Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 552: Không nể tình


Kỳ thực đánh bại Vũ Văn Dã, Diệp Trần có hai lựa chọn. Một là xuất ra bán cực phẩm bảo kiếm Lôi Kiếp Kiếm, có Lôi Kiếp Kiếm trong tay, dù cho đối phương mặc trọn vẹn bảo khí, cũng không thể chống đỡ. Hai là thi triển ra Phá Hư Chỉ, Phá Hư Chỉ ngoại trừ trên chân nguyên, cường hãn biến thái đồng dạng có thể đánh bại phòng ngự của đối phương.

Thế nhưng ngẫm lại, hắn quyết định không thể bạo lộ Lôi Kiếp Kiếm. Lôi Kiếp Kiếm vừa ra, hắn không biết sẽ có bao nhiêu người mơ ước, phiền phức rất lớn. Dùng Phá Hư Chỉ tuy rằng bạo lộ con bài chưa lật cường đại nhất của mình, nhưng không có hậu hoạn nhiều lắm. Nhiều nhất bị người ta biết đòn sát thủ mà thôi.

Diệp Trần đem Hoàng Kim Kiếm đưa về trong vỏ, tay phải ngón trỏ vươn ra, chân nguyên quán chú, ông một tiếng. Ngón tay vô cùng thon dài, theo chân nguyên quán, nổi lên không gian ba văn, tựa hồ ngay cả hư không cũng không chịu nổi uy thế của nó.

- Đây là cái chỉ pháp gì?

Con mắt Vũ Văn Dã hơi nheo lại, trực giác nói cho hắn biết, một chỉ này rất nguy hiểm, không thể coi thường. Bất quá vừa nghĩ lại, trong lòng hắn lại cười nhạt. Trọn vẹn bảo khí đâu dễ đánh bại như vậy.

- Đến đây đi! Để ta đánh nát tín niệm của ngươi!

Khẽ kêu một tiếng, Vũ Văn Dã tóc dài dựng thẳng lên trời, hộ thể chân nguyên trước người xu hướng kết tinh hóa, có thể khiến hắc sắc và bích sắc hoàn mỹ dung hợp với nhau. Cùng lúc đó, hắn đeo quyền sáo lên tay phải, phát ra bích sắc quang văn, theo quang văn phát sáng, càng nhiều bích sắc quang hoa từ thân thể hắn dâng lên. Hội tụ tới quyền sáo, súc thế chờ phát ra.

Làm xong tất cả, lòng tin của Vũ Văn Dã tăng lên gấp trăm lần, hăng hái hơn.

Đối diện vài trăm thước, hai mắt lóe ra ngân sắc quang trạch, Diệp Trần chăm chú nhìn Vũ Văn Dã. Trong mắt hắn, Vũ Văn Dã không còn là Vũ Văn Dã, chỉ là một ngọn cây, một tấm bia ngắm mà thôi. Hắn muốn làm là làm, nhất chỉ bắn trúng bia ngắm, đơn giản như vậy thôi.

Trong mắt mọi người, thân thể Diệp Trần tựa hồ phóng đại, đây không phải biến hóa trên hình thái, mà là tinh thần biến hóa. Diệp Trần thi triển Phá Hư Chỉ mang đến tinh thần áp lực, làm bọn hắn sản sinh ảo giác, cả thiên địa đều đầy rẫy thân ảnh của hắn.

Thiên địa rung chuyển, nhất chỉ của Diệp Trần điểm ra.

Không ai có thể hình dung nhất chỉ này có bao nhiêu đáng sợ. Nhất chỉ này điểm ra, khoảng cách không gian phảng phất thành hư vô. Không gian sóng gợn cũng bị hấp thụ qua, nhất chỉ xuất, thanh sắc thủ chỉ thật lớn đột ngột xuất hiện trước người Vũ Văn Dã, hung hăng đánh lên hộ thể chân nguyên của hắn.

- Thật nhanh, so với Ma Kim Thiểm của ta đều nhanh hơn.

