Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 399: Tam đại kiếm đạo, chiến đấu kỹ thuật


- Nắm chắc, còn có gì phải lo lắng nữa.

Lão giả họ Ngô nâng chung trà lên, nhàn nhã nhấp một ngụm.

Trên thính phòng, theo đạt thành thắng liên tiếp sáu mươi trận nhanh chóng sôi nổi.

- Rốt cục thắng liên tiếp sáu mươi trận, trước đó có rất ít người nghĩ đến a!

- Ừm, thắng liên tiếp năm mươi trận đã rất khá rồi, thắng liên tiếp sáu mươi trận.

- Bất quá kế tiếp mới là chân chính khảo nghiệm, Huyễn Nguyệt công tử và Phượng Yên Nhu đều là thua ở giữa thắng liên tiếp sáu mươi trận và thắng liên tiếp bảy mươi trận, không biết Diệp Trần có hi vọng hay không?

- Hi vọng khẳng định có, đương nhiên, rất nhỏ, ta tương đối lưu ý là Diệp Trần có thể chống lại được mấy trận, Huyễn Nguyệt công tử thua ở trận thứ sáu mươi sáu, Phượng Yên Nhu bỏ quyền ở trận thứ sáu mươi bảy.

- Ta cảm giác Diệp Trần có thể càng mạnh hơn một chút.

- Ta cũng có cảm giác này.

- Vị tất đi! Giai đoạn trước mạnh, không có nghĩa là phía sau cũng mạnh. Mỗi một đối thủ đều là cường giả Tinh Cực Cảnh cực hạn, áp lực kia không phải một chút, nói không chừng, Diệp Trần ngay cả trận thứ năm đều không chống đỡ được.

Cũng có người phản đối.

Nghị luận như vậy kéo dài tới cách chính ngọ.

Sớm, luận võ tràng đã kín người hết chỗ, có rất nhiều người bỏ năm mươi khối Trung phẩm linh thạch, không còn cách nào đành đứng trên bình địa.

- Diệp Trần lên đài.

Ngay khi một người kết thúc thắng liên tiếp bảy trận, Diệp Trần lướt lên lôi đài, đành phải hạ đài, chờ Diệp Trần so đấu kết thúc mới lại lên đài, tính toán kỷ lục thắng liên tiếp.

Đứng thẳng tại trung ương lôi đài, ánh mắt Diệp Trần nhìn về phía một chỗ.

Chi dát!

Cửa phòng khách quý mở ra, Phượng Yên Nhu đi tới.

- Cái gì, trận đầu người khiêu chiến là Phượng Yên Nhu?

- Đây là có chuyện gì, Phượng Yên Nhu khiêu chiến đầu tiên, Diệp Trần có thể xông qua thắng liên tiếp bảy mươi trận xác suất thấp không thể tưởng tượng.

- Phượng Yên Nhu thực lực không ở dưới Diệp Trần, Diệp Trần có thể thất bại ngay ở trận đầu tiên, dù cho có thắng cũng là thiên tân vạn khổ, trận thứ hai so đấu, cũng không có hi vọng.

Quá ngoài ý muốn, thật sự là quá bất ngờ, rất nhiều người chưa lấy lại được tinh thần, bọn họ cho rằng khiêu chiến Diệp Trần vẫn là cường giả Tinh Cực Cảnh cực hạn, ai biết, Phượng Yên Nhu lại lên đài đầu tiên.

Vút!

Phi thân lướt lên lôi đài, tay phải Phượng Yên Nhu khoát lên trên chuôi kiếm do Lam Sơn Đảo chế thức, nói rằng:

- Đắc tội, thỉnh chỉ giáo!

Diệp Trần gật đầu:

- Ra tay đi!

- Phi Tuyết Liên Thiên!

