Kiếm Nghịch Thương Khung

Chương 1374: Thực lực Huyền Thiên (1)


Hoàng giả, ở Thiên Châu hoàn toàn là truyền thuyết.

Sau khi thời đại Thượng Cổ kết thúc, một vạn năm qua toàn bộ Thiên Châu chỉ xuất hiện qua ba vị Hoàng giả, Kiếm gia, Âm La Tông, Âm Minh Cốc, phân biệt xuất hiện qua một người.

Hoàng giả gần nhất cũng là 2000 năm trước.

Mặc dù Vương giả thọ nguyên 200, 2000 năm cũng là một đoạn tuế luyện vô cùng lâu rồi.

Thuấn di hai cái, Huyền Thiên liền đi tới trước chín đại Chuẩn Hoàng hơn hai mươi dặm, ngừng lại.

Ánh mắt của hắn, lạnh lùng đảo qua trên mặt chín đại Chuẩn Hoàng.

Chín đại Chuẩn Hoàng này năm người Âm Hóa Vũ, Âm Liên Tinh, Mặc Vô Bạch, Mặc Linh U, Vân Thiên Lan Huyền Thiên đều phi thường quen thuộc, hoặc là đã từng là gia chủ chưởng giáo, hoặc là đã từng đuổi giết qua Huyền Thiên.

Nhưng đối với bốn người Lệ Thiên Hàn, Tả Thanh Minh, Vân Lưu Phong, Liên Dịch Thủy, Huyền Thiên lại chưa từng thấy qua.

Tả Thanh Minh, Vân Lưu Phong đều tham dự qua vây công Thiên Long Môn, nhưng lúc đó Huyền Thiên ở trong Hỏa Long Động bế quan tu luyện, sau khi đi ra giao thủ với ba người Âm Hóa Vũ, Kiếm Vô Ảnh, Mặc Linh U một lần liền đi cũng không đánh qua với Tả Thanh Minh, Vân Lưu Phong.

- Ai là Liên Dịch Thủy?

Huyền Thiên trầm giọng quát.

- Bổn tọa!

Vị Chuẩn Hoàng đứng ở đầu tiền hướng Đông tiến về phía trước mấy bước, quát.

Hắn nhìn qua tuổi chừng thất tuần, niên kỷ dĩ nhiên không nhỏ.

Đối với thân phận Hắc y nhân Chuẩn Hoàng che mặt, cùng với người đeo mặt nạ, trong lòng Huyền Thiên đã có suy đoán, ánh mắt chăm chú vào Liên Dịch Thủy, nói:

- Hôm nay, nên là lúc ngươi trả giá thật nhiều rồi.

- Huyền Thiên, ngày ấy có súc sinh kia ngăn cản, bổn tọa mới không thể lấy tính mệnh của ngươi, hôm nay tất phải khiến ngươi mất mạng!

Liên Dịch Thủy âm thanh lạnh lùng nói, hắn từ trong lời của Huyền Thiên đã nghe ra Huyền Thiên đã biết thân phận hắn.

Trước đó lần thứ nhất đánh chết Huyền Thiên, sở dĩ che mặt, là không muốn mọi người biết rõ nơi hạ lạc của Hỗn Độn Thánh Đỉnh.

Cho đến ngày nay, những che dấu kia hoàn toàn không cần thiết nữa.

Hắn mượn nước mà độn, Huyền Thiên tùy tiện hỏi người vài cầu rất dễ dàng tra ra thân phận của hắn.

- Rốt cuộc là ai sống ai chết, đợi lát nữa sẽ biết!

Huyền Thiên thần sắc bình tĩnh, nhàn nhạt nhìn Liên Dịch Thủy, ánh mắt chuyển đến trên người Vân Thiên Lan, nói:

- Ta vẫn cho rằng, cùng Phi Vân Tông xem như quan hệ xem như hữu hảo, Vân tông chủ, ngươi thật làm cho ta thất vọng.

Vân Thiên Lan khóe mắt có chút co rúm, nói:

- Huyền Thiên, Hỗn Độn Thánh Đỉnh là bảo vật thuộc về Thần Tử, nó không thuộc về ngươi, ngươi giao Hỗn Độn Thánh Đỉnh ra đây, ta có thể buông tha ngươi một mạng.

- Ha ha ha ha. . . !

Huyền Thiên cười lớn một tiếng, nói:

- Vân tông chủ, ngươi nhớ kỹ, đoạt Thánh Đỉnh của ta phải trả giá bằng tánh mạng đấy!

Nói xong, ánh mắt Huyền Thiên quét qua chín đại Chuẩn Hoàng, nói tiếp:

- Các ngươi đều có thể đến phó ước một trận, cái này rất tốt, ta là người cầu thuộc về cầu, đường thuộc về đường, không muốn bởi vì cừu hận giữa chúng ta mà tai họa các võ giả thế lực sau lưng các ngươi, các ngươi nếu đều đã bị chết ở đây, ta sẽ không tìm thế lực sau lưng các ngươi gây phiền toái nữa, nhưng. . . ! Hôm nay nếu ai chạy thoát, trở lại tông môn mượn hộ sơn đại trận che chở, vậy Huyền mỗ cũng chỉ có thể tự mình bái phỏng, phá trận sát nhân, đến lúc đó sẽ có bao nhiêu người vì vậy mà chết, cũng không phải năm trong phạm vi cân nhắc của Huyền mỗ rồi!

