Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 190: Giao Dịch Đại Điện


Qua một vài sạp hàng, Diệp Trần phát hiện không phải mỗi người đều yêu cầu dùng linh thạch để giao dịch, có một số võ giả đưa ra hai mức giá, một là linh thạch còn cái kia là hoàng kim, chỉ là giá cả của hoàng kim hơi cao. Ví như một gốc linh thảo, giá tiền linh thạch là mười khối Hạ phẩm linh thạch, đại khái tương đương với bốn ngàn lượng hoàng kim, nhưng giá cả hoàng kim lại vượt qua cả con số đó, đạt tới sáu ngàn lượng.

Đối với việc này Diệp Trần có cách giải thích của mình, ở bên trong Vũ Thành hoàng kim có lẽ không được coi trọng lắm, linh thạch mới là thứ mọi người cần, cho nên người dùng hoàng kim mua cũng không quá so đo việc này, ngươi ta cũng đâu có buộc ngươi mua đâu.

Đi vào một cái sạp hàng giá sách, Diệp Trần nhìn nhìn, tất cả đều là bí tịch, hai tầng trên là bí tịch Nhân cấp đỉnh giai còn hai tầng dưới là bí tịch Địa cấp cấp thấp.

Diệp Trần hỏi:

- Bí tịch bán thế nào?

Lão bản của sạp hàng là một gã võ giả Bão Nguyên Cảnh trung kỳ, hắn liếc qua Diệp Trần, không mặn không nhạt nói:

- Bí tịch Nhân cấp đỉnh giai hết thảy tám mươi khối Hạ phẩm linh thạch, bí tịch Địa cấp cấp thấp đã có ghi giá rồi.

Nghe vậy, Diệp Trần cúi xuống nhìn.

Bí tịch Địa cấp cấp thấp rẻ nhất có giá trị 6000 khối Hạ phẩm linh thạch, đắt tiền nhất đạt tới 130,000 khối Hạ phẩm linh thạch, ở đây có cả thảy năm bản, tổng giá trị vượt qua bốn vạn khối Hạ phẩm linh thạch, không phải là một số tài phú nhỏ. Diệp Trần vừa trông thấy liền lè lưỡi.

Vũ Thành không hổ là Vũ Thành, một sạp hàng nho nhỏ cũng có được giá trị giao dịch lớn như thế, cũng không biết đối phương là từ nơi nào có được nhiều bí tịch như vậy nữa.

Nghĩ đến trên người mình còn mấy chục bản bí tịch, Diệp Trần thầm nghĩ:

- Sau này nếu thiếu linh thạch, ngược lại có thể bày quầy hàng ở Vũ Thành để bán ra rồi.

- Có mua hay không, không mua thì đừng có ở lại cản trở ta làm ăn.

Sắc mặt Đối phương liền âm trầm xuống.

- Ta không mua.

Diệp Trần và Mộ Dung Khuynh Thành bỏ đi, cũng không có đi so đo thái độ của đối phương. Võ giả bày quấy bán hàng ở Vũ Thành cũng không phải là người bình thường, tính cách có tốt có xấu, người nào cũng có, ngươi không có khả năng yêu cầu võ giả có thực lực cường hãn nào cũng sẽ đối tốt với ngươi được.

Đi qua mấy con phố, Diệp Trần cũng không tìm ra được sạp hàng bán bảo khí nào cả, đại đa số sạp hàng bán ra đều là linh thảo, kim loại kỳ quái, nội đan yêu thú, còn có bí tịch nữa.

Mộ Dung Khuynh Thành nói:

- Bên ngoài thành bảo vật cũng không nhiều lắm, chúng ta đi giao dịch đại điện ở nội thành xem sao.

- Giao dịch đại điện?

- Giao dịch đại điện là nơi có nhiều bảo vật nhất Vũ Thành, có đôi khi cường giả Tinh Cực Cảnh cũng lựa chọn bán hoặc mua sắm bảo vật ở đó, bất quá đi vào cũng phải có tư cách, hoặc là võ giả Bão Nguyên Cảnh hậu kỳ, hoặc là bản thân xa xỉ, có được quá hai mươi vạn Hạ phẩm linh thạch, số lượng Hạ phẩm linh thạch ngươi có được đã ngoài 50 vạn khối, đã đủ tư cách rồi.

