Kiếm Nghịch Thương Khung

Chương 1180: Yến Cô Thành chi uy


Yến Cô Thành bỗng khẽ cười một tiếng, nói:

- Vận mệnh của Tịch Dương Lâu các ngươi không khống chế được, chỉ bằng bảy người các ngươi mà có thể tại Tịch Dương Lâu nói sinh lộ tử lộ? Hậu bối của các ngươi đã từng có một lần giáo huấn bằng tánh mạng, chẳng lẽ các ngươi thân là Hoàng giả, không thể tử đó học ra chút gì sao, khinh người quá đáng, sẽ đưa tới hậu quả nghiêm trọng, giáo huấn thê thảm đau đớn. Nên chính là bổn hoàng xin khuyên các vị, chuyện đến nước này đã đủ rồi, chẳng lẽ bởi vì tranh đấu của hậu bối mà các ngươi lại muốn toàn bộ tông môn, thế gia Hoàng phẩm sau lưng phải chôn cùng sao?

Một đạo tiếng cười lạnh từ trong miệng Thương Phá Đình phát ra, hắn khinh thường nói:

- Chỉ có bên cường đại mới có thể quyết định kết quả, phương nhỏ yếu chỉ có thể cầu xin tha thứ, Yến Cô Thành, ngươi tự cho mình quá cao, chỉ là một cái Tịch Dương Lâu, cũng dám khẩu xuất cuồng ngôn khiến bảy đại thế lực Hoàng phẩm chúng ta chôn vùi? Chôn vùi thế lực tông môn sau lưng chính là ngươi -- Yến Cô Thành!

Lục đại Hoàng giả khác đều khinh thường cười cười, bọn hắn bảy đại thế lực Hoàng phẩm liên thủ, còn không làm gì được một cái Tịch Dương Lâu sao? Theo bọn hắn xem ra thì quyết không thể nào!

Cho nên, lời của Yến Cô Thành khiến bọn hắn thập phần khó chịu.

Yến Cô Thành nói:

- Nếu các vị đã không nghe lời khuyên, khư khư cố chấp, muốn cướp người trong Tịch Dương Lâu, vậy thì cứ mặc phóng ngựa tới đi, Yến Cô Thành ở đây, ai có thể bước vào Tịch Dương Lâu một bước

Trong khi nói chuyện, ánh mắt Yến Cô Thành mãnh liệt, ngữ khí chém đinh chặt sắt, khí thế cũng theo đó tăng lên một phần.

Đối phương bảy đại Hoàng giả đều nhíu mày, nói đến nước này, Tịch Dương Lâu không có chút khả năng thả người, bọn hắn muốn giết Huyền Thiên, chỉ có thể đánh một trận.

Đối với Yến Cô Thành, các bại tướng ngày xưa như Kỷ Vô Châu, Trâu Thính Vũ, Đằng Định Khôn ngược lại khong muốn đánh một trận.

Chỉ có Đồng Mặc Ngôn đã từng đại chiến với Yến Cô Thành mấy trăm chiêu mới bị thua, trong ánh mắt mang theo chiến ý thật sâu, muốn lại phân cao thấp với Yến Cô Thành.

Bất quá, chiến ý còn cường liệt hơn cả Đồng Mặc Ngôn, Yến Cô Thành vừa mới nói xong, Thương Phá Đình cũng đã xông ra ngoài, quát:

- Nghe nói Yến Cô Thành tung hoành mấy vực vô địch, có uy danh "nhất kiếm Tây xuất, thiên hạ cúi đầu". Hôm nay Bản hoàng ngược lại muốn xem, Nhất kiếm Tây lai người đến cùng có thể có bao nhiêu là thật, có phải là hư danh hay không.

Đang khi nói chuyện, khí thế của Thương Phá Đình bạo trướng tới cực điểm, toàn thân đều hiện ra một tầng kim quang, không hề hoa mỹ, một quyền đánh tới Yến Cô Thành.

Bất quá, uy lực của một quyền này lại khủng bố đến cực điểm, quyền cương như một vòng Liệt Nhật màu vàng, trong chốc lát liền xông về trước trong vòng hơn mười dặm.

Quyền cương kia to như núi, cao chừng hơn trăm trượng, trong quyền cương màu vàng có hình ảnh một gương mặt xuất hiện, nguyên một đám nam tử cường tráng đầu trọc kim y, hai tay hợp thành chữ thập, hoặc ngồi hoặc đứng, có một loại say mê hấp dẫn, mang theo lực lượng khủng bố đến cực điểm khiến uy lực đạo quyền cương này tăng lên gấp đôi.

Bên trong Tịch Dương Lâu, Huyền Thiên xa xa quan sát một trận chiến này, trong ánh mắt lộ ra kinh hãi, Thương Phá Đình hiện ra kim quang, cực kỳ giống bộ dáng khi vận chuyển Đại Kim Cương Thần Lực Công, bất quá, Thương Phá Đình là một vị Hoàng giả, công pháp tu luyện nhất định là công pháp Hoàng cấp, không thể nào là Đại Kim Cương Thần Lực Công mà Huyền Thiên biết được.