Xa xa, chúng Vương giả đang xem cuộc chiến tròng mắt đều lóe lên, lộ ra vẻ kinh ngạc.

Nghe Huyền Thiên nói lời này, tựa hồ đánh một trận với chín đại Chuẩn Hoàng đã chắc thắng rồi, hơn nữa, một trận chiến này đúng là muốn chém giết toàn bộ chín đại Chuẩn Hoàng.

Khí thế chín đại Chuẩn Hoàng đáng sợ như vậy, thế cho nên khiến một ít Vương giả hoài nghi, bọn hắn liên thủ, thực lực có thể đạt đến cấp độ Hoàng giả, trong nội tâm đều cảm thấy lo lắng cho Huyền Thiên, kết quả Huyền Thiên căn bản không có xem chín đại Chuẩn Hoàng ra gì, khiến bọn hắn khiếp sợ.

Mà ngay cả đám Chuẩn Hoàng Long Thiên Du, Khúc Thanh Tiêu. . . trong ánh mắt đều có kinh hãi.

Bọn hắn biết rõ thực lực Huyền Thiên khẳng định phi thường cường đại, nhưng cũng không có nghĩ qua, có thể mạnh hơn so với chín đại Chuẩn Hoàng bao nhiêu.

Dù sao, Huyền Thiên hủy diệt Kiếm gia, mượn nhờ chính là lực lượng lôi kiếp.

Chúng cường giả cho rằng, nếu như không phải lôi kiếp bổ ra trận pháp của Kiếm gia thì Huyền Thiên không thể nào diệt được Kiếm gia cả.

- Quả nhiên thiên tài đều cuồng vọng, nhưng cũng đừng cuồng vọng quá mức, chúng ta chín vị liên thủ, chỉ sợ ngay cả Hoàng giả đích thân đến cũng có thể chống lại, Huyền Thiên, ngươi cho rằng ngươi còn lợi hại hơn cả Hoàng giả sao, hừ... !

Một thanh âm âm lệ vang lên, Chuẩn Hoàng Tả Thanh Minh của Âm Minh Cốc tiến về trước mấy bước, nói:

- Hôm nay chín đại Chuẩn Hoàng chúng ta liên thủ, sẽ cho ngươi biết, kết cục cuồng vọng là thế nào!

- Chỉ bằng các ngươi, chống lại được Hoàng giả?

Huyền Thiên chợt nở nụ cười, trong tiếng cười lộ vẻ khinh thường, nói:

- Không ! Các ngươi so với Hoàng giả còn kém xa, ta sẽ cho các ngươi cảm thụ một chút, Hoàng giả chính thức đến cùng mạnh cỡ nào!

Tất cả mọi người ở đây đều chưa từng gặp qua Hoàng giả chính thức ra tay, đối với lực lượng của Hoàng giả đều là suy đoán.

Nhưng Huyền Thiên đã thấy, ở Trung châu Hoàng giả như mây, hắn nhìn thấy qua đại lượng Hoàng giả ra tay.

Linh Khu của Hoàng giả đạt đến cường độ tứ giai, đây là một cái bay vọt về chất, chỉ có Linh Khu đột phá đến ngoài tứ giai mới có thể phát huy áo nghĩa chi lực tứ giai đến trình độ lớn nhất.

Chuẩn Hoàng và Hoàng giả, nhìn như chỉ kém nửa bước, nhưng trên thực tế lại có cách biệt một trời.

Căn cứ theo Hoàng giả Huyền Thiên từng thấy, khí tức mạnh liệt, so với chín đại Chuẩn Hoàng liên thủ còn phải cường đại hơn nhiều.

Huyền Thiên trong khi nói chuyện, bỗng nhiên khí thế tăng lên, trong chốc lát, bốn phía kiếm khí tung hoành, không gian trong phạm vi mấy ngàn thước đều bị xé rách, có vô số kiếm khí xuyên thẳng qua bầu trời, đâm phá hư không.

Một thanh khí kiếm cực lớn từ trong cơ thể Huyền Thiên vọt ra, ngược lại chọc vào vòm trời, vươn dài ra không biết bao nhiêu mét, nhìn không tới cuối cùng.

Tựa hồ chuôi Cự Kiếm này khẽ đảo xuống, cả bầu trời đều như muốn bị bổ ra vậy.

Hai mắt Huyền Thiên nhìn tới chín đại Chuẩn Hoàng, mỗi khi nhìn một người, chín đại Chuẩn Hoàng trong nội tâm liền xiết chặt, tựa hồ có một thanh lưỡi đao sắc bén khủng bố đến cực điểm đang đâm vào mắt vậy!

Cái gì thế ’?

Uy thế giờ phút này Huyền Thiên bạo phát ra, đây mới thực sự là thế.

Mặc cho khí thế chín đại Chuẩn Hoàng khí lãng ngập trời thế nào, vậy cũng ảnh hưởng không đến phạm vi mấy ngàn thước cạnh Huyền Thiên chút nào.

Ngược lại, theo Huyền Thiên tiến về phía trước, trước người của hắn tựa hồ có một thanh Cự Kiếm vô hình, tiến về phía trước một bước, phía trước liền có mấy ngàn thước khí lãng bị kiếm khí phá vỡ, hóa thành vô hình.

Bình luận