Nghe Mộ Dung Khuynh Thành nói vậy, Diệp Trần đương nhiên có ý định muốn đến Giao Dịch Đại Điện ở nội thành xem một chút rồi.

Tiến vào ngoại thành phải giao nộp một khối Hạ phẩm linh thạch, tiến vào nội thành thì còn tăng lên gấp trăm lần, phải cần 100 khối Hạ phẩm linh thạch. Chỉ với cái phí vào thành này thôi đã đủ để ngăn cản đại đa số các võ giả Ngưng Chân Cảnh ở bên ngoài rồi, bọn hắn còn không được xa xỉ như vậy, tùy tiện có thể ném ra 100 khối Hạ phẩm linh thạch. Phải biết rằng của đại đa số bọn hắn chỉ được mang chừng một ngàn khối Hạ phẩm linh thạch thôi.

Giao nộp 200 khối Hạ phẩm linh thạch, Diệp Trần và Mộ Dung Khuynh Thành tiến vào nội thành.

"Bốn vị cường giả Tinh Cực Cảnh đang uống trà, hai vị cường giả Tinh Cực Cảnh tản bộ, thoáng cái đã thấy được sáu vị, thật sự không thể nào tưởng tượng nổi. " Ở bên ngoài rất hiếm khi thấy được cường giả Tinh Cực Cảnh, nhưng trên một con đường trong nội thành của Vũ Thành đã xuất hiện đến sáu vị, trong đó có một người tu vị còn khủng bố hơn cả Hắc Nha Đạo Nhân gấp mấy lần, tám chín phần mười là võ giả Tinh Cực Cảnh trung kỳ rồi.

- Sách! Đây không phải Mộ Dung tiểu cô nương sao?

Một trong hai vị cường giả Tinh Cực Cảnh đang tản bộ, tên lão giả tóc hoa râm mặt mỉm cười, nhìn qua nói.

Mộ Dung Khuynh Thành lễ phép nói:

- Điêu tiền bối hảo!

Ngân phát lão giả nói:

- Thay ta gởi lời hỏi thăm đến Lê trưởng lão của Phi Thiên Ma Tông các ngươi, nói là nếu ta có rãnh thì sẽ tìm hắn đánh cờ, bất quá ngươi phải nói cho hắn biết không được suy nghĩ nước tiếp theo đến cả buổi đâu nhé, ván cờ lần trước nếu không phải do ta nhanh chóng đánh ra nước cờ quyết định thắng thua thì không biết phải mất mấy ngày mới xong nữa.

- Ha ha, ta sẽ chuyển lời cho Lê trưởng lão, bất quá Điêu tiền bối lần lần này phải cẩn thận rồi, Lê trưởng lão vừa nghiên cứu được một tuyệt chiêu chuyên dùng để đối phó ngươi đấy.

Mộ Dung Khuynh Thành cười khẽ.

- Tốt, cứ để cho hắn suy nghĩ đi, tu vi của Điêu mỗ ta dù chênh lệch hắn một bậc, nhưng về mặt kỳ nghệ thì hắn còn phải nổ lực nhiều hơn nữa mới được.

Ngân phát lão giả cười to, chợt liếc nhìn Diệp Trần, trộm nói:

- Mộ Dung tiểu cô nương, vị này là ai, sẽ không phải là người trong lòng của ngươi đấy chứ?

Mộ Dung Khuynh Thành nói:

- Hắn là bằng hữu của ta, gọi Diệp Trần.

- Thì ra là bằng hữu, cố gắng lên nhé!

Ngân phát lão giả nhìn qua có vẻ rất đáng yêu, một chút cũng không có phong độ của cường giả Tinh Cực Cảnh, ngược lại còn triêu chọc Diệp Trần nữa chứ.