Vũ Văn Dã căn bản không kịp huy quyền, duy nhất có thể làm chính là giơ ngang cánh tay đỡ lấy.

Ba!

Lấy Vũ Văn Dã làm trung tâm, theo trên dưới tả hữu bốn phương hướng khuếch tán rung động bắn ra. Đồng thời hộ thể chân nguyên trước người hắn cấp tốc sụp đổ, tựa như một khối chất dẻo bị nhất chỉ ấn xuống. Sau một khắc, quang hoa trên kim sắc bảo khí bị than sắc thủ chỉ kích xuống, tựa như lửa tắt, căn bản vô lực phản kháng. Mất đi bích sắc quang hoa bảo hộ, cơ sở hộ thể chân nguyên của Vũ Văn Dã sao có thể ngăn cản Phá Hư Chỉ, mạnh mẽ bạo toái. Cả cánh tay chống đỡ chết lặng, không còn bất kỳ cảm giác gì, ngực như bị sét đánh, phun ra một ngum tiên huyết lớn.

Phá Hư Chỉ một kích, phòng ngự của Vũ Văn Dã nhất thời bị công phá, không chút khó khăn.

Chỉ lực cường hãn khiến mọi người hít một ngụm lãnh khí.

- Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng. Hộ thể chân nguyên tại phòng ngự cường hóa và trọn bộ bảo khí tăng phúc, siêu việt Linh Hải Cảnh Tông Sư bình thường, hắn sao có thể một kích công phá. Rốt cuộc xuất hiện vấn đề ở đâu?

Vũ Văn Dã kinh hoảng, trước đó, hắn căn bản không nghĩ tới chính mình thất bại. Trung gian biến đổi bất ngờ, nhưng mỗi lần hắn đều có con bài chưa lật. Hiện tại, con bài chưa lật cuối cùng cũng dùng hết, đối phương lại vẫn còn con bài chưa lật, liên tục đả kích khiến tinh thần của hắn thập phần yếu đuối, một số gần như điên cuồng.

- Ha ha, thật có con bài chưa lật!

Trong miệng Mộ Dung Vũ vô ý thức thì thào.

Mộ Dung Chỉ Thủy cả người chết lặng. Đây rốt cuộc là loại thiếu niên một đời nào a. Mỗi lần đối phương sắp trở mình đều bị hắn chèn ép xuống dưới. Đổi thành hắn, hắn cũng không chịu nổi, lại càng không nói tới Vũ Văn Dã từ trước đến nay bá đạo tàn khốc.

- Mười tám tuổi đệ nhất Tiềm Long Bảng, hai mươi mốt tuổi vang danh Nam Phương Vực Quần, trở thành một trong bốn thiếu niên mạnh nhất. Hai mươi ba tuổi xưng bá thiếu niên một đời Nam Phương Vực Quần. Hai mươi tư tuổi đánh bại nhất đại thanh niên cao thủ Vũ Văn Dã, đây là năng lượng sâu nhất của hăn sao?

Mộ Dung Chỉ Thủy rốt cục minh bạch, vì sao thanh niên nhân này tự quật khởi đến nay, mỗi lần đều phát ra năng lượng lớn. Không chỉ bởi vì thiên phú của hắn tung hoành, càng quan trọng hơn là hiểu được ẩn nhẫn. Không đến thời khắc mấu chốt sẽ không bại lộ con bài chưa lật của mình. Nhưng con bài chưa lật nhiều vô kể, không ai biết hắn còn con bài chưa lật hay không.

- Đáng sợ, thiếu niên đồng lứa sống cùng thời đại với hắn nên lo lắng.

