhưng một trận chiến này chung quy là thắng. Ma tộc Ma tộc càng thêm thảm trọng, do đó, tâm tình mọi người thật đúng là bị tâm tình thắng lợi ảnh hưởng, tương đối hưng phấn.

Dọc theo đường đi, Tịch Dương Lâu Hoàng Giả tự nhiên là đối với Huyền Thiên xuất hiện, tán dương không ngừng, không quá bao lâu thời gian, liền ra khỏi Thập Vạn Đại Sơn. Nửa canh giờ sau, Dương Thành xuất hiện trong đường nhìn tại tiền phương.

Đám người Huyền Thiên, Yến Cô Thành trực tiếp hướng tới bên cạnh trong Tịch Dương Lâu, phi hành đi.

Vừa mới tới gần Tịch Dương Thành, còn cách Tịch Dương Lâu có hơn hai mươi dặm, đột nhiên một cổ từ dâng trào đến cực điểm từ trong Tịch Dương Lâu lao tới.

Đông....đông....đông....từng thanh âm giống như tiếng gõ trống vang lên, một thanh y lão giả từ trong Tịch Dương Thành đi ra, tựa hồ trong hư không có tòa bậc thang, từ từ lên cao, đạp khoảng không hướng phía đám người Huyền Thiên đi tới.

Lão giả này tóc hơi trắng bạc, nói rõ tuổi tác của hắn đã rất cao.

- Khí tức thật cường đại, là một vị Chuẩn Đế!

Huyền Thiên và Yến Cô Thành liếc nhau, bốn phía hư không thập phần kiên cố, bị trói buộc, không thể hư không thuấn di được.

Khi song phương thực lực thua kém quá lớn, cường giả tinh thâm Không Gian Áo Nghĩa có thể trực tiếp trói buộc hư không, không cần dựa vào trận pháp gì cả.

Lão giả này không phải một trong số năm vị Chuẩn Đế tham gia đại chiến kia, nếu Trung Châu không có ẩn dấu Chuẩn Đế, như vậy hẳn là Hoàng Phủ thế gia Chuẩn Đế -- Hoàng Phủ Lưu Xiển.

Các thế lực lớn của Nhân Tộc cỡ như Hoàng Phủ thế gia giải thích là Hoàng Phủ Lưu Xiển đang ở trong bế sinh tử huyền quan, do đó không thể đến đây tham chiến.

Thế nhưng nếu lão giả trước mắt này là Hoàng Phủ Lưu Xiển, vậy hắn cũng quá vô liêm sỉ.

Chiến trường Thập Vạn Đại Sơn, cách Tịch Dương Lâu bất quá hơn ba mươi vạn dặm, lấy tốc độ của Chuẩn Đế, thời gian non nửa khắc là có thể chạy đi, mà hắn lại cũng không có hiện thân vào lúc cùng với Ma tộc chiến đấu.

Thanh y lão giả ánh mắt như ưng, thập phần lợi hại, chăm chú vào trên người Huyền Thiên, nói:

- Ngươi chính là Huyền Thiên!

Nói xong lại bổ sung một câu:

- Tốc độ tu luyện của ngươi thật đúng là nhanh, cũng đều đã sắp thành Hoàng rồi.

Tuy rằng thanh y lão giả này thần sắc bình tĩnh, nói ra cũng qua loa hời hợt, nhưng Huyền Thiên lại cảm giác được thập phần nguy hiểm.

Bị một vị Chuẩn Đế nhìn chằm chằm vào, là một sự tình thập phần nguy hiểm, cực độ nguy hiểm.

Bình luận