Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 256: Không thắng được liên tiếp! (2)


Trên luận võ đài.

Diệp Trần đặt tay trên chuôi kiếm, thản nhiên nói:

- Vận dụng đao ý cũng là một môn học vấn, không biết ngươi có thể phát huy đao ý năm thành ở mức nào?

Cao Phong lúc trước tuy rằng đạt kiếm ý tiểu thành, nhưng thủ đoạn vận dụng quá mức thô ráp, thiếu linh hoạt, còn lâu mới vận dụng kiếm ý tới cực hạn.

- Năm thành đao ý đã có khả năng nghiền nát ngươi rồi, không cần vận dụng!

- Keng!

Ánh đao sáng như tuyết bắn ra, Đường Tiểu Sơn rút trường đao chỉ Diệp Trần, đao thế quán trú lên thân, như dòng trường giang kéo dài không ngừng, bẻ gãy nghiền nát tất cả.

- Nói nhảm quá nhiều a! Mong rằng lát nữa ngươi không nên bị đả kích quá mạnh.

Diệp Trần rút Tinh Ngân kiếm, trong cảm thụ của Diệp Trần- đao thế của Đường Tiểu Sơn không tính là tinh diệu, đao thế nhìn như cường đại nhưng bố trí không chặt chẽ, tồn tại nhiều kẽ hở, từ điểm đó mà nói, hắn không khác gì Cao Phong, lúc đó Diệp Trần phá kiếm thế của Cao Phong cũng chỉ dùng chút kiếm ý mà thôi.

Đương nhiên, Diệp Trần kỳ thực cũng không hoàn toàn vận dụng kiếm ý cực hạn, hiện nay còn chưa dung hợp hoàn toàn với kiếm thế, ý cảnh cùng với kiếm ý có quan hệ rất lớn với nhau.

Lúc đầu luyện kiếm, trước hết tiếp xúc chính là kiếm thế, kiếm thế đạt trình độ nhất định sẽ ngộ được mộ tia ý cảnh, mà ý cảnh thành công sẽ chậm rãi sinh ra kiếm ý, dưới tình trạng sung túc tài nguyên, lĩnh ngộ kiếm ý dễ dàng hơn nhiều.

Vì thế kiếm thế như là ông của kiếm ý, kiếm ý cảnh là cha kiếm ý, có ý tứ hàm súc một đời mạnh hơn một đời ở bên trong.

Nhưng mà đối với người khác, đao thế của Đường Tiểu Sơn kinh khủng dường như một dòng trường giang chồm tới, nhưng căn bản không ai đạt tới trình độ như Diệp Trần, chỉ cần liếc mắt là nhìn ra kẽ hở của kiếm thế, phỏng chừng ngay cả Hỏa Linh thái tử cũng không thể.

- Ba Đào Tứ Khởi!

Đao thế tăng lên cực hạn, Đường Tiểu Sơn xuất đao, thân ảnh chợt lóe, vọt qua mấy chục thước, trong nháy mắt xuất hiện trên đỉnh đầu Diệp Trần, một đao bổ xuống.

Ầm ầm!

Một đao cuồng bạo không gì sánh được, dường như Hoàng Hà vỡ đê, hồng thủy tràn lan.

- Kinh Vân Vô Cực!

Luận về phẩm cấp, Kinh Vân Kiếm tự nhiên kém đao của Đường Tiểu Sơn, chỉ là lúc này thi triển Kinh Vân Kiếm khác với Kinh Vân Kiếm bình thường, dưới ý cảnh Thiên Toái Vân thôi động, mỗi chiêu đều được gia tăng uy lực lớn, như khí thế gió thổi mây phun, lôi điện bắn ra bốn phía.

Keng!

Một dải tia lửa bắn ra ngoài, trường đao trong tay Đường Tiểu Sơn bị chật ra ngoài.

- Ngân Nhị đảo quải!

Đường Tiểu Sơn trong lòng cả kinh, thân thể lăng không quay về, một đao phản lại, lại khí thế rầm rộ này khiến không ít cao thủ trẻ tuổi sửng sốt, bọn họ tự nhiên dưới một đao này, ngoại trừ cái chết không còn lựa chọn thứ hai.

- Kinh Vân Vô Định!