Trường kiếm ra khỏi vỏ, Phượng Yên Nhu vừa lên đến liền thi triển ra Phiêu Tuyết Điện Địa cấp đỉnh giai kiếm pháp, kiếm chiêu Phi Tuyết Liên Thiên tại trên tay Phượng Yên Nhu thi triển, uy lực so với Thanh Trúc mạnh gấp hai lần, chỉ thấy hư không tuyết lớn tung bay, kiếm khí cuồn cuộn nổi lên một Bạo Phong Tuyết, cuốn theo tất cả đánh về phía Diệp Trần.

Ầm!

Bạo Phong Tuyết nghiền nát, kiếm khí bạo liệt, Diệp Trần mặc lam y, lông tóc vô thương, toàn bộ công kích qua đây đều bị một kiếm của hắn trảm thành hư vô.

- Băng Hoa Tranh Diễm.

Phượng Yên Nhu nhướng mày, thân hình tung bay lên, chém ra một kiếm, trong hư không ngưng kết ra một đóa băng hoa, dưới ánh mặt trời phản xạ ra thất thải quang mang, cùng với một đạo kiếm khí xoay tròn ra, từ khắp nơi công về phía Diệp Trần.

- Phượng cô nương, vẫn nên xuất toàn bộ thực lực đi!

Diệp Trần đạp bước hành tẩu, trường kiếm trong tay tùy ý hoa một cái, liền có tảng lớn băng hoa bị nát bấy. Kiếm khí dư ba tại trên lôi đài chém ra từng đạo khe rãnh, thỉnh thoảng có cái như vết kiếm. Thậm chí khiến lôi đài bị chém mất một góc, cũng may lôi đài dùng khối kim loại hình lập phương ghép thành, tổn hại, vào ban đêm có thể thay đổi, bảo đảm ngày thứ hai lại sử dụng bình thường, do đó, lôi đài vẫn hoàn hảo không tổn hao gì, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không đổ nát.

Phượng Yên Nhu cắn hàm răng tuyết trắng, tay trái niết động kiếm quyết, chân nguyên kinh nhân ba động khuếch tán ra, khí tràng cường liệt khiến mái tóc dài của nàng bay lượn, chỉ thấy mi tâm của nàng hoa tuyết đồ văn lóe sáng một chút. Một tầng quang tráo ngân bạch sắc nhập vào cơ thể. Trong quang tráo, kiếm quang lưu chuyển, đầu đuôi tương liên, ngoài tốc, muốn vượt lên gấp đôi Thanh Trúc, ngoài khổ, lại nhỏ hơn, chỉ là kiếm quang càng nhỏ, hình thành một tầng phòng ngự càng phát ra chặt chẽ, kín kẽ, không có kẽ hở.

Dưới áp lực của Diệp Trần, Phượng Yên Nhu rốt cục sử xuất Băng Tuyết Kiếm Vực.

Không cùng Diệp Trần giao thủ còn tốt, vừa giao thủ, Phượng Yên Nhu rốt cục cảm thụ được loại cục diện vô vọng, bị khống chế này, mỗi một kiếm của Diệp Trần nhìn như vô cùng đơn giản, không mang theo yên hỏa chi khí, nhưng chính loại qua loa này mới là đáng sợ nhất. Ngươi không biết lúc nào hắn sẽ đột nhiên bạo khởi, lúc nào lại nắm được sơ hở của ngươi. Cùng truy mạnh mẽ đánh, nếu như kiếm khách cũng chia chủng loại, có người là lang, kiên cường, có người là xà, không động thì thôi, hễ động sát nhân, có người là hổ, khí thế lăng nhân, mà Diệp Trần rõ ràng là loại thợ săn, tất cả cục diện đều bị hắn khống chế trong tay.

Phượng Yên Nhu chưa từng có cảm thụ được loại linh hồn áp lực đâm vào này, ngày hôm nay là lần đầu tiên.

Do đó vừa mới công ra hai kiếm, nàng đã phải thi triển ra Băng Tuyết Kiếm Vực.

