Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 677: Diệp Trần thất bại?


- Lục Thiếu Du!

Tiêu Sở Hà đứng lên, khí tức đao kí tràn ngập và khí tức kiếm khí của Lục Thiếu Du đụng vào nhau, trên không Cửu Long Hồ chịu sự biến hóa này, phảng phất xuất hiện vô số đao quang kiếm ảnh, bộ bộ kinh tâm.

Một ít người thực lực hơi yếu, không biết sao toàn thân mát lạnh, da gà nổi lên, tóc gáy dựng đứng, trong đó kể cả Lý Đạo Hiên vàNghiêm Xích Hỏa, bọn hắn một người là kiếm khách, một người là đao khách, cảm thụ nếu so với những người khác thì sâu hơn nhiều.

- Xem ra hai người chúng ta phải chiến đấu trước, cũng được, chấm dứt chiến đấu sớm một chút, ly khai sớm một chút.

Lục Thiếu Du không có hứng thú quá lớn xem chiến đấu của Diệp Trần và Độc Cô Tuyệt, nhất là dưới tình huống phải chờ đợi nữa. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

- Ta chính có ý đó, những chiến đấu khác, với ta mà nói chỉ là thứ yếu.

Thương thế của Tiêu Sở Hà đã phục hồi như cũ, chỉ cần không phải trọng thương, nội thương bình thường, một đêm chưa khỏi cũng không phải là vấn đề gì.

- Chiến đi!

Lục Thiếu Du hô hấp vững vàng, ánh mắt dần dần trở nên lợi hại.

Giãn thân thể ra, Tiêu Sở Hà đang muốn lướt đi, đột nhiên nhẹ kêu một tiếng, nhìn lại phía xa chân trời, chỗ đó, có một đạo hào quang màu xám.

- Là Độc Cô Tuyệt, Độc Cô Tuyệt rốt cuộc đã tới.

Có người lên tiếng kinh hô.

Tro sắc quang mang lấy tốc độ cực kỳ kinh người phi độn đến, lúc tới gần Cửu Long Hồ, tán đi hộ thể Chân Nguyên, lập lòe một cái, liền xuất hiện trong hồ.

Không hề nhìn những người khác, con ngươi biến thành màu xám của Độc Cô Tuyệt đã tìm được Diệp Trần, sau đó ánh mắt rơi vào trên người đối phương

Diệp Trần xếp bằng trên ngọn núi thu hồi bí tịch Ngự Kiếm Thuật, giương mắt, vẻ mặt phong tình lãnh đạm nhìn tới, lúc cảm nhận được khí tức của đối phương, hơi chút kinh ngạc, như có điều suy nghĩ.

Hô!

Đột ngột --

Trên người Độc Cô Tuyệt bắn ra khí tức thảm khốc quỷ khóc thần hào, đao ý tuyệt vọng lập tức áp về phía Diệp Trần trên núi, dưới đao ý thảm khốc, những người ở gần đó phảng phất như đi tới địa ngục, cảm xúc tuyệt vọng đang sinh sôi, bộ mặt lộ ra vẻ giãy dụa.

- Đao ý thật đáng sợ.

Diệp Trần không nhúc nhích, Tạ Bách Đình lại động, hắn phóng xuất ra đao ý thuộc về mình, cùng tuyệt vọng đao ý của Độc Cô Tuyệt đụng vào cùng một chỗ.

Làm cho Tạ Bách Đình quá sợ hãi chính là, đao ý của hắn vừa va chạm vào đao ý của Độc Cô Tuyệt, cũng cảm giác tựa hồ có một Độc Cô Tuyệt hư ảo cầm đao bổ về phía hắn, ánh đao thảm khốc tuyệt vọng tràn ngập phía chân trời, phản chiếu tầm mắt của hắn, khiến hô hấp của hắn thoáng cái nhanh lên.

- Đáng sợ, sợ là Diệp Trần phải thua.

Tạ Bách Đình chấn động thân thể, tán đi đao ý, trên trán nổi lên mồ hôi lạnh.

Những người khác mặt dù không cảm thụ sâu như Tạ Bách Đình, nhưng đều nhìn ra biến hóa của Độc Cô Tuyệt, Độc Cô Tuyệt giờ phút này, mang đến cho người ta cảm giác như là người thu hoạch trong địa ngục vậy, trong lúc hành tẩu, khí tức tuyệt vọng bao phủ nhân gian, đao ý đáng sợ khiến Quỷ Thần đều kinh.

- Có ý tứ?

Trường đao của Tiêu Sở Hà nhảy lên không thôi, trên mặt lộ ra thần sắc cảm thấy hứng thú, sự cường đại của Độc Cô Tuyệt, thật có chút vượt quá dự liệu của hắn, đương nhiên, cũng chỉ là vượt quá dự liệu thôi, với tư cách là Đao Đạo tông sư, bằng vào đao ý, còn không thể nào khiến hắn biến sắc được.

