Kiếm Nghịch Thương Khung

Chương 1157: Huyền Thiên chiến Đồng Nghệ


Vì thế tại địa phương nguy hiểm như vậy cho dù là người đại khí vận cũng không giữ được mạng trong tay, sinh tử một đường.

Huyền Thiên là người đại khí vận nhưng hắn dựa vào không phải là vận khí mà là. . . Kiếm Si!

Có Kiếm Si ở đây, nơi này nguy hiểm sẽ biến thành an tòa, chỗ nào cực kỳ nguy hiểm cũng có thể vượt qua. Có một ít nguy hiểm tuyệt đối không thể đụng vào, Kiếm Si căn cứ thực lực của Huyền Thiên cũng có thể đoán được.

Vì thế sau khi xâm nhập vạn dặm cấm địa trung tâm, mặc dù là địa phương nguy hiểm vô cùng nhưng đối với không có tính nguy hiểm lớn, biết rõ địa phương nào không nên đi thì đừng đi là được.

Chỉ là trong lúc này địa phương không thể đi nhiều lắm, có nhiều chỗ rõ ràng linh khí nồng đậm vô cùng chỉ cách có hơn trăm mét, mấy chục mét nhưng mà cấm chế khủng bố gây khó dễ, Huyền Thiên cũng không biết làm gì hơn.

Sau khi xâm nhập vạn dặm, thời gian dần trôi qua hắn càng tiến vào sâu hơn ba ngàn dặm, trên cơ bản mỗi một chỗ linh khí nồng đậm hắn đều khó mà đặt chân. Trọn vẹn hai ngày, Huyền Thiên chỉ vào được năm địa phương, lấy không đến 30 gốc Hoàng cấp linh thảo. Vương Linh linh thảo, hắn lại hái được một số. Nhưng linh thảo sinh trưởng ở vị trí quá nhỏ, Vương Linh linh thảo hắn cũng mới hái hơn trăm gốc, còn kém xa với thu hoạch ở thung lũng dược điền.

Bốn ngày sau, Huyền Thiên đã đi ra khỏi khu vực nguy hiểm, tổng cộng lấy được 27 gốc Hoàng cấp linh thảo. Hơn nữa số năm cũng không thấp đều ở sáu trăm năm trở lên. Thậm chí có vài gốc Hoàng cấp linh thảo vượt qua chín trăm năm, so sánh với Vương Linh linh thảo chính là bảo vật có thể ngộ nhưng không thể cầu. Bởi vì nồng độ đối với linh khí mà Hoàng cấp linh thảo yêu cầu rất cao, địa phương Trung châu đại địa có thể để Hoàng cấp linh thảo thành thục cực nhỏ .

Luận giá trị, một cây Hoàng cấp linh thảo gấp mười lần Vương Linh linh thảo nhưng mà luận tính nguy hiểm, địa phương Hoàng cấp linh thảo sinh trưởng cao hơn gấp trăm lần.

Mặc dù có Kiếm Si chỉ dẫn nhưng Huyền Thiên đều thiếu chút nữa ở trong đó gặp phải nguy hiểm, 27 gốc Hoàng cấp linh thảo đã là thành quả không tệ lắm. Không cần phải lấy tánh mạng ra đùa giỡn, vì thế Huyền Thiên đã đi ra khu vực nguy hiểm trong vòng vạn dặm.

Lúc này đây ở Đan Đế Dược Viên, linh thảo một người Huyền Thiên thu hoạch bằng tất cả mọi người cộng lại, cũng còn muốn trân quý gấp trăm lần. Số lượng này đủ rồi, Huyền Thiên chuẩn bị rời đi cấm địa trung tâm, nuốt Cực Phẩm Thành Vương Đan để đột phá tu vi vương giả cảnh.

Một khi thành vương giả, cho dù là nhất lưu thiên tài vương giả tiểu thành cực hạn, vượt qua nhất lưu thiên tài, Huyền Thiên cũng không sợ. Chiến lực của hắn sẽ tăng thêm một khoảng không nhỏ.

Màn hào quang phòng ngự khu vực trung tâm xuất hiện khe hở là điều may mắn, hơn nữa khe hở không phải đều tồn tại, tối đa chỉ tồn tại mấy canh giờ, tiến vào cấm địa trung tâm, thời gian đã qua năm ngày, khe hở Huyền Thiên tiến vào cấm địa trung tâm đã sớm không tồn tại rồi. Nếu như muốn rời đi, hắn phải tìm kiếm một cái khe hở mới.

Bên trong cấm địa trung tâm nguy hiểm hơn bên ngoài nhiều lắm, độ khó tìm kiếm khe hở tự nhiên cũng lớn hơn. Bất quá Huyền Thiên có siêu cấp ra đa dò tìm là Kiếm Si nên cũng không phải lo lắng ra không được.

- Phía trước tám ngoài trăm dặm có khe hở, ngươi phải qua một thông đạo an toàn dài sáu trăm dặm, rộng ba dặm. Nếu không ngươi phải lách qua mấy ngàn dặm, lối đi kia có một người đang tới bên này.

Tìm không đến nửa canh giờ, thanh âm Kiếm Si lại xuất hiện.

