Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 275: Đệ nhất kiếm khách


Oa!

Một ngụm tiên huyết phun ra, Lâm Vẫn lăng không lộn một vòng, hung hăng đánh vào trên quang mạc.

Mà lúc này, Huyết Viêm Phá mới vừa rồi dưới Mộ Dung Khuynh Thành bạo phát ra, huyết sắc hỏa diễm thiêu đốt hư không, theo gió lớn lên.

Tối hậu trước mắt, Mộ Dung Khuynh Thành chuyển bại thành thắng!

Trên thính phòng, vẻ mặt mọi người không thể tưởng tượng Lâm Vẫn cư nhiên thua, bại bởi Mộ Dung Khuynh Thành quật khởi, hơn nữa là ở sát chiêu cuối thi triển ra mà bị bại trận, không có bất luận thủ hạ lưu tình gì, điều này làm cho hắn vô cùng giật mình.

- Lực Trường Thiết Cát, nghĩ không ra Khuynh Thành võ học cảnh giới đạt được tới tình trạng này.

Phi Thiên Ma Tông tông chủ tâm tình cực tốt, đại đệ tử Mạc Ngôn đã mất đi tư cách cạnh tranh bài danh top năm, hi vọng duy nhất rơi vào trên người Mộ Dung Khuynh Thành, nàng thực sự không để hắn phải thất vọng.

- Phế vật tự đại!

Nghiêm Xích Hỏa cười nhạt, Mộ Dung Khuynh Thành thực lực ngay cả hắn cũng không dám khinh thường, phải chăm chú đối đãi, bằng không lật thuyền trong mương khả năng không phải không có, mà Lâm Vẫn sở dĩ bại bởi Mộ Dung Khuynh Thành, vấn đề lớn nhất đó là đánh giá thấp thực lực của nàng, không có tập chung thi đấu, đến thời điểm mấu chốt muốn trở mình quá khó khăn rồi.

Một bước sai, tất cả các bước đều sai!

Nếu là Lâm Vẫn không lấy mười chiêu chi ước để hạn chế chính mình, xuất ra toàn bộ tâm thần tập chung thi đấu, ai thắng ai thua cũng chưa biết được, do đó hắn là bại bởi chính mình.

Thiên Vẫn Tông tông chủ xanh cả mặt, Lâm Vẫn thất bại hoàn toàn nằm ngoài ý liệu của hắn, trước đó hắn đã tưởng rằng chắc chắn bằng thực lực của Lâm Vẫn, cho dù tranh không được đệ nhất, đệ nhị thì đệ tam cũng không chạy thoát khỏi, trong lòng mọi người cũng chỉ có Tư Không Thánh và Nghiêm Xích Hỏa là đối thủ của hắn.

- Tông chủ, đệ tam còn có cơ hội, không cần phải nổi giận.

Thiên Vẫn tông đại trưởng lão phun ra một ngụm khí phiền muộn, khuyên nhủ.

- Ta biết, so đấu lần này rốt cuộc cho hắn một lần giáo huấn, chớ vội xem thường người khác.

Bài danh Tiềm Long Bảng dùng điểm tích lũy để chọn, bình thường gặp phải tình huống điểm tích lũy như nhau, thì Lâm Vẫn như trước có cơ hội cạnh tranh đệ tam, nói không chừng đệ nhị cũng có cơ hội, chỉ là tỷ lệ này thập phần thấp, dù sao Nghiêm Xích Hỏa thực lực bày ra như vậy, trừ Tư Không Thánh thật đúng là không ai có thể đánh bại hắn.

Từ trên đài, Lâm Vẫn lại phun ra một búng máu, ngụm máu này không phải do thương thế dẫn phát ra, mà là do tức giận mà ra. Hắn chưa từng nghĩ tới, chính mình lại lật thuyền trong mương, bị thua bởi một người mới như Mộ Dung Khuynh Thành, nghĩ đến lời nói trước so đấu với đối phương, đấu một trận không rõ, vừa thấy sỉ nhục lại vừa mất mặt.