Diệp Trần thấy thế cũng không thế lờ đi được, ôm quyền nói:

- Hai vị tiền bối hảo.

Lão giả ở bên cạnh thì chỉ gật đầu, không nói gì, còn ngân phát lão giả lại phất phất tay nói:

- Các ngươi muốn làm gì thì làm đi! Chúng ta còn có việc.

- Điêu tiền bối đi thong thả.

Mộ Dung Khuynh Thành đưa mắt nhìn hai người đã đi xa.

Diệp Trần nhịn không được hỏi:

- Vị Điêu tiền bối này là ai thế, tu vi rất khủng bố!

- Điêu tiền bối không môn không phái, nhưng rất nổi danh ở Hắc Long đế quốc, trong những người đồng cấp thì chỉ có rải rác vài người là có thể thắng được hắn thôi, hắn tự nghĩ ra Chấn Sơn Quyền có thể chấn cả một tòa núi to lớn thành bột phấn, cho nên võ giả trên giang hồ xưng hắn là Chấn Sơn Lão Nhân.

Mộ Dung Khuynh Thành nói ra.

- Chấn một tòa núi lớn thành bột phấn, thật đáng sợ!

Đánh nát và chấn thành bụi phấn một tòa núi lớn có chênh lệch rất lớn, nếu là cái trước thì cả mười người cũng không phải là đối thủ của Chấn Sơn Lão Nhân ấy chứ.

Giao Dịch Đại Điện là một tòa đại điện dài rộng vượt qua năm dặm, có bốn cửa vào, mỗi một cửa đều có võ giả đứng kiểm tra.

- Hai vị, xin lấy ra linh thạch một chút, phải vượt qua hai mươi vạn khối Hạ phẩm linh thạch mới có tư cách vào đây được.

Võ giả cầm đầu thấy hai người không có tu vi Bão Nguyên Cảnh hậu kỳ nên không kiêu ngạo không siểm nịnh nói.

Diệp Trần gật gật đầu, trên Trữ Vật Linh Giới lóe lên ánh sáng âm u, tổng cộng có hai mươi cái rương lớn rơi xuống mặt đất, mỗi một rương đều có một vạn khối Hạ phẩm linh thạch.

- Quả thật là hai mươi vạn khối Hạ phẩm linh thạch, ngươi có thể đi vào.

Nghe vậy, Diệp Trần thu hồi hai mươi cái rương lớn lại, bỗng nhiên nghĩ đến chuyện Mộ Dung Khuynh Thành có khả năng sẽ không có đủ hai mươi vạn khối Hạ phẩm linh thạch. Bất quá khiến hắn kinh ngạc chính là Mộ Dung Khuynh Thành căn bản không cần trình linh thạch, nàng lấy từ trong Trữ Vật Linh Giới ra một ngọc bài màu đen, đối phương trông thấy cái ngọc bài đó liền trực tiếp cho qua luôn.

- Phi Thiên Ma Tông chúng ta là Lục phẩm tông môn, chỉ cần đưa ra lệnh bài đệ tử hạch tâm là có thể tiến vào Giao Dịch Đại Điện rồi.

Mộ Dung Khuynh Thành nói.

Diệp Trần cảm khái, mặt mũi của siêu cấp tông môn thật lớn, đệ tử hạch tâm là có thể trực tiếp đi vào Giao Dịch Đại Điện rồi, địa vị tương đương với võ giả Bão Nguyên Cảnh hậu kỳ.

Không gian trong đại điện rất rộng lớn, bên trong sừng sững những cây cột to lớn được chế tác từ ngọc thạch, nhưng cây cột này cao đến vài trăm mét, to chừng năm mét, mặt ngoài điêu khắc đủ loại hoa văn hoa điểu trùng ngư, mặt đất của đại điện thì được lát ngọc bích đắt đỏ, nhìn vào thì thấy những tia óng ánh bóng loáng, đi ở phía trên đó phảng phất như được dẫm vào lòng đại lương bao la bình tĩnh không chút gợn sóng vậy, tấm lòng cũng trở nên rộng lớn hơn rất nhiều.

