Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 503: Quá khứ như mộng, Long khí hiển lộ


- Thái thượng trưởng lão Diệp Trần đã trở về, bọn ta vừa mới thấy!

- Thật hay giả? Hắn đã mấy năm chưa trở về rồi!

- Ta lừa ngươi làm gì!

- Mau đi xem một chút!

Trong lúc nhất thời, cả Lưu Vân Tông đều lâm vào hào khí thập phần kích động, loại tràng cảnh này so với trước khi đại chiến còn khủng bố hơn, một truyền một, trăm truyền trăm, không quá bao lâu hầu hết mọi người ở Lưu Vân Tông đã biết tin Diệp Trần trở về.

Đại điện Lưu Vân Tông.

La Hàn Sơn hét lớn:

- Cái gì? Diệp Trần trở về?

"Rầm!"

Vừa dứt lời, La Hàn Sơn đã phóng ra khỏi đại điện hướng Nhàn Vân Phong lao tới. Hắn biết rõ Diệp Trần trở về chắc chắn sẽ tới Nhàn Vân Phong trước.

- Diệp Trần đã trở về!

Trương Hạo Nhiên và Ngô Tông Minh bốn mắt nhìn nhau, rồi lặp tức lao ra ra khỏi địa điện.

- Diệp Trần, thật đúng là ngươi!

Vừa tới Nhàn Vân Phong, La Hàn Sơn liền thấy Diệp Trần, Diệp Trần vẫn là một bộ lam y như trước, vẫn tuấn tú phiêu dật như vậy, duy chỉ có khí chất là biến hoá. Đây là cái dạng khí chất gì! Mặc dù Diệp Trần đã cố ý thu liễm như một cổ vô hình kiếm khí kia vẫn khiến da đầu La Hàn Sơn tê dại, không chỉ hắn, ngay cả đám người Nhàn Vân Tử, Thiên Lôi Tán Nhân và La Hành Liệt cũng có chút câu nệ trước mặt Diệp Trần. Cái này không liên quan tới thân phận, cũng không quan hệ tới tình nghĩa mà là cảm nhận đột nhiên sau vài năm không gặp.

Diệp Trần cười, nói:

- Chúc mừng ngươi trở thành Lưu Vân Tông tông chủ!

La Hàn Sơn lắc đầu cười khổ:

- Nếu như có thể, ta ngược lại hi vọng bản thân được ra ngoài xông xáo như ngươi, nhưng mà thiên phú của ta cũng chỉ đến đây, đời này có lẽ bước được tới Tinh Cực Cảnh hậu kỳ đỉnh phong là cực hạn rồi, khả năng bước vào Linh Hải Cảnh hầu như bằng không. Ngay cả những tuyệt đỉnh thiên tài trên đại lục cũng mất không ít năm mới có thể bước vào Linh Hải Cảnh, mà ta cho dù có cho thêm hai ba mươi năm cũng không được a!

Cái vấn đề có làm tông chủ hay không này, La Hàn Sơn cũng đã cân nhắc rất lâu, cuối cùng mới quyết định chấp nhận. Không phải ai cũng có tốc độ tiến bộ yêu nghiệt như Diệp Trần, không phải cứ cố gắng là có thể đứng trên đầu người khác, cho nên với thành tựu hiện tại hắn đã rất hài lòng rồi.

Diệp Trần nói:

- Ngươi cứ làm tốt cái tông chủ của ngươi đi, ta có cơ duyên, chưa chắc ngày sau ngươi không có!

La Hàn Sơn trước mắt là Tinh Cực Cảnh sơ kỳ đỉnh phong, mà Tinh Cực Cảnh cường giả có hai trăm năm tuổi thọ, tương lai còn rất dài, ai dám nói hắn cả đời này chỉ dừng bước tại Tinh Cực Cảnh? Đương nhiên, hi vọng bước vào Linh Hải Cảnh vẫn rất xa vời, chuyện này không ai có thể phủ nhận.

- Mượn cát ngôn của ngươi vậy!

Chỉ chốc lát sau, Chu Mai, Trương Hạo Nhiên, Ngô Tông Minh đều đến, Chu Mai và Trương Hạo Nhiên đều đã tiến vào Tinh Cực Cảnh, Chu Mai là Tinh Cực Cảnh trung kỳ, Trương Hạo Nhiên là Tinh Cực Cảnh sơ kỳ đỉnh phong, còn Ngô Tông Minh hiện tại vẫn là Bão Nguyên Cảnh hậu kỳ đỉnh phong.

