Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 337: Tinh Cực Cảnh đỉnh tiêm


- Thanh Liên Đoạt Hoa!

Tay trái cách không điểm một chỉ về phía Kim Hoàng Đạo Nhân, Diệp Trần đặt kiếm ngang ngực để ngăn cản.

Kim Hoàng Đạo Nhân kêu thảm một tiếng, cánh tay phải vốn hoàn hảo cũng theo đó bị chém đứt, tấm chắn kim loại cũng rơi xuống trên mặt đất, máu tươi phun tung tóe ra ngoài.

- Lại có thể đỡ hộ hắn mấy đạo kiếm khí.

Dưới sự oanh kích của đao mang, thân hình Diệp Trần nhanh chóng lùi lại.

Lời này chính là nói với Hàn Không. Nguyên lai vừa rồi hắn kích phát ra một đạo kiếm ý muốn đánh chết Kim Hoàng Đạo Nhân nhưng Hàn Không sớm phát hiện ra ý đồ của hắn, tay trái tạo thành chưởng đao, thanh sắc kiếm khí bị bổ thành hai nửa. Nhưng Thanh Liên kiếm khí được thai ngén ra từ trong cơ thể Diệp Trần vừa cương vừa nhu, lúc cương thì như bảo kiếm còn nhu thì như ngón tay linh hoạt, chưởng đao của Hàn Không chỉ trừ được một bộ phận uy năng của Thanh Liên kiếm khí thôi, số kiếm khí còn sót lại vượt qua tấm chắn của Kim Hoàng Đạo Nhân, chặt đứt cánh tay phải của hắn.

Con mắt Hàn Không có chút nhíu lại, âm trầm nói:

- Giết hắn thì ngươi cũng phải chết, không tin cứ thử xem.

- Vậy sao? Ta xem ngươi giết ta thế nào.

Diệp Trần cười lạnh, năm ngón tay của tay trái căng ra, năm đạo Thanh Liên kiếm khí theo ngón tay hắn bắn ra ngoài. Năm đạo kiếm khí này kéo thành một dải thẳng tắp, nhanh như thiểm điện, cái thì hiện lên hình vòng cung, cái thì lại uốn lượn như vải vóc, không có quỹ tích cố định nào cả.

- Hung hăng ngang ngược, hôm nay ngươi chết chắc rồi.

Thanh Liên kiếm khí vừa ra, Hàn Không phát hiện dù thế nào cũng không thể phá hủy toàn bộ được, nhiều nhất chỉ có thể phá hủy được ba đạo, hai đạo còn lại đủ để lấy mạnh Kim Hoàng Đạo Nhân rồi. Dù vậy hắn vẫn đứng ra chặn lại, bảo đao trong tay lấy một tốc độ không thể tưởng tượng được vung lên, một tầng ánh đao rét lạnh được trải rộng ra.

Xoẹt! Xoẹt!

Hàn Không quả thật đã đánh giá chính xác bản thân và Thanh Liên kiếm khí, năm đạo Thanh Liên kiếm khí có một đạo hoàn toàn tránh được ánh đao, xuyên qua đầu Kim Hoàng Đạo Nhân, tạo thành một cái lỗ máu chừng đầu ngón tay, còn có thêm một đạo nữa bị ánh đao sượt qua một chút, uy năng giảm đi, sau đó đâm vào trên lồng ngực Kim Hoàng Đạo Nhân.

Phanh!

Thân thể Kim Hoàng Đạo Nhân thoáng cái như một cái bao tải rách, ngã ở cửa ra vào của Kháng Ma Bảo Lũy, không còn chút hơi thở.

Giết Kim Hoàng Đạo Nhân, nội tâm Diệp Trần như phá tan được một đống gông xiềng, đó chính là Tâm Ma do Kim Hoàng Đạo Nhân mang đến cho Diệp Trần, giờ Kim Hoàng Đạo Nhân chết đi, Tâm Ma tất nhiên cũng theo đó tan thành mây khói, rốt cục không thể nào ảnh hưởng đến Diệp Trần nữa.

- Sát!

Sắc mặt Hàn Không rất khó nhìn, Kim Hoàng Đạo Nhân đã chết, nhưng lại bị đánh chết ngay trước mặt hắn, vậy chả khác nào là hung hăng cho hắn một cái bạt tai cả. Hai tay của hắn cầm đao, giơ cao quá đỉnh đầu rồi đánh xuống.

Ầm ầm!

Không khí bên trong Kháng Ma Bảo Lũy bị xua tan sạch sẽ, tất cả mọi người đều có một loại cảm giác hít thở không thông, sau một khắc, đao mang cao rộng mấy thước trùng điệp bổ xuống. Bởi vì nguyên nhân không gian cho nên đao mang tiếp xúc đầu tiên chính là cấu tạo bên trong Kháng Ma Bảo Lũy, tạo nên một thanh âm kim loại vỡ tung rợn người, ngay sau đó, đao mang chém về phía Diệp Trần.