Bên trong cấm địa trung tâm tuy rằng rất thưa thớt thiên tài nhưng mà ngẫu nhiên gặp một người đằng trước cũng không kỳ quái.

Huyền Thiên rất nhanh liền đi tới một đầu thông đạo an toàn dài sáu trăm dặm, rộng ba dặm, rất nhanh bay đi về phía trước.

Cũng không lâu lắm Huyền Thiên đã chạm mặt cường giả thiên tài phía trước.

Cách xa nhau trăm dặm, hai người cũng đã thấy được đối phương, ánh mắt song phương đều lóe lên hào quang.

- Là hắn! Đồng Nghệ!

Hai mắt Huyền Thiên ngưng lại, thật đúng là oan gia ngõ hẹp, Kiếm Si nói có người hướng bên này, Huyền Thiên tuyệt đối không ngờ rằng, người này là Đồng Nghệ.

Mà trong ánh mắt Đồng Nghệ cũng cả kinh, hắn tìm Huyền Thiên vài ngày, nghe nói Huyền Thiên tiến vào trung tâm Cấm khu, hắn cũng chạy đến, nhưng liên tiếp bốn năm ngày đều không thấy nửa điểm bóng dáng của Huyền Thiên. 

Đan Đế Dược Viên quá lớn, cho dù là trung tâm Cấm khu cũng vô cùng rộng lớn, muốn tìm một người quá khó khăn.

Liên tục bốn năm ngày đều không thấy Huyền Thiên, hơn nữa cũng không có nửa điểm tin tức nên Đồng Nghệ cho là hắn không tìm thấy Huyền Thiên hiện tại hoàn toàn là đi lang thang mà thôi, không ngờ tình cờ gặp mặt Huyền Thiên.

Thần sắc kinh hãi bên trong mắt của Đồng Nghệ rất nhanh hóa thành sắc mặt vui mừng.

- Rốt cuộc tìm được ngươi rồi!

Khóe miệng Đồng Nghệ nhếch lên, lập tức phi tốc bay về phía trước thầm nghĩ:

- Nếu không thừa dịp ngươi thành vương giả chém giết ngươi, chờ ngươi thành vương giả, Đồng mỗ chẳng phải là bị ngươi dẫm nát dưới chân? Đã đụng phải thì số của ngươi đã tuyệt, cái gì biến thái yêu nghiệt, chết rồi cũng chỉ là một cỗ thi thể, cái gì cũng không phải.

Xa xa Huyền Thiên liền cảm nhận được sát ý kịch liệt trong hai mắt của Đồng Nghệ.

Trong thông đạo an toàn, hai bên trái phải đều có cấm chế khủng bố ngoại trừ về phía trước, chỉ có lui về phía sau.

Phía trước, bên ngoài an toàn thông đạo hai trăm dặm có một cái khe, Huyền Thiên có thể tại đó rời đi trung tâm Cấm khu, nếu như rời khỏi an toàn thông đạo, đi đường vòng phải mất mấy ngàn dặm.

Huyền Thiên đang tiến lên bỗng dừng lại, hắn lẳng lặng nhìn Đồng Nghệ đi tới. Huyền Thiên cũng không lui lại một bước, sát tâm của Đồng Nghệ đối với hắn, Huyền Thiên vô cùng tinh tường, bất quá trong lòng Huyền Thiên thiệt tình không có chút sợ hãi đối với Đồng Nghệ.

Đây là làn thứ nhất hai người gặp mặt một mình, khóe miệng hai người đều lộ sự vui vẻ.

Đồng Nghệ cho rằng Huyền Thiên gặp gỡ hắn thì đứt bóng là cái chắc, mà Huyền Thiên cũng muốn nói cho người phía trước, ngươi. . . Căn bản không là cái cóc khô gì.

Rất nhanh, Đồng Nghệ đi tới trước mặt Huyền Thiên, cách hắn khoảng ngàn mét thì dừng lại.

- Hắc hắc. . . !

Thần sắc Đồng Nghệ hưng phấn cười nói:

- Huyền Thiên, nhanh như vậy chúng ta lại gặp mặt, xem ra duyên phận của chúng ta không cạn nha.

Thần sắc Huyền Thiên không hề bận tâm nhìn Đồng Nghệ nói:

- Chắc hẳn ngươi tìm ta không ít thời gian.

Đồng Nghệ khẽ cười nói:

- Có thể tìm được, đó cũng là một loại duyên phận.

Huyền Thiên nói:

- Đáng tiếc, loại duyên phận này, đối với ngươi không có lợi!

Đồng Nghệ nói:

- Hắc hắc, vậy sao? Đồng mỗ thấy loại duyên phận này không tốt cho ngươi mới đúng. Huyền Thiên tu vi kiếp nầy của ngươi dừng bước tại nửa bước vương giả rồi.

Huyền Thiên lắc đầu thở dài nói:

- Huyền mỗ có chút không hiểu, vì sao trên đời luôn có nhiều người không biết sống chết nhiều người như vậy? Từng kẻ đều là như thế, tự cho là đúng, sống trong thế giới hẹp hòi của mình chẳng lẽ tầm mắt của bọn hắn không thể nhìn xa hơn sao?

Bình luận