Giờ khắc này, Mộ Dung Chỉ Thủy triệt để bị Diệp Trần thuyết phục, không quan hệ thực lực hay địa vị, khiến hắn bị thuyết phục là tâm tính cùng tiềm lực đáng sợ của Diệp Trần. Hắn mơ hồ có loại cảm giác, cho dù chính mình đi tới, cũng không nhất định có thể chế ngự được Diệp Trần. Đây là một thanh niên nhân không thể phỏng đoán, phảng phất như Cự Long ẩn giấu trong thâm uyên, muốn khiêu khích hắn sẽ bị nanh vuốt của hắn xé nát.

- Diệp sư đệ của chúng ta không phải kinh khủng bình thường a!

Vương Thạch và Nham Khuê đều là đại năng Chân Nhân Cấp, lần đầu tiên gặp phải Diệp Trần, đối phương chỉ là cường giả Tinh Cực Cảnh nhỏ yếu. Lần thứ hai gặp phải hắn, đối phương tại tu vi đã không kém bọn hắn bao nhiêu, thực lực càng vượt xa bọn họ.

Tự nhiên hai người sinh ra may mắn, vì từ đầu đến giờ, bọn họ vẫn coi Diệp Trần là sư đệ, không có ý kiến khác. Tuy rằng không có ý kiến, nhưng không có nghĩa là bọn họ sẽ đạm bạc tất cả. Cái gọi là đại thụ đón gió. Diệp Trần cây giống nhỏ này đã lớn. Bọn họ kết giao với Diệp Trần không phải không có hồi báo. Đương nhiên, năm đó bọn họ căn bản không có nghĩ đến hồi báo.

- Diêu Nhất Phong muốn xui xẻo rồi.

Vương Thạch đồng tình liếc mắt với Diêu Nhất Phong.

Nói tiếp, Diêu Nhất Phong làm phó Điện Chủ Hoàng Long Điện, vốn nên cùng Diệp Trần giao hảo. Đáng tiếc hắn vì lợi ích của mình, không để ý Diệp Trần là thiên tài Long Vương coi trọng, tìm mọi cách làm khó dễ, triệt để đắc tội hắn. Không cần bao nhiêu thời gian, hắn sẽ vì lựa chọn của mình mà hối hận không kịp.

- Trời gây nghiệt còn có thể, tự gây nghiệt không thể sống.

Nham Khuê cười nhạt.

Không có chú ý tới Vương Thạch và Nham Khuê dị dạng, Diêu Nhất Phong hiện tại rất phiền toái. Trên thực tế, từ lúc Diệp Trần đánh bại Vũ Văn Hạo, hắn đã có chút khó chịu. Diệp Trần càng cường đại, trong lòng hắn càng là chán ghét đối phương. Loại chán ghét này ý nghĩa sâu sắc, sao không sợ hãi. Sợ hãi Diệp Trần siêu việt hắn, trả thù hắn, làm hắn không được sống yên ổn. Hiện tại Diệp Trần lực áp Vũ Văn Dã, triển lộ ra thực lực không kém Linh Hải Cảnh Tông Sư bình thường, hắn phiền muộn tới mức cực hạn, mơ hồ sinh ra sát ý.

- Diệp Trần, ta thừa nhận ánh mắt của ta có chút thiển cận, bất quá nếu ngươi ghi hận, vậy không thể trách ta, cơ hội sống ở trên tay ngươi.

Diêu Nhất Phong sắc mặt âm trầm, ánh mắt lóe ra.

- Tiểu Dã bị kích thương?

Tâm tình Vũ Văn Kim cũng như tình hình chiến đấu thay đổi bất ngờ, tư thái nắm trong tay tất cả đã không còn sót lại chút gì, chỉ còn bất an cùng phẫn nộ.

- Biết sớm như vậy, đã không tiếc tất thảy ngăn cản hắn.

Vũ Văn Kim rất hối hận, hối hận không có thập phần coi trọng Diệp Trần. Nếu như biết hắn ngưu bức như vậy. Khi hắn đến Vũ Văn gia tộc liền đã sử dụng tất cả tài nguyên ngăn cản. Cục diện sẽ không biến thành như vậy. Tất cả vẫn vì hắn đã coi thường đối phương.

