Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 969: Dự khuyết bảng Sinh Tử Cảnh (Hạ)


Nguyệt Linh Sương sững sờ, chợt nói:

- Rất khó, bảng dự khuyết Sinh Tử Cảnh chỉ lấy thiên tài kinh thế dưới năm sáu mươi tuổi, mà lại chỉ có ba mươi sáu người, muốn xếp vào, có thể nghĩ khó khăn như thế nào, dù sao thế giới Chân Linh quá lớn, thiên tài cũng quá nhiều, mà Dự khuyết bảng Sinh Tử Cảnh này, không chỉ riêng nhân loại mà còn có yêu thú, hải thú, bán yêu, nhân ma và các chủng tộc khác, trong phần đông chủng tộc như vậy, lựa chọn ra ba mươi sáu danh tự đề thăng trên dự khuyết bảng Sinh Tử Cảnh, có thể nghĩ khó khăn như thế nào.

- Thế nhưng ta cảm thấy Diệp công tử rất mạnh, nói không chừng hiện tại còn là người mạnh nhất.

Nguyệt Băng Tâm mới có nhận thức với Diệp Trần, cho nên nhận định đối phương nhất định thâm bất khả trắc.

- Hắc Diệu Vương không phải thiên tài kinh thế, cho nên tu vi đạt tới đệ nhị trọng Sinh Tử Huyền Quan mà lại bại dưới tay ân nhân ngươi, mà trong Dự khuyết bảng Sinh Tử Cảnh, mỗi một người đều là thiên tài kinh thế, tất cả bọn hắn đều có thể chiến đấu với cường nhân vượt cấp, ta chỉ thấy qua một người có tu vi Trung giai Bán bộ Vương giả có thể đánh bại Đệ nhị trọng Sinh Tử Huyền Quan, bài danh gần kề hai mươi mấy vị, mà trong Dự khuyết bảng Sinh Tử Cảnh, mười người đầu tiên, tu vi toàn bộ đã đạt tới Đệ nhất trọng Sinh Tử Huyền Quan hoặc ngoài Đệ nhất trọng Sinh Tử Huyền Quan, mấy năm qua đi, có lẽ Đỉnh phong Đệ nhất trọng Sinh Tử Huyền Quan cũng đã có.

Nguyệt Linh Sương cũng không phủ định Diệp Trần, nếu một màn này phát sinh ở mấy năm trước, nàng liền nghĩ rằng Diệp Trần có thể xếp vào Dự khuyết bảng Sinh Tử Cảnh, bất quá hiện tại, có chút hão huyền, dù sao tất cả mọi người đều là thiên tài kinh thế, ngươi có thể khiêu chiến vượt cấp, ta cũng có thể, thời điểm lúc này là hơn nhau ở tu vi.

- Như vậy a!

Nguyệt Băng Tâm cũng không nghĩ tới là muốn xếp vào Dự khuyết bảng Sinh Tử Cảnh lại khó khăn như vậy.

- Chúng ta đi!

Hà quản sự chứng kiến Diệp Trần giết chết Hắc Diệu Vương, ánh mắt lập lòe mấy lần, cuối cùng vẫn mang người ly khai, dùng lực lượng năm người bọn hắn, căn bản không thể chiến thắng Diệp Trần.

Năm người Hà quản sự vừa đi, những người khác cũng nhao nhao ly khai, cuối cùng chỉ còn lại ba người Hoàng Mai, Nguyệt Linh Sương và Nguyệt Băng Tâm.

- Ha ha, chiến thắng Hắc Diệu Vương, hôm nay ngươi cũng là Bán bộ Vương giả tối cường giả.

Hoàng Mai đi tới, cười tủm tỉm, nói.

Rũ bỏ vết máu trên thân Phá Tà Kiếm, Diệp Trần cười nhạt một tiếng.

- Chỉ là hư danh mà thôi!

Giết chết Hắc Diệu Vương, hắn xác thực đủ tư cách được xưng tụng là Bán bộ Vương giả tối cường giả, nhưng chỉ tại Bảo Thạch quần đảo hắn mới là Bán bộ Vương giả tối cường giả, bởi vì đến địa phương khác, người khác đâu biết ngươi có thể chiến đấu vượt cấp như vậy.

Cho nên, trên ý nghĩa là Bán bộ Vương giả tối cường giả, tu vi ít nhất cũng phải là Đệ nhất trọng Sinh Tử Huyền Quan.

- Diệp công tử.

Nguyệt Băng Tâm và Nguyệt Linh Sương cũng đi tới.

Diệp Trần xin lỗi, nói:

- Thật có lỗi, vội vàng ly khai, quên chào hỏi với các ngươi.

- Không có việc gì.

Nguyệt Băng Tâm cười cười.

- Diệp công tử thực không đến Nguyệt Quang đảo làm khách sao?

Nói xong, nàng nhìn Diệp Trần với vẻ chờ mong.