Kiếm vực hộ thể, kiếm thế của Phượng Yên Nhu tăng nhiều, một kiếm phi dương, khắp lôi đài đều bị kiếm khí đả kích, tiếng kim loại bị cắt liên miên không dứt, nhanh như bạo vũ.

Đối mặt kiếm khí phô thiên cái địa, Diệp Trần đột nhiên giơ cánh tay trái lên, vẻ mặt bình tĩnh.

Mọi người quan chiến đều có cảm giác mơ màng, không biết tại thời khắc mấu chốt, Diệp Trần muốn làm gì? Lẽ nào hắn chuẩn bị tay không tiếp đón kiếm khí như bạo vũ? Chớ nói đùa, dưới Băng Tuyết Kiếm Vực tăng phúc, Phượng Yên Nhu phát ra mỗi một đạo kiếm khí, đều phá lệ sắc bén tựa như cương châm.

Phượng Yên Nhu đồng dạng rất nghi hoặc, ánh mắt chăm chú tập trung ở Diệp Trần, trường kiếm trong tay hầu như biến mất ở trên hư không, nhanh không thể tưởng tượng.

Tê!

Tay trái hai ngón chỉ ra, một đạo kiếm khí nhu hòa chợt hiện, theo ngón tay Diệp Trần hoa động quỹ tích, để chu vi không gian phân cách thành từng khối, giao thác ngang dọc, băng hàn kiếm khí này là do Thanh Liên kiếm khí trong cơ thể Diệp Trần diễn hóa ra. Vốn chỉ cỡ ngón tay, hiện tại giống dây thép, lóe ra thanh bích sắc hào mang.

Tích đùng ba!

Sau một khắc!

Vô cùng kiếm khí oanh xuống, hầu như bao phủ Diệp Trần ở trong đó, nhưng từ góc độ của Diệp Trần mà nhìn, kiếm khí như cương châm, toàn bộ từ trong liệt khai, không có một tia nào bắn trúng Diệp Trần. Toàn bộ bị Thanh Liên kiếm khí kéo dài cắt phá.

Sát!

Tay trái phát kiếm khí phòng ngự, tay phải Diệp Trần cũng không nhàn rỗi, mà giơ lên, kiếm khí xé trời, Băng Tuyết Kiếm Vực bên ngoài cơ thể Phượng Yên Nhu, một đạo kiếm quang theo chính tiền phương, từ đỉnh đầu lướt qua, trong nháy mắt lan tràn đến hậu phương, vừa nhìn còn tưởng rằng Băng Tuyết Kiếm Vực bị xé ra.

Liên tiếp lui về phía sau mười bước, Phượng Yên Nhu mới ngừng thối thế, trên mặt hơi chút trắng bệch.

- Cư nhiên mạnh mẽ như vậy, đơn giản ngăn chặn ta.

Phượng Yên Nhu có chút khiếp sợ, nàng vận chuyển tâm pháp, cực lực trấn áp khí huyết sôi trào trong cơ thể, để khôi phục trạng thái tốt nhất.

- Thanh Liên Hóa Khí, Vô Hạn Liên Kích!

Để chiến lực bảo trì trên dưới tam thành, bàn chân Diệp Trần nhấc lên, bay tới giữa không trung, trường kiếm hoa một vòng, một đóa, hai đóa, ba đóa,..., năm đóa Thanh Liên thật lớn ngưng kết thành hình, bay trước người Diệp Trần. Toàn bộ Thanh Liên là do khí lưu sắc bén cấu thành, khẽ run lên, hóa thành trăm nghìn đạo kiếm khí kích bắn. Nếu như nói lúc trước kiếm khí của Phượng Yên Nhu là bạo vũ, như vậy lúc này, kiếm khí của Diệp Trần chính là hồng lưu, trong nháy mắt cọ rửa Băng Tuyết Kiếm Vực của đối phương.

Phốc phốc phốc phốc phốc phốc...