- Trước tiên cứ xem người và Diệp Trần chiến đấu đi, hi vọng Diệp Trần có thể chống được mấy chiêu!

Thân thể thư trì hoãn xuống, Tiêu Sở Hà biết rõ chiến đấu giữa hắn và Lục Thiếu Du, phải dời lại.

Lục Thiếu Du hơi kinh ngạc liếc nhìn Độc Cô Tuyệt, thầm nghĩ trong lòng: Chỉ bằng vào đao ý, Độc Cô Tuyệt đã đến đỉnh rồi, cũng không biết thực lực chân chính như thế nào? "

Đao ý cường đại, thực lực bản thân không thể yếu được, nhưng cũng không có nghĩa nó là thứ tham chiếu duy nhất của thực lực, thực lực là biểu hiện tổng hợp của võ giả, ngoại trừ tối trọng yếu nhất là tu vị, một vài thứ như ý chí, áo nghĩa có thể thông qua tìm hiểu hoặc tu luyện để đề cao, còn cần kinh nghiệm chiến đấu và thiên phú chiến đấu v... v...

Bá!

Bạch quang lóe lên, Lục Thiếu Du lướt đến ven hồ.

Đối mặt với đao ý mặt trái cảm xúc mạnh như vậy, Diệp Trần mặt không đổi sắc, hắn mở miệng nói:

- Độc Cô Tuyệt, nếu như ngươi muốn dùng đao ý uy hiếp ta, chỉ sợ ngươi sẽ rất thất vọng.

- Đúng lắm!

Độc Cô Tuyệt thu hồi tuyệt vọng đao ý, trong số thanh niên thiên tài của Chân Linh đại lục, luận ý chí, có lẽ chỉ có một người Diệp Trần là khiến hắn nhìn không thấu, lúc trước hắn đã đoán được kết quả sẽ như vậy, nhưng bất kể như thế nào, cũng nên thử một lần, bởi vì chỉ có thử qua, hắn mới có thể làm ra quyết định.

- Tại sao lại có đao ý đáng sợ như vậy chứ, vậy mà khiến cho tinh thần của ta suýt nữa thất thủ.

- Ta cũng vậy!

Những người đang xem cuộc chiến gần đó sắc mặt tái nhợt, hồi hộp nhìn Độc Cô Tuyệt.

- Kẻ này không hổ là yêu nghiệt cấp thiên tài, một khi tiến vào Sinh Tử Cảnh, sẽ là Vương Giả thập phần đáng sợ, có lẽ sẽ trở thành Tà Vương thứ hai.

Địa Kiếm Tông Từ Nguyên khen.

Tạ Bách Đình nói:

- Nếu như hắn có thể tiến vào Sinh Tử Cảnh, thành tựu tuyệt đối sẽ không dưới Tà Vương, ta ngược lại cho rằng, hắn sẽ đi trên một con đường khác.

Tà Vương tiến vào Sinh Tử Cảnh vào năm mươi năm trước, cũng là thiên tài đại danh đỉnh đỉnh, nếu như không có Huyền Hậu, vậy thì Tà Vương mới là đệ thất thiên tài của Chân Linh đại lục ngàn năm qua.

- Ân!

Từ Nguyên gật gật đầu, nói tiếp:

- Tiểu cô nương của Đạm Đài gia cũng có danh tiếng yêu ngiệt, không biết danh tiếng yêu nghiệt của Diệp Trần này, là thật hay không nữa.

Quả thật, tốc độ tăng lên tu vị cảnh giới của Diệp Trần quả thật rất yêu nghiệt, nhưng dù sao cũng không rung động nhân tâm như Độc Cô Tuyệt và Đạm Đài Minh Nguyệt, hai người kia từ nhỏ đã biểu lộ ra thiên phú yêu nghiệt, chưa từng khiến người thất vọng, cho nên, yêu nghiệt là vinh quang, cũng là áp lực, Từ Nguyên đối với Diệp Trần cũng không coi trọng lắm, phải biết rằng muốn làm được trình độ yêu nghiệt, cũng không phải dễ, bảo trì trong nhất thời không tính là gì, bảo trì trong thời gian dài, đó mới gọi khủng bố, Độc Cô Tuyệt và Đạm Đài Minh Nguyệt đã trải qua khảo nghiệm.

- Chỉ sợ Diệp Trần sẽ thất bại.

Biến hóa của Độc Cô Tuyệt, khiến Tạ Bách Đình sợ hãi thán phục không thôi, vốn hắn vẫn rất coi trọng Diệp Trần, dù sao Diệp Trần là từ một cái Nam Trác Vực nho nhỏ đi tới, rất thấp, cho nên càng thêm đáng quý, chỉ là, Độc Cô Tuyệt dưới tình huống lạc hậu, lại có thể bộc phát ra năng lượng cực lớn, đây mới là yêu nghiệt, yêu nghiệt, chính là làm được chuyện không thể nào làm được.

Bình luận