Phóng mắt nhìn lại, cách mỗi hai mươi bước sẽ gặp phải một cái thủy tinh cự đài, những đồ vật bên trong quầy hàng không hề giống nhau, có bảo khí lóe ra vầng sáng óng ánh, nội đan yêu thú tản ra chân khí chấn động, linh thảo hiếm thấy tỏa ra linh khí bức nhân, còn có cả bí tịch nữa.

Lúc này, phía trước từng thủy tinh cự đài đều có một lượng lớn võ giả vây quanh, trong số bọn họ hơn tám phần đều là võ giả Bão Nguyên Cảnh hậu kỳ, còn lại đa số là võ giả Bão Nguyên Cảnh sơ kỳ hoặc trung kỳ, ngẫu nhiên còn có thể thấy được một ít võ giả Tinh Cực Cảnh độc hành độc đạo nữa.

Diệp Trần đoán sơ qua, võ giả Bão Nguyên Cảnh trong đại điện này cộng lại tuyệt đối vượt qua năm vạn, đây đã là một con số kinh người rồi.

Đi dọc theo các quầy hàng thủy tinh, hai người vừa đi vừa quan sát.

Đứng ở trước một cái quầy thủy tinh, Diệp Trần thấy trên đó viết: "Nội đan lục cấp yêu thú Tam Đầu Xà, giá trị năm vạn khối Hạ phẩm linh thạch."

- Tam Đầu Xà so với Âm Phong Lang chỉ hơi yếu hơn một chút thôi, võ giả Bão Nguyên Cảnh hậu kỳ đỉnh phong bình thường cũng không phải là đối thủ của nó, ở đây rõ ràng lại có bán ra nội đan của Tam Đầu Xà nữa chứ.

Diệp Trần rất rõ, người đánh chết Tam Đầu Xà rất có thể là võ giả Bão Nguyên Cảnh hậu kỳ, võ giả Tinh Cực Cảnh cũng không có nhàm chán như vậy, dù sao năm vạn khối Hạ phẩm linh thạch đối với bọn họ mà nói cũng không nhiều lắm, hơn nữa tu vi một khi đạt đến cấp độ Tinh Cực Cảnh, Hạ phẩm linh thạch đã không thể nào thõa mãn tu luyện bình thường của bọn họ được nữa rồi, chỉ có Trung phẩm linh thạch mới có thể khiến bọn họ luyện hóa nguyên khí của linh thạch nhanh hơn thôi.

Mộ Dung Khuynh Thành nói:

- Không nên xem thường võ giả trong thiên hạ, một vài tên võ giả Bão Nguyên Cảnh hậu kỳ không hề có chút danh tiếng còn đáng sợ hơn cả Thập cường cao thủ trẻ tuổi của Tiềm Long Bảng nữa đấy. Âm Phong Lang và Tam Đầu Xà đối với chúng ta mà nói chính là tồn tại không thể nào địch nổi, nhưng bọn họ chỉ cần một chiêu thì đã đánh chết rồi.

- Một chiêu đánh chết Âm Phong Lang, dưới Tinh Cực Cảnh còn có người làm được như thế sao?

Trong nhận thức của Diệp Trần thì Âm Phong Lang so tông chủ La Hành Liệt của Lưu Vân Tông thì cường đại hơn nhiều lắm, mà La Hành Liệt cũng là một thiên tài khó lường, giờ đã là võ giả Bão Nguyên Cảnh hậu kỳ đỉnh phong rồi.

- Bước vào cấp độ Tinh Cực Cảnh quá mức gian nan, có một số ít người tuy là võ giả Bão Nguyên Cảnh hậu kỳ đỉnh phong nhưng có khả năng cả đời chỉ dừng ở chỗ này cho nên những người đó sẽ nghiên cứu ra những tuyệt chiêu cho mình, khai thác khả năng của bản thân đến cực hạn, phát huy ra được chiến lực thập phần đáng sợ, không thể vì thiên tư của bọn họ hơi kém mà xem thường được, nếu không sẽ chịu thua thiệt rất nhiều.

