Kiếm Nghịch Thương Khung

Chương 1235: Ngươi là ngôi sao trên bầu trời (1)


Lâm Hạo Thiên nhìn con gái mình yêu thích nhất nói:

- Phù nhi, rất ít khi thấy con quan tâm một người như vậy. Đây là lần đầu gặp mặt hắn, hắn một mực trong hôn mê, chưa có nhìn con một lần, chưa nói một câu, làm sao lại coi trọng hắn như thế?

Sắc mặt Lâm Lạc Phù hơi đỏ lên nói:

- Cha, hắn nhất định không phải người tầm thường, con chỉ không muốn hắn chết không rõ ràng thôi, nào có coi trọng hắn?

Lâm Hạo Thiên mỉm cười, nói:

- Ha ha, Phù nhi, con yên tâm đi, ta sẽ phái người hảo hảo chăm sóc hắn thẳng đến khi hắn tỉnh lại!

Lâm Lạc Phù mang theo một kẻ từ trên trời giáng xuống hôn mê bất tỉnh trở về Lâm gia, tin tức này không biết là bị ai nói ra, rất nhanh liền truyền khắp toàn bộ Lâm gia, mọi đệ tử đều nghị luận chuyện này.

Đối với cái này người hôn mê từ trên trời giáng xuống, Lâm gia đệ tử nguyên một đám tràn ngập tò mò, nghe nói trên cổ hắn đeo mấy chục cái không gian giới chỉ... Thời gian một ngày một ngày đi qua, Lâm gia đệ tử đối với Huyền Thiên từ lúc ban đầu rất hiếu kỳ, thời gian dần qua biến thành lãnh đạm, rất nhiều ngày trôi qua, Huyền Thiên một mực cũng không tỉnh lại, Lâm gia đệ tử đều cho rằng, Huyền Thiên nhất định là không tỉnh lại nữa.

Mỗi một ngày, Lâm Lạc Phù đều đến chỗ ở của Huyền Thiên cả một buổi sáng, nàng chung thủy tin tưởng, người từ trên trời giáng xuống tuyệt đối không phải người bình thường, hắn tuyệt đối sẽ không chết đi như vậy.

Trong nháy mắt, thời gian trôi qua hai tháng!

Huyền Thiên vẫn còn hôn mê!

Ngay cả Lâm Hạo Thiên, đều cảm thấy Huyền Thiên tỉnh lại chỉ sợ là hy vọng xa vời!

Bất quá, Lâm Lạc Phù mỗi ngày kiên trì đến gặp Huyền Thiên, nàng một mực tin tưởng, người nam nhân này nhất định sẽ tỉnh lại.

Ngày thứ mười hai của hai tháng, Lâm Lạc Phù như thường lệ đến xem Huyền Thiên, thần sắc mừng rỡ lộ ra trên mặt, chỉ thấy mí mắt Huyền Thiên bỗng nhúc nhích, ngón tay cũng đột nhiên động cựa.

Hôn mê nhiều ngày như vậy, thân thể Huyền Thiên rốt cục đã có nhúc nhích lần thứ nhất.

- Này - -! Ngươi đã tỉnh chưa?

Lâm Lạc Phù đụng đụng bả vai của Huyền Thiên.

Bị đạo phong nhận khủng bố kia bổ trúng, thân thể Huyền Thiên lần thứ nhất đã có xúc giác, đôi mắt hắn nháy vài cái rồi mở ra.

Nhìn về phía trước là gương mặt tuyệt mỹ, Huyền Thiên mơ hồ hỏi:

- Cô là ai?

- Ta tên là Lâm Lạc Phù cứu được ngươi bên trong sơn mạch, ngươi thì sao? Ngươi là ai?

Lâm Lạc Phù hưng phấn hỏi.

Huyền Thiên hôn mê hơn hai tháng, hiện tại rốt cục tỉnh lại, Lâm Lạc Phù vội vã muốn biết hết thảy trước kia của Huyền Thiên, nàng phải hiểu nam tử trước mắt này.

- Ta... Ta là ai?

Huyền Thiên lầm bầm một hồi, đây vốn là một vấn đề rất đơn giản nhưng mà Huyền Thiên phát hiện, hắn không trả lời được, trong đầu rất trống rỗng.

Khi mà Huyền Thiên cố gắng nhớ lại chỉ thấy được một đạo phong nhận khủng bố chém tới hắn, phong nhận dài đến hơn mười dặm cắt ra bầu trời " ba" một tiếng xé gió vô cùng vang dội.

Phong nhận kinh khủng kia lập tức chém trúng cái trán của Huyền Thiên.

- Ah!!!

Huyền Thiên đột nhiên đưa tay bụm lấy cái trán thống khổ gầm lên.

Huyền Thiên đã quên hết thảy trước kia, duy chỉ có ký ức đối với đạo phong nhận kia thì hãy còn mới mẻ.

Có thể thấy được đạo phong nhận kia ảnh hưởng thật sự là quá lớn, ngay cả Kim Thân đều bổ ra cả lỗ hổng. Nếu không phải thân thể Huyền Thiên cuốn thành một đoàn, kim thủ kim thối bao quanh thân thể bị phong nhận khủng bố bổ lên, chỉ sợ đã bị chém thành hai khúc.