Thôn phệ khí long mạch của Lâm Vẫn, long hình hư ảnh trên người Mộ Dung Khuynh Thành bành trướng tới bảy trượng chín, tiếp cận tám trượng, gần với Tư Không Thánh, Nghiêm Xích Hỏa cùng với Diệp Trần, xếp hạng đệ tứ.

Cũng không nói gì đả kích đối phương, Mộ Dung Khuynh Thành trực tiếp đi xuống đài.

Vòng thứ sau mươi tư kết thúc, bắt đầu nghĩ ngơi và hồi phục một thời thần.

Trong phòng tu luyện.

Thiên Vẫn Tông tông chủ một bên chữa thương cho Lâm Vẫn, lại nói:

- Trận này ngươi quá vô ý, so đấu kế tiếp, trừ Nghiêm Xích Hỏa, ta muốn ngươi toàn thắng.

- Tông chủ yên tâm, có cơ hội gặp phải lại Mộ Dung Khuynh Thành, ta sẽ không sơ ý.

Lâm Vẫn chăm chú nắm tay, trên trán nổi gân xanh.

Một thời thần trôi qua, vòng sáu mươi lăm bắt đầu.

- Trận đầu, Tư Không Thánh đấu với Cốc Du Vân!

Tư Không Thánh và Cốc Du Vân không chỉ đều là đệ tử Huyền Không Sơn, hơn nữa cả hai đều là huyết mạch Vương giả. Một Thương Vương hậu đại, một là Thạch Vương hậu đại, đáng tiếc thực lực hai người chênh lệch quá lớn, bằng không thật có thể dẫn phát một hồi huyết mạch Vương giả quyết đấu.

- Sư muội, mời ngươi xuất chiêu trước đi!

Tư Không Thánh vươn tay trái.

Cốc Du Vân gật đầu, nàng tự nhiên biết thực lực đại sư huynh, tuyệt đối không phải nàng có thể chống đối, chỉ là chín vòng thi đấu cuối cùng chọn Tiềm Long Bảng bài danh, còn chưa từng có người nào tự động chịu thua, nàng không muốn phá tiền lệ này. Huống chi cơ hội cùng đại sư huynh so chiêu cũng không nhiều, đối phương không đến mức một chiêu liền đánh bại chính mình, chắc chắn sẽ cấp cho đệ tử đồng môn một chút mặt mũi.

Trước mặt Tư Không Thánh mà phòng ngự là chuyện cười, Cốc Du Vân ít có chủ động công kích, một chiêu một thức cũng có đủ uy lực.

Tay phải Tư Không Thánh chắp đằng sau lưng, chỉ dùng một tay tiếp chiêu, hắn cũng không dự định lập tức đánh bại sư muội Cốc Du Vân, do đó xuất lực vô cùng nhỏ.

Ba mươi chiêu qua đi, Cốc Du Vân thu tay lại đứng lặng:

- Đại sư huynh, đa tạ chỉ giáo.

- Thực lực tiến triển rất tốt, ở những trận so đấu Tiềm Long Bảng sau, có hi vọng tiến nhập top ba.

Lần này Tiềm Long Bảng so đấu là thời kì tối thịnh, trừ hắn và Diệp Trần, còn có Thác Bạt Khổ, những người khác đều vượt lên trước hai mươi tuổi, hơn nữa chờ hắn bước vào Tinh Cực Cảnh, Tiềm Long Bảng bài danh bất quá là hư danh, không cần tham gia, khí long mạch cũng không quá có thể xuất hiện tốc độ tăng, còn không bằng tặng cho sư đệ sư muội Huyền Không Sơn, để cho bọn họ vì Huyền Không Sơn tranh số mệnh vô biên.

....

- Đệ thất tràng, Băng Linh đấu với Lâm Vẫn!

Thua dưới tay Mộ Dung Khuynh Thành, thần sắc Lâm Vẫn càng thêm âm trầm, phối hợp khí tức lửa nóng trên người hắn, cả người tựa như mãnh thú giấu ở trong hỏa diễm.