Diệp Trần gật gật đầu

- Dù thế nào đi nữa thì có thể đánh chết Lục cấp đỉnh tiêm yêu thú Tam Đầu Xà, thực lực của người này quả thật rất lợi hại, ta vẫn còn kém xa lắm.

Thực lực trước mắt của Diệp Trần tối đa chỉ có thể chống lại võ giả Bão Nguyên Cảnh hậu kỳ bình thường thôi, gặp phải võ giả Bão Nguyên Cảnh hậu kỳ lợi hại một chút thì phải trốn xa rồi, nếu gặp được võ giả Bão Nguyên Cảnh hậu kỳ đỉnh phong thì ngay cả muốn trốn cũng trốn không thoát, thực lực của hai bên căn bản không phải cùng một cấp độ.

Lại tiến đến phía trước vài trăm mét, trước mặt Diệp Trần đột nhiên xuất hiện một mảnh đỏ rực

Ánh sáng chói mắt màu đỏ kia là được phát ra từ thủy tinh cự đài thứ ba bên trái, cùng lúc đó, một cỗ khí tứ lăng lệ hùng hồn đập vào mặt, áp bách tâm thần.

Ánh mắt của hai người nhìn lại.

"Trung phẩm bảo khí - Huyết Dương Phủ, giá trị ba vạn tám ngàn khối Trung phẩm linh thạch! "

Mộ Dung Khuynh Thành kinh ngạc nói:

- Có người bán ra Trung phẩm bảo khí, chỉ là giá cả lại quá cao, dưới Tinh Cực Cảnh có rất ít người có thể mua nổi.

- Giá cả của Trung phẩm bảo khí đều như thế sao?

Diệp Trần có thể cảm nhận được uy lực của thanh Huyết Dương Phủ này, linh hồn lực một khi nhích tới gần một chút thì liền có xu thế bị nghiền nát nên vội vàng hỏi.

- Giá trị của Trung phẩm bảo khí bình thường không dưới ba vạn khối Trung phẩm linh thạch, thanh Huyết Dương Phủ này có lẽ thuộc loại Trung phẩm bảo khí tốt một chút.

- Trung phẩm bảo khí bình thường mà cũng cần đến ba vạn khối Trung phẩm linh thạch sao. Ta nhớ là Trung phẩm bảo khí chỉ có thể gia tăng bốn thành lực công kích, mà một bả Hạ phẩm bảo khí cũng đã có thể gia tăng một thành lực công kích rồi, sao giá cả lại hơn kém nhau cả trăm lần như vậy?

Mộ Dung Khuynh Thành lắc đầu:

- Lý giải của ngươi hoàn toàn sai lầm, Hạ phẩm bảo khí có thể tăng một thành lực công kích cho võ giả Bão Nguyên Cảnh nhưng rơi vào tay võ giả Tinh Cực Cảnh thì có thể gia tăng nửa thành đã không dễ rồi. Mà Trung phẩm bảo khí lại khiến cho võ giả Tinh Cực Cảnh gia tăng được bốn thành lực công kích, cả hai không thế đánh đồng được, đáng tiếc là Trung phẩm bảo khí lại thập phần thưa thớt, trưởng lão nội môn của Phi Thiên Ma Tông ta cũng rất ít người có được.

- Thì ra là thế, vậy còn nếu Trung phẩm bảo khí rơi vào tay võ giả Bão Nguyên Cảnh thì sao?

Những đồ vật tầm thường Diệp Trần rất rõ ràng, nhưng kiến thức của hắn đối với những bảo vật hiếm thấy này lại nửa vời, căn bản không có người nào nói với hắn cả, tìm trên sách vở cũng không thấy. Về phần võ giả Tinh Cực Cảnh thì mặc dù biết, nhưng ngươi cũng không thể trông cậy vào việc họ cùng người bàn chuyện nhà, nói tất cả những thứ cao cấp cho ngươi biết được. Hơn nữa Thiên Lôi Tán Nhân cũng giống như Diệp Trần thôi, nhìn bộ dạng của đối phương thì cũng không hề có Trung phẩm bảo khí.