- Đáng hận! Tiểu Dã tuyệt đối không thể thua!

Nắm chặt quyền đầu, trong mắt Vũ Văn Kim bắn ra tinh quang sắc bén.

Oa!

Lại phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt Vũ Văn Dã tái nhợt đến cực điểm.

- Ta còn chưa bại, chỉ pháp này của ngươi tất nhiên thập phần tiêu hao chân nguyên, để xem ai có thể kiên trì đến cùng.

Thi triển thiên phú năng lực cường hóa phòng ngự, cường độ thân thể Vũ Văn Dã rất cao, Phá Hư Chỉ chỉ tạo thành thương tích cho hắn, cũng không làm giảm chiến lực của hắn. Hơn nữa đến một bước này, hắn tuyệt không cho phép bản thân thất bại. Thất bại đối với hắn đả kích quá lớn, không lâu trước, hắn còn nói có mười hai thành chiến thắng, giết Diệp Trần như giết chó. Cục diện hiện tại, hắn sao có thể cam tâm.

Hắn nhìn ra được, Phá Hư Chỉ thập phần tiêu hao chân nguyên, chỉ cần vượt qua vài lần, là có thể hoàn toàn đánh bại Diệp Trần, đem đối phương dẫm nát dưới lòng bàn chân, hung hăng chà đạp.

- Một chỉ vừa rồi chỉ là thăm dò, ngươi lựa chọn tiếp tục mà nói, sẽ phải chịu hậu quả lớn hơn.

Diệp Trần nghĩ rất rõ ràng, ở đây đánh chết Vũ Văn Dã, sự tình rất phiền phức. Do đó không có đem Phá Hư Chỉ phát huy đến cực hạn, hắn sợ bản thân không may đánh Vũ Văn Dã thành tàn phế hoặc đánh chết, nên mới nói như vậy.

Không nói nhảm, Diệp Trần ngón trỏ điểm một cái, Phá Hư Chỉ lại xuất.

Thanh sắc thủ chỉ đột phá không gian, tựa như một chỉ lấy mạng, dễ dàng đánh trúng hộ thể chân nguyên của Vũ Văn Dã. Thanh sắc thủ chỉ vừa mới tiếp xúc với hộ thể chân nguyên của hắn, liền tạo thành một chỉ ấn thật sâu.

Phá Hư Chỉ Lực lần này so với lần trước còn mạnh hơn.

Hộ thể chân nguyên Vũ Văn Dã thật vất vả mới ngưng tụ được đã tan vỡ, trong ánh mắt xuất hiện một tia oán độc, oán độc thật sâu!

Hắn hận, rất hận!

Bại bởi Diệp Trần, đại biểu hắn ở tranh đoạt nữ nhân đã hoàn toàn thất bại, truyền ra ngoài, người khác sẽ nhìn hắn ra sao. Loại đả kích này khiến hắn sắp điên cuồng.

- Bại đi!

Diệp Trần không hề sử dụng Phá Hư Chỉ, nếu lại sử dụng, Vũ Văn Dã hẳn phải chết. Đây không cần thiết, do đó thân hình hắn chợt lóe, Hoàng Kim Kiếm ra khỏi vỏ, đâm ra.

- Diệp Trần, cho Vũ Văn gia tộc ta thể diện, làm bộ thua trận, sau này, Vũ Văn gia tộc tất có thâm tạ, tin tưởng ngươi cũng không nguyện ý cùng Vũ Văn gia tộc triệt để trở mặt.

Ngay khi Diệp Trần một kiếm sắp đâm trúng Vũ Văn Dã, Vũ Văn Kim chân nguyên truyền âm cho Diệp Trần, trong lời nói có chút vội vàng, mơ hồ mang theo uy hiếp.

Diệp Trần lạnh lùng cười, chuyện tới trước mắt còn muốn uy hiếp hắn sao?

Chân nguyên vừa xuất, Diệp Trần một kiếm đâm trúng ngực Vũ Văn Dã, kiếm quang xuyên thấu qua, từ phía sau lưng đối phương thoát ra, một mảnh kim sắc.