Giờ phút này Huyền Thiên không bị phong nhận công kích thật sự mà đạo phong nhận khủng bố kia khiến cái trán của hắn theo bản năng đau đớn kịch liệt như đang bị chém một đao.

Huyền Thiên đột nhiên thống khổ kêu lên dọa Lâm Lạc Phù nhảy dựng, nàng nắm lấy hai vai người thanh niên này nói:

- Ngươi không có việc gì rồi, ngươi bây giờ không sao rồi....

Lâm Lạc Phù an ủi rất hữu hiệu, Huyền Thiên cảm thấy đau đớn trên trán rất nhanh tán đi. Bàn tay của hắn sờ lên vết sẹo như con giun trên trán suy nghĩ tới xuất thần.

Hắn lần nữa thử nhớ lại trước kia, nhưng mà vừa nghĩ tới đạo phong nhận khủng bố kia, chỗ trán liền ẩn ẩn đau đớn khiến hắn đình chỉ suy nghĩ, tựa hồ hết thảy trước kia đều bị một đạo phong nhận chém sạch.

- Ngươi cảm thấy khỏe hơn chưa? Ngươi bây giờ an toàn không cần sợ hãi nữa, nói cho ta biết ngươi là ai? Đến từ địa phương nào? Sao lại bị thương?

Lâm Lạc Phù hỏi.

Huyền Thiên lắc đầu, thần sắc có chút mờ mịt, nói:

- Ta... Ta không biết!

Hắn đích thật là không nhớ nổi chuyện trước kia nữa.

Hắn là ai? Đến từ đâu? Đây cũng là chuyện hắn muốn biết, hắn cố gắng mà suy nghĩ nhưng hết thảy tất cả đều bị phong nhận khủng bố chặt đứt, ngoại trừ nó, cái gì Huyền Thiên cũng không nghĩ ra.

Lâm Lạc Phù nhìn biểu lộ mờ mịt của Huyền Thiên, nàng nói:

- Không biết? Ngay cả mình là ai cũng không biết, chẳng lẽ... Ngươi quên hết chuyện trước kia rồi sao?

Huyền Thiên lộ ra một nụ cười khổ, hắn cau mày, chậm rãi gật đầu. Bạn đang đọc chuyện tại TruyenFull.vn

Thấy Huyền Thiên có chút sầu muộn, Lâm Lạc Phù cười cười, nói:

- Ngươi đã hôn mê hơn hai tháng, hiện tại vừa tỉnh lại, có chút mơ hồ là bình thường, có lẽ qua vài ngày, ngươi sẽ nhớ tới ngươi là ai, chuyện trước kia đều nhớ được.

- Chỉ hy vọng như thế!

Huyền Thiên phiền muộn nói.

Tuy rằng không nhớ nổi ra, nhưng trong lòng của hắn lại luôn luôn một tiếng vang không tán, tựa hồ có chuyện trọng yếu gì đợi hắn đi làm.

Lâm Lạc Phù nói:

- Trước khi ngươi không có khôi phục ký ức thì ở lại đây đi, nơi này là Lâm gia, cha ta Lâm Hạo Thiên là gia chủ Lâm gia. Ông là một vị vương giả, Lâm gia chúng ta là đệ nhất thế lực Thanh Thủy thành, trong Thanh Giang Quận cũng là một trong thế lực đạt trình độ cao nhất, ngươi có thể ở chỗ này tiếp tục tu luyện Võ Đạo.

- Cám ơn cô, Lâm... Lâm Lạc Phù!

Huyền Thiên mỉm cười, hắn có thể cảm giác được đối phương hữu hảo đối với hắn.

Lâm Lạc Phù cũng mỉm cười, đôi mắt như trăng lưỡi liềm cong lên nói:

- Sau này ngươi gọi ta là Lạc Phù đi, ngươi đã đúc thành Linh thân là vương giả, không biết ngươi bao nhiêu tuổi thành vương giả, ngươi tu luyện công pháp gì còn nhớ rõ không?

Huyền Thiên lắc đầu.

Lâm Lạc Phù nói:

- Lâm gia chúng ta có bí kíp tu luyện vương giả, bất quá ngươi đã mất đi trí nhớ trước kia, xem ra tu luyện vương giả trước đó, ngươi cũng phải lần nữa thể nghiệm bỗng chốc, ha ha... Không bằng ta dạy cho ngươi bí kíp tu luyện trước vương giả.

Huyền Thiên đúc thành Linh thân, đã có tu vi vương giả cảnh, tu luyện công pháp vương giả cảnh không phải là tăng trưởng tu vi mà là quen thuộc phương pháp tu luyện. Mọi công pháp đều có cơ sở, Vương cấp công pháp cũng bao hàm công pháp tu luyện trước Võ Đạo cảnh đến Thiên Giai Cảnh.

Huyền Thiên đã mất đi ký ức, muốn trọng tổ lại tu luyện thì nhất định phải bắt đầu lại từ đầu, quen thuộc Võ Đạo.

Lâm Lạc Phù tu vi Thiên Giai Cảnh bát trọng mặc dù cách vương giả cảnh không xa, nhưng cũng xa không ít.

Bình luận