- Võ giả Bão Nguyên Cảnh rất khó phát huy được toàn bộ uy lực của Trung phẩm bảo khí, lực công kích tối đa cũng chỉ gia tăng được ba bốn thành, giống với võ giả Tinh Cực Cảnh thôi. Bất quá phải chú ý là cho dù ngươi có được Trung phẩm bảo khí, cũng không thể xuất ra được, nếu không nói không chừng sẽ đưa đến vài võ giả Tinh Cực Cảnh muốn giết ngươi để đoạt bảo đấy.

- Đa tạ nhắc nhở.

Diệp Trần gật gật đầu, đối phương không hổ là đệ tử hạch tâm của siêu cấp tông môn, biết được rất nhiều chuyện, nếu so sánh với nàng thì kiến thức của mình còn kém rất nhiều.

- Huyết Dương Phủ, vận khí của ta cũng không tệ.

Một gã trung niên tráng kiện chừng hơn năm mươi tuổi đi đến, còn mắt rơi vào trên Huyết Dương Phủ.

Đồng tử Diệp Trần co rụt lại, ngươi này rõ ràng lại là võ giả Tinh Cực Cảnh.

Đinh linh linh!

Trung niên tráng kiện kéo dây thừng ở phía trên quầy thủy tinh, tiếng chuông thanh thúy vang lên trong vách tưởng phía sau quầy thủy tinh, chỉ qua chốc lát vách tường liền mở ra một cánh cửa, một lão giả khí tức sâu như biển đi ra, nhìn qua thì chân nguyên chấn động còn cường đại hơn cả trung niên tráng kiện nữa.

- Ngươi muốn mua Huyết Dương Phủ?

- Không sai!

Thấy hai người giao dịch, Diệp Trần lắc đầu, trước kia rất khó gặp được cường giả Tinh Cực Cảnh nhưng ở Vũ Thành lại tùy ý có thể thấy được khiến hắn hoàn toàn chết lặng.

Không gian trong Giao Dịch Đại Điện rất lớn, dài rộng đều vượt qua năm dặm, so với một số thị trấn nhỏ ở ngoại giới thì còn lớn hơn rất nhiều, hai người cũng không nóng vội, đi lại dọc theo các quầy hàng thủy tinh.

- Ân! Là Hạ phẩm bảo kiếm, rốt cuộc tìm được rồi.

Linh hồn lực của Diệp Trần cảm nhận được một cổ kiếm thế lăng lệ ác liệt, truyền đến từ hơn 100m phía trước, thập phần rõ ràng.

- Chúng ta qua đó xem.

Trong lúc đang nói chuyện Diệp Trần đã đi qua bên đó rồi, Mộ Dung Khuynh Thành cũng ở một bên. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: https://truyenfull.vn

Trước quầy thủy tinh có bảy tám gã võ giả Bão Nguyên Cảnh hậu kỳ vây quanh, hơn phân nửa trong đó chỉ là xem náo nhiệt, còn lại hai ba người thì đang trả giá với lão bản.

- Thanh kiếm này đắt quá, có thể giảm giá một chút không.

- Hai vạn khối Hạ phẩm linh thạch thì ta mua luôn.

Lão bản là một vị trung niên nhã nhặn hơn 40 tuổi, dưới cằm còn có một chòm râu, hắn lắc đầu.

- Ba vạn khối Hạ phẩm linh thạch, nhiều hơn một khối cũng không cần, thiếu đi một khối cũng không được.

- Hai vạn bốn ngàn khối Hạ phẩm linh thạch thì sao, đây đã là toàn bộ gia sản của ta rồi đấy.

Trung niên nhã nhặn vẫn lắc đầu như trước.