- Sát!

Ngay từ đầu trận đấu, Lâm Vẫn đã phát động công kích mãnh liệt nhất về phía Băng Linh, Thiên Hỏa Tứ Thương, Thiên Vẫn Nhất Kích, các tuyệt chiêu liên tiếp thi triển, khắp bầu trời hỏa diễm hầu như khiến cả võ đài bị nung nóng, hỏa diễm trùng thiên.

Đổi thành người bình thường, từ lúc Lâm Vẫn thế tiến công điên cuồng đã đã bại trận rồi, cũng may Băng Linh tu luyện Băng Hệ chân khí, dưới điều kiện ngang nhau, có thể khắc chế Hỏa hệ chân khí. Tuy rằng cảnh giới của đơn giản muốn vượt lên trên nàng một bậc, nhưng muốn đơn giản đánh bại nàng, tuyệt không thể nào.

Từ dưới đài nhìn lại, hỏa diễm lan tràn khắp luận võ đài, chỗ trung tâm có một đoàn băng tuyết, vững vàng thủ hộ thân thể Băng Linh.

- Băng Tinh Chi Quyền!

Liên tục chịu vài lần đòn nghiêm trọng của Lâm Vẫn, sát chiêu cực mạnh của Băng Linh lộ ra, cánh tay phải nắm chặt bông tuyết, lấy tốc độc gấp hai tấn công Lâm Vẫn.

- Ám Viêm Sát!

Lâm Vẫn không lùi không tránh, trên thiết thương ngưng tụ thành một quả tiểu hỏa cầu, lấy tư thái cuồng bạo ngạnh chống sát chiêu của Băng Linh.

Ầm ầm!

Giữa hai người mọc lên một đoàn hỏa diễm loa văn nóng cháy, băng tuyết văng khắp nơi.

Sau một khắc, khóe miệng Băng Linh tràn đầy tơ máu, thua dưới sát chiêu của Lâm Vẫn.

...

- Trận thứ mười bốn, Mạc Ngôn đấu với Mộ Dung Khuynh Thành.

Một cơn sóng vừa yên, một cơn sóng khác lại nổi lên, kế Tư Không Thánh và Cốc Du Vân, lại một đôi đồng môn đệ tử quyết đấu xuất hiện.

Mạc Ngôn lần lượt bại bởi Thác Bạt Khổ, Diệp Trần cùng với Lý Đạo Hiên, khiến khí thế của hắn sụt giảm, đến ngoài đệ bát danh, áp lực tăng lên gấp bội, tâm tình của hắn cùng Lâm Vẫn như nhau, thập phần bất hảo, nguyên bản khuôn mặt anh tuấn lại có vẻ dữ tơn hơn rất nhiều.

Mà Mộ Dung Khuynh Thành và Mạc Ngôn tao ngộ tuyệt nhiên tương phản, bản thân nàng là Hắc Long đế quốc lưỡng đại mỹ nữ, một trong tuyệt đại song kiều trẻ tuổi tại Nam Trác Vực. Dù cho thua so đấu, nhân khí như trước, huống chi tới bây giờ, hễ đánh là thắng, thậm chí còn đánh bại cả Lâm Vẫn, càng khiến nhân khí của nàng cao hơn, một đường đuổi sát bài danh đệ nhất Tư Không Thánh, so với Diệp Trần còn muốn cao hơn.

Tao ngộ khác nhau tạo nên tâm tính khác nhau, Mạc Ngôn lại đối mặt Mộ Dung Khuynh Thành, biểu tình trên mặt thập phần phức tạp, ngay cả chính hắn đều phân không rõ.

Mộ Dung Khuynh Thành nói:

- Đại sư huynh, toàn lực ứng phó sao?

- Đúng, ta sẽ không hạ thủ lưu tình.

Một câu đại sư huynh của đối phương khiến hắn cảm giác rất chói tai, ngữ khí không phải tốt.