- Về sau có cơ hội rồi tới sau!

Nguyệt Quang đảo có Vương giả Sinh Tử Cảnh tọa trấn, Diệp Trần không có thói quen đi vào đại bản doanh người khác.

Trong thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, sau khi ba người Hoàng Mai, Nguyệt Linh Sương và Nguyệt Băng Tâm tách ra, Diệp Trần và Mộ Dung Khuynh Thành một mực hướng về phía nam bay đi, rất nhanh đã biến mất tại cuối chân trời.

Vùng biển Bảo quang vô cùng bao la, hai người cưỡi Khôi lỗi phi hành, bay năm ngày vẫn chưa ly khai khỏi hải vực này, cuối cùng, hai người đáp xuống một ngọn núi lửa trên đảo.

Đảo núi lửa hiện lên hình thoi, trên thượng diện có tổng cộng hai ngọn núi lửa lớn, mười một ngọn núi lửa nhỏ, núi lửa cao ngất như chùy, ở miệng núi lửa thường xuyên nhìn thấy ánh sáng màu đỏ lập lòe, tựa hồ tùy thời đều có thể phun trào ra nham nhạch nóng chảy.

- Nơi đây cách địa phương chúng ta muốn tới, đoán chừng còn xa ức vạn dặm, trước tiên không cần vội, chúng ta có thể tu luyện ở chỗ này một thời gian ngắn, vừa vặn ta cũng muốn tham ngộ Chú Kiếm Thuật thoáng một phút.

Một gã kiếm khách, nếu như có thể am hiểu đúc kiếm thuật, đối với kiếm đạo có thể có lý giải càng sâu.

- Ân, muội đối với tìm hiểu võ học cũng có chút chưa vững.

Mộ Dung Khuynh Thành gật gật đầu, nội tình của nàng so với Diệp Trần thì cao hơn rất nhiều, không biết làm sao mà võ học tăng tiến, tu vi bắt đầu không theo kịp, nếu như võ học của nàng đạt tới cảnh giới cao, Hắc Diệu Vương chưa hẳn đã là đối thủ của nàng, dù sao uy lực ma lực vẫn mạnh hơn năng lượng chân nguyên.

Cứ như vậy, hai người một tu luyện võ học, một tham ngộ đúc kiếm, an ổn tại đảo núi lửa.

Quá trình đúc kiếm không tính là rất phiền phức, nhưng lại cần kiên nhẫn lớn, điểm này Diệp Trần cũng không thiếu, trái lại rất ưu tú.

Thời gian trôi qua cực nhanh, nháy quá đã qua ba ngày.

Trong ba ngày này, rốt cục Diệp Trần đã nắm giữ được bí quyết chế tạo hạ phẩm bảo kiếm, chế tạo thành công ra một thanh hạ phẩm bảo kiếm hàng thật giá thật.

Thanh hạ phẩm bảo kiếm này rất bình thường, thậm chí có chút ít thô ráp, luận phẩm chất thì thuộc về bảo kiếm cấp thấp trong hạ phẩm bảo kiếm, bất quá nó có ý nghĩa rất lớn với Diệp Trần, bởi vì đây là bước đầu tiên hắn tham ngộ từ Chú Kiếm Thuật, cũng là bước trọng yếu nhất.

Bên trong trữ vật linh giới, tài liệu kim loại hạ phẩm rất nhiều, chừng hơn vạn phần, sau khi thành công lần thứ nhất, Diệp Trần mất ăn mất ngủ chế tạo thanh bảo kiếm thứ hai, thanh bảo kiếm thứ ba, thậm chí nhiều hơn nữa hạ phẩm bảo kiếm, hắn không vội chế tạo trung phẩm bảo kiếm, bất cứ chuyện gì, trụ cột cũng đều rất quan trọng, nếu trụ cột không vững chắc, ngày sau tất nhiên sẽ xảy ra vấn đề, cái này đúng là đạo lý mài đao cũng không mất kỹ thuật đốn củi.

Bên trong núi lửa cực lớn, có một hồ nham thạch nóng chảy, một gã thanh niên áo lam cầm cái búa trong tay, đang nện lên kiếm khí.

Đương đương đương đương đương...

Cái búa là hạ phẩm búa chuyên nghiệp, quán chú tí ti Chân nguyên, có thể khiến hắn càng thêm lực lượng, đơn giản có thể cải biến hình dạng vi diệu của kiếm khí.

Tại nham bích trong núi lửa, giắt từng dãy bảo kiếm, đều là hạ phẩm bảo kiếm, những hạ phẩm bảo kiếm tỏa ra từng hào quang có màu sắc không đồng nhất, có màu đỏ, có màu xanh da trời, màu xanh lá, màu tím, màu đen, màu vàng, còn có mây mù lượn lờ hoặc là hơi nước tràn ngập.

Bình luận