Trong nháy mắt, Phượng Yên Nhu cũng không biết bản thân đã bị trúng bao nhiêu phát, Băng Tuyết Kiếm Vực lung lay, phát sinh bất ổn.

- Không tốt, Băng Tuyết Kiếm Vực sắp không chống đỡ được.

Phòng ngự cường thịnh trở lại, cũng có một cực hạn, một giọt nước có thể không xuyên thủng được nham thạch, nhưng quanh năm suốt tháng tích lũy, nham thạch cũng sẽ bị xuyên thủng.

Phượng Yên Nhu đã nghe được thanh âm giãy dụa của Băng Tuyết Kiếm Vực. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

- Kiếm Vực...

Phượng Yên Nhu đang muốn để Băng Tuyết Kiếm Vực chuyển hoán thành trạng thái công kích, đánh vỡ cục diện trước mắt, nhưng Diệp Trần tựa hồ đoán được tâm tư của nàng. Kiếm khí thế tới càng mạnh mẽ, càng dày đặc, để nàng bị đánh liên tục lui về phía sau. Mỗi khi lui về phía sau một bước, trên mặt lôi đài lại bị băng liệt, hóa thành bột phấn.

Thứ lạp!

Thanh âm vải vóc xé rách phát ra.

Băng Tuyết Kiếm Vực bị công phá.

Trên thính phòng, mọi người ngây ngốc nhìn, cái gì là cường thế, đây là cường thế, không để cho đối thủ có chút lực hoàn thủ nào, Băng Tuyết Kiếm Vực phòng ngự lợi hại. Ta liền lấy công kích gấp trăm lần đến xé rách, kiếm khách sắc bén, tại trên người Diệp Trần thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn.

- Ta thua.

Phượng Yên Nhu buồn bã, nàng chẳng bao giờ nghĩ tới, đồng cấp chiến đấu, có một ngày nàng ngay cả phản kích cũng không làm được, chiêu thức mạnh nhất cũng không đánh trúng được đối thủ, thì có ý nghĩa gì?

Trong phòng khách quý, Thanh Trúc trợn mắt há mồm, không biết nói gì, cường giả Tinh Cực Cảnh, thật có thể phát ra nhiều kiếm khí như vậy? Lấy số lượng kiếm khí đến công phá phòng ngự càng lớn mạnh.

Trong phòng quý khách tụ tập đông đảo cường giả Tinh Cực Cảnh cực hạn của Lam Sơn quốc.

Lặng ngắt như tờ.

Mọi người yên lặng.

Lão giả họ Ngô lấy lại tinh thần, xoa xoa huyệt thái dương:

- Chúng ta vẫn đánh giá thấp hắn, có thể, xa luân chiến muốn đi vào được trận thứ bảy, thậm chí trận thứ tám mới có thể ngăn chặn thành công.

- Trận thứ bảy, trận thứ tám?

Bên cạnh có người kinh hãi nói:

- Bên phía chúng ta có thêm Phượng Yên Nhu và Huyễn Nguyệt công tử, còn cần tiến hành nhiều trận đấu như vậy mới thành công?

- Đúng, tuy rằng hắn đánh bại Phượng Yên Nhu, chân nguyên nhất định tiêu hao không ít.

- Ngô lão, ngươi suy nghĩ quá nhiều rồi?

- Thật suy nghĩ nhiều sao?

Lão giả họ Ngô gặp qua rất nhiều thiếu niên tuấn kiệt, nhưng không có ai thong dong như Diệp Trần, tất cả đều bị hắn khống chế.

- Có thể là ta suy nghĩ nhiều, từ trận thứ hai đến trận thứ tư, hẳn là có thể nhìn ra chút gì đó.

Kiếm khí tiêu tán, Diệp Trần nói:

- Kiếm của ngươi, toái!

Lời nói vừa dứt, trường kiếm trong tay Phượng Yên Nhu bạo liệt, hóa thành trăm nghìn đạo thiết phiến văng ra khắp nơi.