Chu Mai và Trương Hạo Nhiên gật đầu chào ba vị thái thượng trưởng lão, thân phận của bọn họ tương đương nhau nên khi gặp mặt chỉ cần gật đầu chào hỏi là được, mà Ngô Tônh Minh thì chắp hay hô to một tiếng thái thượng trưởng lão mới được.

Sau đó, ánh mắt của ba người đều dồn lên người Diệp Trần.

- Khí tức này không giống Linh Hải Cảnh nhưng lại vượt trên cả Linh Hải Cảnh!

Tu vi của Chu Mai cao hơn La Hàn Sơn tương đương với Nhàn Vân Tử và Thiên Lôi Tán Nhân nên dựa vào nhãn lực nàng rõ ràng sự bất phàm của Diệp Trần hơn La Hàn Sơn. Năm ngoái nàng may mắn bái biến một vị Linh Hải Cảnh đại năng giả nhưng khí tức của người đó so ra vẫn kém hơn Diệp Trần chỉ là ba động chân nguyên lợi hại hơn một chút mà thôi.

- Ba vị, đã lâu không gặp, tất cả đều tiến bộ rất nhanh a!

Diệp Trần đồng thời đánh giá ba người rồi cười nói. Truyện Tiên Hiệp - Truyện FULL

Chu Mau trêu ghẹo:

- Ngươi cũng biết nói như vậy à? Ngươi ở trên Vũ đạo trà hội đả bại Cương Linh Tử Sở Trung Thiên, bình thủ với Thiên thư công tử Lý Tiêu Vân đã khiến cho toàn Nam Trác Vực và cả Thiên Phong Quốc này chấn động không thôi. Rất nhiều người đều cho rằng người là Chân Long xuất thế, là đệ nhất thiên tài từ xưa tới nay ở Nam Trác Vực. Hiện tại hầu hết các tông môn đều có bức hoạ của ngươi, chỉ có đệ tử hạch tâm có thể quan sát, dùng làm động lực thúc đẩy bọn họ tu luyện a!

Ngô Tông Minh cũng cười nói:

- Không chỉ vậy thôi đâu, hiện tại ta khi ra bên ngoài cũng có không ít người ta không biết chạy tới giao hảo với ta để nghe nghóng về ngươi. Trương Hạo Nhiên càng thảm hơn, việc ngươi và hắn ngày xưa cạnh tranh với nhau đã là một câu chuyện được truyền lưu trên giang hồ, nói người chính là đạp lên thi thể của các thiên tài khác mà lên!

Trương Hạo Nhiên bĩu môi, nhưng không hề mất hứng, bởi vì hắn từ sớm đã tuyệt đi tâm tư cạnh tranh với Diệp Trần! Trên thực tế, người khác so sánh hắn với Diệp Trần đã là đề cao hắn lắm rồi, hiện giờ mục tiêu lớn nhất của hắn chính là bước vào Linh Hải Cảnh.

Diệp Trần bỗng nhiên cảm khái, nhoáng cái đã chín năm trôi qua, chín năm trước hắn vẫn là một tạp dịch đệ tử, ngay cả ngoại môn đệ tử cũng không bằng. Sau đó hắn mới từng bước đi lên đến ngoại môn đệ tử rồi nội môn đệ tử, hạch tâm đệ tử, trưởng lão, thái thượng trưởng lão... Quá khứ như mộng nhưng vẫn như chỉ mới ngày hôm qua còn rõ mồn một trước mắt. Chín năm đã qua, tất cả mọi người đều đã trưởng thành, ít nhất đã không thể dùng từ thiếu niên để hình dung nữa. Hồi tưởng lại những năm tháng đã qua, Diệp Trần không khỏi cảm khái thời gian trôi qua đã khiến tất cả mọi người đều có biến hoá.

Duy nhất khiến cho Diệp Trần có chút bất đắc dĩ là lần này gặp lại, mọi người lạnh nhạt hơn xưa nhiều, ngay cả La Hàn Sơn, Chu Mai, Ngô Tông Minh, Trương Hạo Nhiên đều như vậy. Tuy bọn họ thể hiện ra ngoài như hiện tại nhưng linh hồn lực của Diệp Trần là cỡ nào nhạy cảm? Chỉ cần liếc mắt là thấy được một chút không tự nhiên của bọn họ rồi.

- Ta lần này trở về ngoại trừ muốn xem tình huống trong tông và các ngươi thế nào, tiếp theo là vì lần Vũ đạo trà hội sắp tới làm chuẩn bị.

Thu hồi ánh mắt cảm khái lại, Diệp Trần đổi chủ đề nói.

La Hàn Sơn hai mắt sáng ngời, hỏi:

- Chúng ta có thể tham dự Vũ đạo trà hội không?