Thân hóa thành tàn ảnh, Diệp Trần liên tiếp lóe lên, đi tới vị trí góc chết của Đường Tiểu Sơn, thi triển ra một chiêu phiêu hốt bất định nhất trong Kinh vân kiếm.

- Roẹt!

Đao Khí bị chém ra một đường, trước mặt Đường Tiểu Sơn mất đi bóng dáng Diệp Trần, hắn bật người xoay lại như con cá nhảy khỏi mặt nước, thoát khỏi kiếm khí tập khí, một đao chém ngược về phía Diệp Trần.

Thân pháp địa cấp cao giai, Giang Hà Du Thân Quyết!

Đường Tiểu Sơn có thể là trở thành nhân vật phong vân trong thế hệ trẻ, không có vài phần bản lĩnh là không có khả năng, địa cấp cao giai bí quyết phối hợp với đao ý, lại có thân pháp Giang Hà Du Thân Quyết, tiến có thể chiến, lui có thể thủ, không có bất cứ nhược điểm nào.

Nếu như là kẻ thực lực hơi yếu một chút, vừa gặp sẽ bại trên tay hắn, không có khả năng xoay chuyển.

- Phân!

Đao khí kéo tới, thân ảnh Diệp Trần một phân thành hai, từ hai bên trái phải lách qua đao khí, khiến đao khí đánh lên lam sắc quang mạc.

- Thật nhanh, nhìn không kịp nữa!

- Thời gian ngắn như vậy bọn họ không chỉ né tránh công kích của đối phương còn có thể thừa cơ phản kích, quả thực là không thể tin nổi.

Trong mắt mọi người, Diệp Trần và Đường Tiểu Sơn như hai bóng quỷ, kiếm khí và đao khí đều không trúng đích, nện lên lam sắc quang mạc.

- Xem ngươi đỡ thế nào?

Đường Tiểu Sơn chợt lóe thân thể tới gần Diệp Trần.

Đao khí và kiếm khí tuy lợi hại, nhưng muốn phân thắng bại vẫn cần chiến đấu thật lâu, trừ phi thực lực của ngươi có thể áp đảo đối thủ, khiến đối thủ không thể né tránh, rất hiển nhiên, chỉ dựa vào đao khí, Đường Tiểu Sơn khó có thể chiến thắng Diệp Trần.

Ánh đao chợt lóe, Đường Tiểu Sơn mang theo khí thế cuồn cuộn công tới Diệp Trần.

- Không tồi lắm.

Diệp Trần đứng ở đó không hề động, đến giờ hắn ngay cả năm thành thực lực cũng chưa phát huy ra, ngoại trừ tăng chút hứng thú cho bản thân, trong yếu hơn là ẩn dấu thực lực trước những người khác, đến khi gặp đám người Tư không Thánh, Lâm Vẫn, Hỏa Linh Thái Tử mới có thể xuất ra thực lực chân chính để chiến đấu,

Đường Tiểu Sơn với ngũ thành đao ý đúng là rất mạnh, đáng tiếc dưới lĩnh ngộ thất thành kiếm ý của Diệp Trần chỉ là trò trẻ con, cũng không có khả năng ảnh hưởng tới trạng thái của hắn, cũng không thể tấn công hắn, dường như đứa trẻ cầm búa, ngoại trừ lực công kích cao hơn chút, còn lại vẫn là đứa trẻ.

Chiến đấu tới lúc này, cũng nên kết thúc rồi. Truyện Sắc Hiệp - https://truyenfull.vn

Không hề dùng thất thành kiếm ý, Diệp Trân hơi thu liễm lại, dùng ngũ thành kiếm ý dung hợp ý cảnh Cô Phong Tuyệt Sát đánh ra.

Đường Tiểu Sơn hoảng hốt, khoảng cách giữa hắn và Diệp Trần như cách thiên sơn vạn thủy, không cách nào tiếp cận đối phương, đây là ảo giác, Đường Tiểu Sơn lập tức phản ứng, đáng tiếc hắn kịp nhận ra thì đã muộn, đối với một đao khách, sản sinh ảo giác chính là kẽ hở chí mạng, nhận ra đã không còn quan trọng nữa.

Vù!

Kiếm quang vượt qua tốc độ phản ứng của Đường Tiểu Sơn bắn tới, quỹ tích hoàn toàn không thể nhận ra.

Sau một khắc!

Một đạo tiên huyết bắn ra, dị thường bắt mắt.