Trên mặt hiện lên một đỏ bừng không bình thường, Phượng Yên Nhu hỏi:

- Ngươi có thể nói thật cho ta biết, đây có phải chân thực lực của ngươi không?

Một trận chiến này, nàng suy nghĩ rất nhiều, khả năng lớn nhất là thực lực của Diệp Trần còn chưa có chân chính bày ra, trong nháy mắt, nàng từ ở chỗ sâu trong mắt Diệp Trần, thấy phong mang lạnh lùng đến mức tận cùng, khiến trái tim nàng cũng ngừng đập. Thâm tâm người này cực kỳ đáng sợ.

- Có thể đúng, có thể không phải.

Diệp Trần không có trả lời trực tiếp.

- Ta biết.

Đối phương đã cho nàng đáp án.

Phượng Yên Nhu hạ tràng, trận thứ hai cường giả Tinh Cực Cảnh cực hạn lên đài.

Uống!

Vừa lên tràng, hắn liền phát động toàn lực mạnh mẽ đối với Diệp Trần. Hắn sợ chính mình không dẫn đầu công kích, sẽ không có cơ hội công kích.

Diệp Trần vẫn tư thái thản như trước, hóa giải thế tiến công của đối phương, phản kích, lại phản kích, thẳng đến đối phương sắc mặt tái nhợt chịu thua.

Trận thứ ba, cường giả Tinh Cực Cảnh cực hạn lên đài càng thêm cẩn thận, cho tới bây giờ, bọn họ cũng không phải không có nghiên cứu qua đặc điểm cùng phong cách của Diệp Trần. Kết quả cuối cùng là không có đặc điểm, không có phong cách, chỉ có phong mang cùng tận lực trì hoãn so đấu, tiêu hao chân nguyên của đối phương, đây là bất đắc dĩ hạ sách.

Sau năm chiêu, hắn bại.

Bị bại nhanh hơn so với người trước, bởi vì hắn quá cẩn thận, không dám cùng Diệp Trần cứng đối cứng, kẽo giãn cự ly, muốn dùng viễn chiến.

Kết quả chỉ tiếp năm chiêu, liền bị bại.

- Không nên chơi chiến thuật, chúng ta cũng không phải đối thủ của hắn, kinh nghiệm chiến đấu của hắn đã là tiêu chuẩn cấp đại sư.

Lão giả họ Ngô nhắc nhở người thứ tư.

- Rõ.

Không cần lão giả họ Ngô nhắc nhở, một người xuất chiến biết nên làm như thế nào.

Trên lôi đài, Diệp Trần nhìn người thứ tư đến khiêu chiến hắn, trên mặt thần tình rất đạm mạc. Cho tới bây giờ, chiến lực của hắn thủy chung áp chế trên dưới ngũ thành, Phượng Yên Nhu Băng Tuyết Kiếm Vực quá mạnh mẽ, đề thăng tới tam thành ngũ, tận lực tạo ra cân đối chiến đấu, đáng tiếc điều kiện ngang nhau, chiến lực ngang nhau, có thể chi trì đến ngoài mười chiêu đã quá ít. Bất quá hắn cũng rõ ràng, không phải những người này kém, mà là kỹ thuật chiến đấu của hắn quá mạnh mẽ, bất hủ kiếm đạo, hủy diệt kiếm đạo, giết chóc kiếm đạo. Một mình hắn tìm hiểu tam đại kiếm đạo, trên chiến lực không có trực tiếp đề thăng, trên kỹ thuật chiến đấu có thể nói kinh khủng.

Chiến Vương, Thiết Kiếm Vương, Song Kiếm Vương, có ai không phải tồn tại ngạo thị đại lục, kiếm đạo của bọn họ có thể nghĩ có bao nhiêu cường đại?

Diệp Trần nếu là có thể để tam môn kiếm đạo kết hợp với nhau, ngày khác bước vào Sinh Tử Cảnh, khả năng lớn đạt tới cảnh giới Kiếm Vương.

Bình luận