Hắn tự nhiên biết bản thân không đủ tư cách, nhưng Diệp Trần là người chủ trì lần này, nói không chừng chỉ cần Diệp Trần đồng ý là hắn cũng có thể tham gia vào.

Mà tham già Vũ đạo trà hội đại biểu cho cái gì? Không ai không biết, người được tham gia không chỉ có thể đại khai nhãn giới mà còn có khả năng kích phát được tiềm lực của bản thân. Thông qua tin tức hắn biết được những người tham gia Vũ đạo trà hội lần trước trở về ddều khắc khổ tu luyện, tiến bộ nhảy vọt.

Diệp Trần lắc đầu:

- Vũ đạo trà hội có Vũ đạo trà hội quy củ, quy củ là không thể phá, nếu không thì Vũ đạo trà hội sẽ ngày càng xuống cấp!

Nghe vậy, La Hàn Sơn, Chu Mai, thậm chí là Trương Hạo Nhiên đều có chút ảm đạm. Đúng vậy, Võ đạo trà hội là không nên có cửa sau.

- Bất quá người chủ trì Vũ đạo trà hội có một đặc quyền, chính là có thể tuyển ra năm mươi người ở xa xa quan sát trà hội tiến hành.

Lần trà hội trước, trong một cái tháp trong Cẩm Tú Viên cách địa điểm diễn ra trà hội chừng mười dặm cũng có năm mười người ở đó quan sát. Mười dặm khoảng cách mặc dù xa nhưng đối với nhãn lực của Tinh Cực Cảnh cường giả mà nói thì cũng không quá khó khắn để quan sát, chỉ là không cách nào cảm nhận được hào khí rõ ràng mà thôi.

- Thật sao? Ta có thể được một vị trí không?

La Hàn Sơn tâm tình phấn khởi hỏi.

Ba người Nhàn Vân Tử không nhịn được cười rộ lên, hiện tại La Hàn Sơn làm gì có bộ dáng của tông chủ, nhưng cũng khó trách, dù sao hắn vẫn còn trẻ mà!

Diệp Trần không trực tiếp trả lời mà hỏi:

- Lưu Vân Tông ta có bao nhiêu người dưới ba mươi tuổi đạt tới Tinh Cực Cảnh?

Chu Mai trả lời:

- Tổng cộng có bốn người, là ta, La Hàn Sơn, Trương Hạo Nhiên, Mông Trùng!

- Ồ, Mông Trùng cũng đã bước vào Tinh Cực Cảnh?

Diệp Trần hơi giật mình, nhưng rất nhanh đã hiểu được, Trương Hạo Nhiên cũng đã đạt tới thì Mông Trùng không có lý gì không được, thiên phú của hắn so với Trương Hạo Nhiên còn cao hơn.

Mặc dù Tinh Cực Cảnh dưới ba mươi tuổi ở Lưu Vân Tông có chút thiếu nhưng đó là do Diệp Trần dùng con mắt đánh giá Lục phẩm tông môn để xem xét Lưu Vân Tông nên mới thế. Đối với một cái Lục phẩm tông môn mà nói thì bốn cường giả Tinh Cực Cảnh dưới ba mươi tuổi là quá ít, ít nhất cũng phải hơn mười mới đủ.

- Ngô Tông Minh, xin lỗi rồi, đặc quyền là đặc quyền, chỉ là đặc quyền cũng có giới hạn!

Diệp Trần dùng ánh mắt có lỗi nhìn về phía Ngô Tông Minh.

Ngô Tông Minh không hề để tâm:

- Diệp Trần, ta không có để ý, cho dù ngươi cố ý cho ta đi ta cũng sẽ không đi, để tránh người khác nói Nam Trác Vực ta chỉ có mấy cái cường giả Tinh Cực Cảnh trẻ tuổi cũng gom không đủ lại để cho một Bão Nguyên Cảnh võ giả tới cho đủ số!

- Ha ha, ngươi nghĩ được vậy là tốt rồi!

Diệp Trần lại nói với ba người La Hàn Sơn:

- Bốn người các ngươi đến lúc đó đều có thể đi quan sát Vũ đạo trà hội, ta sẽ kiến tạo một cái tháp ở bên trong Huyền Trọng Sơn Mạch cho năm mười người các ngươi.

La Hàn Sơn thở phào một hơi, rồi đột nhiên nghĩ tới cái gì đó:

- Diệp Trần, ngươi khó khăn lắm mới trở về một lần, có thể tới trước quảng trường gặp mặt đám đệ tử một lần không? Không cần nhiều thời gian đâu, chỉ nói vài ba câu là được, ngươi cũng biết có rất nhiều người còn chưa thấy qua ngươi, vẫn muốn được diện kiến chân nhân là người đó!