- Thanh Liên Phá Sơn!

Đây là lần đầu tiên Diệp Trần đối mặt với cường giả Tinh Cực Cảnh đính tiêm, hắn không dám lơ là chút nào cả, thần kinh cũng bị kéo căng lên, Chân Nguyên trong cơ thể tràn vào trong Tinh Ngân Kiếm như thủy triều, một đạo lạc ấn Thanh Liên kiếm quang không kém chút nào so với đao mang ngang trời xuất thế, bay đến nghênh tiếp như tia chớp.

- Mau lui trở về trong phòng!

Động tĩnh do hai người gây ra quá lớn, chứng kiến uy thế của đao mang và kiếm quang, một số cường giả Tinh Cực Cảnh phản ứng nhanh liền lao vào trong phòng của mình, đóng chặt cửa. Những người phản ứng chậm cười khổ một tiếng, toàn lực thúc dục hộ thể Chân Nguyên, từng cái một được dựng lên!

Đao mang như là một cự nhân sử dụng đao, còn kiếm quang lại như là bảo kiếm khai thiên, hai thứ đụng vào nhau, đợt sóng xung kích đầu tiên lan tràn ra, tràn ngập trong Kháng Ma Bảo Lũy.

Két kẹt!

Đầu tiên là hộ thể Chân Nguyên của một cường giả Tinh Cực Cảnh hơi yếu một chút lộ ra vẻ vặn vẹo, ngay sau đó là từng mảnh thanh âm hộ thể Chân Nguyên vặn vẹo vang lên, sắc mặt của đa số mọi người đều trắng bệch, màng tai nổ vang. Chỉ có một số nhỏ cường giả đạt đến Tinh Cực Cảnh hậu kỳ mới có thể hoàn toàn chống đỡ sóng công kích thôi. Nguồn: https://truyenfull.vn

Không đợi bọn hắn hồi khí lại, một cổ sóng xung kích càng thêm đáng sợ hơn được bộc phát ra, chỗ duy nhất để thoát nước chỉ có cửa ra vào của bảo lũy, có một chùm ánh sáng chỉ chừng mấy mét được bắn ra ngoài từ đó. Nếu như Kháng Ma Bảo Lũy được chế tạo từ kim loại bình thường thì đã nhanh chóng bị nổ tung rồi.

Rất nhiều người hộc máu.

- Không được, nhân cơ hội này nhanh chóng lui về phòng thôi.

Lực phá hoạt do cường giả Tinh Cực Cảnh đính tiêm quyết đấu mang lại là rất lớn, nếu để cho bọn hắn toàn lực bão nổi thì cường giả Tinh Cực Cảnh sơ kỳ cũng sẽ bị tươi sống đánh chết. Đương nhiên vây công lại là một chuyện khác, hơn mười đạo Chân Nguyên lưu cùng đánh xuống thì ngay cả cường giả Tinh Cực Cảnh đính tiêm cũng không thể nào gánh được.

Bàn chân lê trên mặt đất, Diệp Trần trượt ra phía sau mấy chục thước.

Hàn Không nếu so với Diệp Trần thì hơi mạnh hơn một chút, lui về sau bảy tám bước, lạnh lùng nhìn về phía Diệp Trần.

- Ta thừa nhận, chiến lực của người đã tiếp cận cường giả Tinh Cực Cảnh đính tiêm, nhưng chênh lệch vẫn là chênh lệch, vĩnh viễn không thể nào bù đắp được, tiếp ta một chiêu...

- Hàn Quang Phá Hiểu!

Lúc này đao mang của Hàn Không càng tăng lên, trên đó ẩn chứa Băng chi ý cảnh có thể đóng băng hết thảy. Ở giai đoạn Tinh Cực Cảnh, sau khi đào móc toàn bộ tiềm lực võ học thì còn lại chính là ý cảnh rồi. Nếu ý cảnh đủ mạnh, thì uy lực của võ học vĩnh viễn không có giới hạn.

Thanh âm rất nhỏ vang lên, bên trong Kháng Ma Bảo Lũy kết lên một mảnh băng sương, băng sương càng ngày càng dầy, khiến Kháng Ma Bảo Lũy biến thành một hàn băng thế giới

- Thiên Toái Vân!

Điện mang chói mắt bộc phát, một mảnh điện xà dài hẹp uốn lượn bắn ra, đối mặt với Băng chi ý cảnh của Hàn Không, Diệp Trần liền thúc dục ra Lôi Vân ý cảnh sở trường nhất của mình. Lôi Vân ý cảnh lấy Vân chi ý cảnh làm chủ, Lôi chi ý cảnh làm phụ, nhưng hình thức thì lại là Lôi chi ý cảnh.

Bình luận