Trong lòng Mộ Dung Khuynh Thành lắc đầu, không thèm nói lại.

Vận chuyển Thông Thiên Ma Nhãn, trong con ngươi Mạc Ngôn bộc phát ra hồng sắc quang mang, quang mang như mũi dùi, cực độ cô đọng, hắn khẽ quát một tiếng, hai tay liên hoàn đánh ra, thi triển ra tuyệt chiêu Thông Thiên Thủ, một chiêu này bao trùm phạm vi cực lớn, khiến tầm nhìn bị mê hoặc.

Bá!

Khắp bầu trời chưởng ảnh tràn ngập, thân hình Mạc Ngôn chợt lóe, xuất hiện phía bên phải Mộ Dung Khuynh Thành, một ngón tay điểm vào chỗ yếu của Thiên Ma Lực Tràng.

Mộ Dung Khuynh Thành và Mạc Ngôn hiểu rõ nhau, tự nhiên sẽ không bị Thông Thiên Thủ mê hoặc, tay phải hư phất, Thiên Ma Lực Tràng theo bàn tay kéo dài, dẫn chỉ mang của Mạc Ngôn ra ngoài.

- Huyễn Linh Thất Tiệt Chỉ!

Thân thể đột ngột từ mặt đất mọc lên, Mạc Ngôn ra lại tuyệt chiêu.

- Thiên Ma Đại Thủ Ấn, Yên Diệt, Thiên Xích!

Mộ Dung Khuynh Thành không dám chậm trễ, hai tay phân biệt thi triển ra hai loại tuyệt chiêu của Thiên Ma Đại Thủ Ấn, nhất chiêu phá công, nhất chiêu tấn công địch.

Thân như quỷ mỵ, Mạc Ngôn tránh khỏi Thiên Ma Đại Thủ Ấn của Mộ Dung Khuynh Thành, trong điện quang hỏa thạch bắn ra một đạo tử hắc sắc chỉ mang, chỉ mang như điện, bắn thủng Thiên Ma Lực Tràng của Mộ Dung Khuynh Thành, muốn đánh thương phía bên hông của nàng, khó lòng phòng bị.

- Thiên Ma Hộ Thể Giảo Sát!

Thời khắc mấu chốt, Mộ Dung Khuynh Thành lấy thân làm trục, lăng không xoay tròn hai vòng, Thiên Ma Lực Tràng bên ngoài cơ thể bên ngoài cơ thể nhất thời vặn vẹo, có thể làm chỉ mang bay qua người nàng, mà không hề bị thương hại gì.

Thân thể xoay tròn đồng thời Mộ Dung Khuynh Thành không có dừng lại tấn công, tay trái Thiên Ma Cầm Nã, tay phải Thiên Ma Đại Thủ Ấn, tương hỗ phối hợp công ra, làm cho Mạc Ngôn phải tạm lánh phong mang, mất đi cơ hội chiếm thượng phong.

- Ma Linh Diệt Sát Chỉ!

Bàn chân điểm nhẹ mặt võ đài, Mạc Ngôn sát chiêu lại ra, một chỉ này từng phá phòng ngự của Thác Bạt Khổ, lực công kích mạnh mẽ, thậm chí không kém Lý Đạo Hiên, đáng tiếc ba đối thủ phía trước đều khiến hắn liên tục chịu nhục. Thác Bạt Khổ phòng ngự rất cao, Diệp Trần có thể xem thấu chiêu thức, Lý Đạo Hiên kiếm chiêu xuất quỷ nhập thần, có thể phòng trụ cho dù không sai, nhưng tấn công địch, lúc này ngược lại dùng trên người Mộ Dung Khuynh Thành.

Mộ Dung Khuynh Thành đương nhiên không dám xem thường Mạc Ngôn, trên thực tế nàng hoài nghi Tiềm Long Bảng so đầu này có phải là tương khắc với Mạc Ngôn hay không. Toàn bộ đối thủ gặp phải đều khiến hắn không hài lòng, bằng không muốn tiến vào top năm vị tất đã không có hi vọng, thế nhưng một bước mà nói, thích ứng hoàn cảnh, từ trong nghịch cảnh cuối cùng cười vui, chính là tố chất cơ bản của võ giả cường đại, Mạc Ngôn thất bại chứng minh hắn còn không có tố chất này.