- Không vấn đề gì!

Diệp Trần thoáng do dự một chút rồi gật đầu đáp ứng. Đối với hắn chuyện này không có gì to tát cả, nhưng lại có thể làm thoả mãn tâm nguyện của không ít người, ngẫu nhiên làm một lần cũng được.

Trên quảng trường rộng lớn, bóng người tấp nập, sở hữu tất cả đệ tử trong Lưu Vân Tông hầu hết đều tập trung tới đây, ngay cả chấp sự, ngoại môn trưởng lão, nội môn trưởng lão, tông chủ, thái thượng trưởng lão đều có mặt. Lúc này chính là thời khắc mà Lưu Vân Tông không hề đề phòng chút nào, đương nhiên cũng không có ai mù mắt mà xâm nhập vào Lưu Vân Tông lúc này.

- Là thái thượng trưởng lão Diệp Trần, ta rốt cuộc cũng được diện kiến chân nhân, quá kích động a!

- Thật trẻ tuổi, chỉ mới hai mươi mấy tuổi, nếu như ta có thể gả cho hắn thì tốt biết mấy!

- Có thể cùng nhân vật truyền kỳ như vây tiếp cận, ta cứ có cảm giác như đang nằm mơ!

Đám đệ tử Lưu Vân Tông rất kích động, các trưởng lão cũng kích động không kém, bọn hắn cảm giác như bản thân trẻ ra thêm không ít tuổi, nhất là khi ánh mắt Diệp Trần nhìn tới trên người mình.

Sau lưng Diệp Trần tông chủ La Hàn Sơn và mười hai vị thái thượng trưởng lão, Diệp Trần đứng phía trước hắng giọng cho mọi người an tĩnh lại.

Tiếng hắng của hắn giống như có ma lực, cả quáng trường vốn đang rất ầm ĩ thì thoáng cái đã lập tức tĩnh lặng như tờ.

- Chín năm trước, ta vẫn chỉ là một tạp địch đệ tử, lúc đó ta luôn cố gắng để có thể trở thành ngoại môn đệ tử, sau đó là nội môn đệ tử. Khi đó ta cũng giống các ngươi bây giờ cố gắng tu luyện thật nhiều tranh thủ thời gian trở thành cường đại hơn. Cho nên các ngươi chỉ cần cố gắng là có thể thành công, có lẽ thành tựu không quá cao nhưng có cố gắng chắc chắn sẽ không hối hận!

Bỗng nhiên, Diệp Trần rút kiếm, lam y phần phật lay động, tóc dài tung bay bổ ra một kiếm bắn lên không trung.

"Ầm! Ầm!..."

Kiếm khí tung hoành thiên địa, vân hải bị xé xé rách, Kinh Diễm Thiên bình chướng liền bị phá vỡ, trông giống như cả bầu trời đã bị một kiếm này bổ đôi ra, vết chém kéo dài mấy vạn trượng, rộng hơn mười trượng. Tất cả mọi người ở đây, kể cả mời hai thái thượng trưởng lão đều khiếp sợ, đây là cái dạng thực lực như thế nào chứ? Chỉ đứng dưới mặt đất mà một kiếm liền có thể bổ ra Kinh Diễm Thiên khiến cho thiên địa phải biến sắc.

Vô hình kiếm khí lượn lờ quanh thân, Long mạch chi khí hoá thành hình xông thẳng lên thiên thanh, vừa vặn bao trùm Diệp Trần vào bên trong. Diệp Trần quét mắt nhìn một vòng, nói:

- Ta hi vọng có một ngày các ngươi cũng có thể làm được như vậy, có lòng tin hay không?

- Có!

Thanh âm đáp ứng chấn động cả cửu thiên, phối hợp với hư ảnh Long khí trên người Diệp Trần càng thêm thập phần tráng lệ.

- Hảo, lần gặp gỡ hôm nay kết thúc ở đây, các ngươi hãy cố gắng mà tiến lên!

Dứt lời, Diệp Trần liền biến mất trước mặt mọi người.

Kế tiếp, La Hàn Sơn bắt đầu sơ tán mọi người mặc cho rất nhiều người không muốn rời đi. Cùng một thời gian này, tất cả đại tông môn trong Thiên Phong Quốc đều đồng loạt đáp ứng lại Long khí biến hoá của Lưu Vân Tông, tất cả Long mạch chi khí đều xông thẳng lên thiên thanh.

Nam La Tông, Lưu Vân Tông nhìn về phía hướng Lưu Vân Tông.

- Lại có thể làm cho Long mạch chi khí hiển hoá ra, hôm nay hắn rốt cuộc đã đạt tới trình độ nào rồi?

Bình luận