Thấy thế, mấy người muốn mua thanh bảo kiếm này liền bất đắc dĩ, bọn hắn tuy rằng là võ giả Bão Nguyên Cảnh hậu kỳ, nhưng Hạ phẩm linh thạch trên người tối đa cũng chỉ có hai ba vạn khối. Đây đã là rất giàu có rồi, đại đa số võ giả Bão Nguyên Cảnh hậu kỳ bên ngoài Vũ Thành ngay cả một vạn khối Hạ phẩm linh thạch cũng chưa hẳn có thể lấy ra được, huống chi bản thân tu luyện cũng cần đại lượng Hạ phẩm linh thạch, không thể có khả năng tiêu hết được.

- Ba vạn khối Hạ phẩm linh thạch, ta mua.

Diệp Trần và Mộ Dung Khuynh Thành cùng sóng vai đi tới.

Trung niên nhã nhặn liếc mắt đánh giá Diệp Trần, hoài nghi nói:

- Ngươi muốn mua?

Hắn lăn lộn ở Vũ Thành đã nhiều năm, rất rõ ràng người có thể xuất ra ba vạn khối Hạ phẩm linh thạch về cơ bản đều là một số võ giả Bão Nguyên Cảnh hậu kỳ có uy tín lâu năm. Tuổi đời của đối phương còn trẻ, cho dù xuất thân từ đại tông môn thì cũng không có khả năng có nhiều Hạ phẩm linh thạch như vậy được, trừ phi là thiên tài đỉnh cao trong tông môn, có tư cách tiến vào Thượng Cổ truyền thừa chi địa, đạt được rất nhiều bảo vật đổi với tông môn thôi.

Diệp Trần không nói hai lời, trực tiếp lấy ra ba rương linh thạch từ trong Trữ Vật Linh Giới.

- Tốt, Tinh Ngân Kiếm thuộc về ngươi rồi.

Trên mặt trung niên nhã nhặn lộ vẻ vui mừng, hắn gần đây vừa ý một bộ võ học Địa cấp cấp thấp, bên trong bao hàm khinh công, chưởng pháp, cùng với công pháp. Nếu bán đơn lẻ thì chỉ cần hơn một vạn Hạ phẩm linh thạch thôi, nhưng hợp lại bán thì tổng giá trị cao tới bảy vạn, giờ hắn còn thiếu hai vạn, còn về phần một vạn Hạ phẩm linh thạch nhiều ra sau khi bán Tinh Ngân Kiếm thì dùng cho việc tu luyện của bản thân.

- Chậc chậc, tiểu tử này rất có tiền a! Ba vạn khối Hạ phẩm linh thạch vừa nói liền lấy ra được.

- Ta dám khẳng định, hắn nhất định là đệ tử thiên tài của đại tông môn, đã từng tiến vào Thượng Cổ truyền thừa chi địa, nếu không thì lấy tuổi của hắn, dù cho có tích lũy bốn năm năm thì cũng chưa chắc có được nhiều linh thạch như vậy.

- Ân, cũng có lý, ngươi xem cô gái che mặt ở bên cạnh hắn, tu vi nhìn như là Bão Nguyên Cảnh trung kỳ đỉnh phong, bất quá chân khí chấn động phát ra quanh thân tựa hồ còn trên cả chúng ta, nhất định là tu luyện công pháp lợi hại nào đó, chất lượng và tổng sản lượng chân khí cao đến đáng sợ, tiểu tử kia có thể đi cùng một chỗ với nàng, hơn phân nửa cũng không đơn giản đâu.

Võ giả Bão Nguyên Cảnh hậu kỳ ở quanh đó nhao nhao nghị luân, có lộ ra kinh ngạc, có người mặt hiện vẻ tham lam, có người thì tràn đầy vẻ hâm mô.

Mộ Dung Khuynh Thành thấp giọng nói:

- Đắt đấy, giá trị của Hạ phẩm bảo khí tốt nhất bất quá chỉ là hai vạn thôi, tuyệt đối không thể nào hơn hai vạn năm được.

Diệp Trần không thèm để ý nói:

- Ta giờ không thiếu linh thạch, thiếu chính là bảo kiếm thôi, không sao đâu.

Bình luận