Phía dưới, Mộ Dung Chỉ Thủy hít một hơi thật sâu, cuối cùng kết thúc!

- Hỗn đản!

Con mắt Vũ Văn Kim cũng đỏ lên, thời khắc mấu chốt, hắn đã buông bỏ mặt mũi, đáp ứng hậu tạ đối phương. Nhưng đối phương nhất định không cho hắn thể diện. Hơn nữa còn một kiếm đâm thủng ngực Vũ Văn Dã. Một kiếm này ít nhất để Vũ Văn Dã ở trên giường dưỡng thương mấy tháng.

Nếu không cho hắn thể diện, hắn hà tất phải nể tình.

Sưu!

Vũ Văn Kim lao thẳng lên, dùng tốc độ không thể tưởng tượng nổi tới gần Diệp Trần.

- Diệp Trần, chẳng qua luận võ, dĩ nhiên tàn nhẫn như vậy, ta thay Long Thần Thiên Cung giáo huấn ngươi một chút. Cút xuống phía dưới cho ta.

- Vũ Văn lão thất phu, ngươi thật không biết xấu hổ!

Mộ Dung Chỉ Thủy nhíu mày, trong ánh mắt lóe ra phẫn nộ cực độ, hâu như trong nháy mắt Vũ Văn Kim la tới, đã đuổi theo, tạo ra tầng tầng huyễn ảnh phía sau.

- Ngươi dám, quay về!

Cao thủ Vũ Văn gia tộc lao ra, ngăn cản Mộ Dung Chỉ Thủy đang nổi giận, người cầm đầu cũng là Linh Hải Cảnh Tông Sư, cùng Mộ Dung Chỉ Thủy liều mạng một chiêu, thành công ngăn cản hắn cứu viện Diệp Trần.

- Mẹ kiếp, dám khi dễ Diệp sư đệ ta. Truyện Sắc Hiệp - https://truyenfull.vn

Vương Thạch cùng Nham Khuê không giữ nổi bình tĩnh, hai người nhất tề xuất động, nghênh hướng cao thủ Vũ Văn gia tộc, trên người sát khí trùng thiên.

Nhất thời, trên quảng trường Vũ Văn gia tộc một mảnh hỗn loạn, kình khí tung hoành.

Là Linh Hải Cảnh Tông Sư nổi tiếng từ xưa, Vũ Văn Kim bạo phát kinh khủng thế nào, trên người phát ra tử kim sắc quang hoa như long như xà, hình dáng như thật. Mang theo thân thể Vũ Văn Kim lướt nhanh ra ngoài, trong chớp mắt đi tới chỗ Diệp Trần cách đó không xa.

- Tiểu tử không biết tốt xấu!

Vũ Văn Kim một chưởng dựng thẳng lên, lăng không phách về phía Diệp Trần. Một chưởng này tuy chỉ là đê giai áo nghĩa võ học bình thường, thế nhưng rơi vào tay Vũ Văn Kim, lại có uy lực cường hãn vô biên. Chưởng kình vừa phun, một cự đại tử kim quang chưởng cấp tốc phóng lớn, đem Diệp Trần cùng không gian chỗ hắn đứng đều bao phủ bên trong.

- Nhất chỉ phá hư!

Con ngươi Diệp Trần co rụt lại, một chưởng này của Vũ Văn Kim cư nhiên không kém Thiết Chưởng Tông năm đó xuất hiện tại Bảo Hà Đảo. Thiết Chưởng Tông trong xưng hào có từ "chưởng", tự nhiên lấy chưởng pháp là lợi hại nhất. Nhưng chưởng pháp của Vũ Văn Kim không kém hắn, có thể thấy được tổng hợp thực lực rất có thể cao hơn Thiết Chưởng Tông. Không có nhớ lại quá lâu, Diệp Trần tay phải ngón trở đâm ra.

Bình luận