Huyền Thiên thầm nghĩ:

- Chẳng lẽ Đại Kim Cương Thần Lực Công, còn có phiên bản công pháp cao cấp hơn hay sao? Nhìn nam tử đầu trọc trong quyền cương, rõ ràng chính là hòa thượng, chẳng lẽ đây là công pháp của Phật gia sao? Nhưng hòa thượng chính thức ta còn chưa gặp, ở đâu ra Phật gia?

Hư không trong vòng hơn mười dặm trong nháy mắt liền bị đánh ra một không gian liệt động thật lớn, hư không lập tức sụp đổ, khí kình cường đại, không chỉ có đánh thẳng về trước mà còn lan tràn khắp các hướng, trong hư không một tầng lại một tầng gợn sóng khủng bố tản ra tám phương.

Thương Phá Đình vừa ra tay, toàn bộ bầu trời phạm vi hơn mười dặm đều xảy ra biến hóa cực lớn, cảnh tượng kinh khủng kia, đừng nói Vương giả, cho dù là Chuẩn Hoàng cũng quyết không thể nào làm được.

Quyền cương kinh khủng kia đánh ra, phía trước cho dù là có ngọn núi khổng lồ cao ngàn mét, chỉ sợ cũng phải bị đánh thành mảnh vỡ, biến thành đất bằng.

Nhưng mà Yến Cô Thành đối mặt một quyền này, nhưng lại thập phần bình tĩnh, cũng không có nửa điểm thần sắc khẩn trương, chỉ thấy trong tay hắn chợt xuất hiện một thanh bảo kiếm Hoàng cấp trong suốt.

XÍU... UU! ----!

Không có người kịp phản ứng, Yến Cô Thành đến tột cùng chém ra một kiếm này thế nào, bỗng nhiên liền có một đạo kiếm vân gần như trong suốt chém ra ngoài.

Kiếm vân kia như một trận gió, cơ hồ vô hình, nhanh vô cùng, trong chốc lát liền bổ trúng quyền cương lớn hơn trăm trượng kia.

Quyền cương màu vàng nhìn như vô kiên bất tồi vậy mà lập tức một phân thành hai, bị chém thành hai nửa, tận phá một quyền này của Thương Phá Đình.

- Phong chi áo nghĩa thật cường đại --!

Hai người Hoàng Hư Thánh, Đồng Mặc Ngôn đồng thời thở nhẹ một tiếng.

Đúng lúc này, Yến Cô Thành chợt quát:

- Ngươi cũng tiếp ta một chiêu -- Liệt Nhật Đương Không.

Trong khi nói chuyện, thân thể Yến Cô Thành bỗngcấp tốc xoay tròn, giống như đinh ốc vậy, hắn xông lên bầu trời cực cao.

Thời gian chỉ nháy mắt, trong hư không chỉ để lại một đạo hư ảnh thông đạo nghiền nát, thân thể Yến Cô Thành chợt xuất hiện trên bầu trời hơn mười dặm, không --! Xuất hiện không phải thân thể Yến Cô Thành, mà là một vòng Liệt Nhật!

Vòng Liệt Nhật này, so với quyền cường vừa rồi của Thương Phá Đình phải đẹp mắt hơn nhiều lắm, mang theo khí tức vô cùng cực nóng, tựa hồ bầu trời thật sự treo lấy một khỏa mặt trời vậy.

- Thật cường đại, Hỏa chi ---- không! Là Dương chi áo nghĩa!

Hoàng Hư Thánh và Đồng Mặc Ngôn, lần nữa kinh hô.

Yến Cô Thành xông lên bầu trời cực cao, một kiếm đâm xuống, như Liệt Nhật nhô lên cao mà chiếu, vô cùng cực nóng, vô cùng đẹp mắt .

Càng kinh khủng chính là trong Liệt Nhật kia trong nháy mắt liền có vô số đạo kiếm quang bắn xuống, giống như là hào quang bắn ra bốn phía, hoàn toàn bao phủ phạm vi hơn mười dặm vào trong.

Tốc độ của kiếm quang giống như là quang chính thức vậy, trong nháy mắt liền đánh về phía Thương Phá Đình.

Hơn nữa, kiếm quang rậm rạp chằng chịt, hư thật giao nhau, phạm vi hơn mười dặm đều như thế, cực kỳ khiến người sợ hãi.

Thương Phá Đình một quyền lại một quyền hướng đánh tới bốn phương tám hướng, trong nháy mắt đánh ra trăm ngàn quyền, quyền ảnh trùng trùng điệp điệp bao phủ lấy hắn, phòng ngự lấy chiêu kia của Yến Cô Thành.

Nhưng lhắn hiển nhiên đã đánh giá thấp uy lực một chiêu này của Yến Cô Thành, Thương Phá Đình chỉ chống đỡ được trong nháy mắt, quyền ảnh đầy trời kia đều bị kiếm quang sắc bén đâm thành hư vô, trong chốc lát, trên người Thương Phá Đình liền truyền đến đau đớn nóng rát, cảm giác như là bị thiên thiên vạn vạn đạo Kiếm Cương bổ trúng vậy, thân thể trong chốc lát không thể điều khiển được bạo lui mà về.

Bình luận