Đường Tiểu Sơn lảo đảo lùi lại, trên vai trái hắn đã trúng kiếm, một lỗ kiếm cực nhỏ, dường như chỉ phá một chút da thịt, rõ ràng là người thi triển đã cố tình khống chế lực đạo.

Thế nào có khả năng!

Trong ánh mắt hiện lên vẻ không thể tin, Đường Tiểu Sơn khuôn mặt co quắp, giận dữ hét:

- Ta còn không bại, kiếm của ngươi căn bản không đả thương được ta.

- Ta muốn giết ngươi, một kiếm vừa rồi đã thành công, hiện tại ta xuất một kiếm, ngươi ngăn thử xem.

Thân ảnh chợt lóe, Diệp Trần xuất kiếm lần nữa.

Cao thủ trẻ tuổi dưới đài đã trợn tròn mắt, tình huống vừa rồi, Đường Tiểu Sơn không phân cao thấp với Diệp Trần đột nhiên trúng kiếm, kiếm của Diệp Trần đúng là nhanh, nhưng hẳn là không đến mức Đường Tiểu Sơn không kịp có chút phản ứng chứ!

Mọi người trừng to mắt, muốn xem kiếm của Diệp Trần rút cuộc có mê hoặc gì.

Nhưng mà đã định trước là phí công vô ích, cảm nhận không được ý cảnh của Diệp Trần, không thể nhìn ra mê hoặc trong đó, ngay cả Cường giả Tinh Cực Cảnh cũng không thể, bọn họ chỉ cảm nhận được một tia kỳ diệu bên trong mà thôi.

Roẹt!

Máu tươi bắn ra, Đường Tiểu Sơn lần này thụ thương là yết hầu, chỉ phá một chút da, không ai hoài nghi, Diệp Trần có thể giết Đường Tiểu Sơn, chỉ là vấn đề có muốn hay không thôi.

- Có cần ta ra kiếm thứ ba không?

Diệp Trần đã bảo lưu lại, không có đề thăng tốc độ kiếm tới cực hạn, bằng không đừng nói Đường Tiểu Sơn đã bị ý cảnh ảnh hưởng, ngoại trừ một vài võ giả Bão Nguyên cảnh lợi hại ra, bất luận kẻ nào cũng đừng nghĩ nhìn thấy quỹ tích của kiếm, chỉ có thể nhìn thấy Đường Tiểu Sơn trúng kiếm mà thôi.

Đương nhiên, Diệp Trần cũng có thể giảm tốc độ kiếm lại, chỉ là mạn kiếm ( mạn kiếm: kiếm có tốc độ chậm) so với khoái kiếm càng đáng sợ hơn, Diệp Trần mới lĩnh ngộ chút da lông, không thuận buồm xuôi gió như là dùng khoái kiếm.

Đường Tiểu Sơn vẫn dừng ở tư thế cầm đao, vừa rồi ngay cả thời gian động đao hắn cũng không có, yếu hầu đã thấy lạnh băng, một khắc này, hắn thực sự đã tiếp cận cái chết.

- Vì sao lại thế, ta ngay cả một kiếm cũng không đỡ được?

Đường Tiểu Sơn không hiểu, một chút cũng không hiểu, trong lòng hắn sinh ra sợ hãi, lần đầu tiên hắn nhận thức sự đáng sợ của Diệp Trần, không ra tay thì thôi, ra tay là một kích trúng đích, lúc trước nhiều trận kéo dài như vậy, đối phương căn bản không xuất toàn lực, bởi vì không ai có thể ngăn được một kiếm của hắn.

Diệp Trần biết đối phương đang nghĩ cái gì, thực ra mà nói, Cô Phong Tuyệt Sát đúng là tương đối cực đoan, chú ý một kích tất sát, chỉ cần thực lực yếu hơn hắn, chỉ cần một kiếm có thể miểu sát, thực lực tương đương với hắn, cũng có thể ngã xuống dưới chiêu Tuyệt Sát Chi Tịch... một kiếm ra cửu tử nhất sinh, ngay cả lúc sáng chế chiêu này, Diệp Trần cũng cảm thấy sợ hãi.

Có thể khiến hắn thi triển ra một kiếm này, Diệp Trần tin rằng trong cao thủ trẻ tuổi, không vượt quá năm người, về phần đánh giá ai thấp ai cao, còn phải xác minh thêm.

Bình luận