Phốc!

Đối mặt một chỉ này, Mộ Dung Khuynh Thành phải thi triển ra thủ đoạn ngưng kết Thiên Ma Lực Tràng, phá vỡ chỉ mang, chợt tay phải giương lên, một đạo Lực Trường Thiết Cát giản đơn bay vụt đi ra ngoài, trảm phá hộ thể chân khí của Mạc Ngôn, cũng để lại trên vai hắn một vết rách.

Một chiêu này, Mộ Dung Khuynh Thành đã hạ thủ lưu tình, chỉ là Mạc Ngôn chẳng quan tâm, tiếp tục phát chiêu, Ma Linh Diệt Sát Chỉ công hướng Mộ Dung Khuynh Thành.

Mộ Dung Khuynh Thành nhăn mày lại, thân ảnh tiêu tan, lưỡng đạo Lực Trường Thiết Cát phản công trở lại, đồng thời thi triển ra Thiên Ma Cầm Nã, cách không tóm lấy Mạc Ngôn. Bọn họ hiểu rõ lẫn nhau, Mộ Dung Khuynh Thành sao lại không biết hắn trốn ở đâu.

Sắc mặt Mạc Ngôn nhìn thật không tốt, cũng không xuất thủ nữa.

... Truyện Tiên Hiệp - Truyện FULL

- Trận thứ hai mươi mốt, Diệp Trần đấu với Lý Đạo Hiên!

Tựa hồ rất lưu ý trận so đấu này, trọng tài Trường lại đứng lên, tự mình tuyên bố tên song phương của trận đấu, âm điệu kéo thật dài.

Ầm!

Trên thính phòng trong nháy mắt sôi trào, chờ tới bây giờ, rốt cục đợi được thiếu niên kiếm khách đỉnh tiêm một đời quyết đấu, lời nói này không chút khoa trương, hai người quyết đấu trên cơ bản quyết định ai là đệ nhất kiếm khách trẻ tuổi tại Nam Trác Vực, là Lý Đạo Hiên, hay là Diệp Trần!

Lý Đạo Hiên là đại đệ tử của Vô Tình Tông, Kiếm Ý lục thành, từng bại bởi cao thủ thiếu niên đệ nhất đao khách Nghiêm Xích Hỏa nửa chiêu, thực lực mạnh đã được chứng minh, không ai dám coi thường.

Diệp Trần mới tiến vào lớp thiếu niên đứng đầu, đồng dạng cũng có Lục Thành Kiếm Ý, hơn nữa cảnh giới kiếm đạo cao siêu cùng năng lực xem thấu nhược điểm đáng sợ, khiến hắn nhận được tôn sùng, nhân khí cao, xếp hạng đầu trong những thiên tài tuổi trẻ của Tiềm Long Bảng khóa này.

Hai đại đỉnh tiêm kiếm khách quyết đấu, không cần nói cũng biết là thập phần kinh tâm động phách. Dù sao kiếm khách khác với võ giả, bọn họ công kích trứ danh nhanh, chuẩn, hơi chút không chú ý, mới có thể thua trận, không gặp phải cục diện đánh lâu.

Luận võ đài rộng lớn, hai đạo nhân ảnh đứng thẳng, cách nhau trăm mét.

Bên trái luận võ đài, Lý Đạo Hiên mặc thanh y, thắt lưng đeo bảo kiếm dài hẹp, vỏ kiếm phong cách cổ xưa, bên ngoài có vài nét hoa văn. Bên phải, Diệp Trần y phục màu lam, đứng thẳng tắp ở đó, bên hông đồng dạng trang bị bảo kiếm, trên vỏ kiếm điêu khắc tinh ngân, màu sắc trong suốt, thâm trầm nội liễm.

Bình luận