Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 1230: Sát chiêu kiếm thuật sát na huy hoàng


thuật Siếp Na Huy Hoàng

Trong lòng có kiếm, khó tránh khỏi sẽ xuất hiện sơ hở bởi vì khi đó nhân tâm cũng không phải hoàn mỹ, trong nội tâm không có kiếm, tắc thì có thể làm được sự tinh chuẩn và hoàn mỹ thực sự, thật giống như ngươi rất để ý đến hình dạng bên ngoài một thứ đồ vật nào đó, nhưng nếu quá quan tâm đến hình thức bên ngoài thì ngược lại sẽ mất đi căn cơ phán đoán. Trong nội tâm không có kiếm, cũng không phải là buông tha cho kiếm, chỉ là thanh kiếm ấy đã dung nhập vào trong máu và tinh thần của mình, trở thành một bộ phận của chính mình.

Vốn dĩ Diệp Trần chỉ mới ngộ đến cảnh giới “trong nội tâm không có kiếm”, còn chưa chính thức đạt tới, nhưng dưới áp lực của Âm Phong Tà Đế nên bản năng thân thể Diệp Trần đã làm ra được động tác này, nói một cách khác, xuất kiếm đã trở thành bản năng của hắn, không cần thông qua ý nghĩ trong nội tâm, ý nghĩ trong nội tâm lúc này đã không theo kịp bản năng của Diệp Trần nữa rồi.

"Cuồng Tà Nộ Trảm!"

Đao pháp của Âm Phong Tà Đế thành danh chính ở Âm Phong Lục quyết, đây là đệ tam thức, so với Nguyệt Hữu Viên Khuyết thì chiêu này ngoại trừ hung tàn bên ngoài, còn mang theo sự ngông cuồng coi trời bằng vung, còn so với Nộ Hải Cuồng Lan, thì chiêu này vô cùng thuần túy càng thêm cuồng bạo. Âm Phong Lục quyết có thể nói là tập hợp của sáu bộ đao pháp, mỗi một thức đều là một chiêu mạnh nhất bên trong bộ đao pháp.

Oanh!

Thiên băng địa liệt nổ vang, một đạo đao mang thê lương kéo dài mà ra, khoảng cách xa bao nhiêu thì đạo đao mang này tựu trở nên dài bấy nhiêu, tựa hồ có thể vô hạn kéo dài, bằng cuồng bạo tư thái mà trảm kích địch nhân.

Đã chiêu thức đao kình không đủ tinh diệu để nghiền áp đối phương, vậy thì chấm dứt cũng là điều đúng đắn.

"Thủ Kiếm Như Sơn!"

Diệp Trần không chỉ một mặt dùng công đối công, một đao có đao kình mãnh liệt kia của đối phương đã bỏ qua được tình trạng sơ hở, dù cho hắn có thể đánh trúng được sơ hở thì đao kình còn lại cũng đủ làm cho hắn bị trọng thương. Hai tay cầm ngược Thiên Hạt kiếm, Diệp Trần khẽ quát một tiếng, toàn thân kiếm thế trùng thiên, một kiếm hung hăng cắm vào mặt đất.

Sau một khắc, cuồng bạo kiếm kình dùng Diệp Trần làm trọng tâm, hướng phía trên phun trào, bởi vì kiếm kình phun trào quá nhanh, lúc đã đến chỗ cao nhất thì tốc độ lại bắt đầu hạ xuống, làm cho đại lượng kiếm kình điệp gia cùng một chỗ, không ngừng áp súc, đông cứng lại, cuối cùng ngưng tụ thành một tòa núi hư ảnh cao ngất, nham bích sôi lên, lục ý dạt dào.

Crackkkkk!

Đao mang thê lương hung hăng trảm kích lên ngọn núi hư ảnh làm tóe lên vô số hư ảnh đá vụn, so với những mảnh đá vụn thật thì những đá vụn hư ảnh này không biết cứng rắn hơn gấp bao nhiêu lần, cho dù là thiết thép tinh huyền cũng đều so ra kém hơn, tuy bị trúng phải một kích rất cường bạo nhưng kiếm kình hình ngọn núi hư ảnh này chỉ bị một vết rách trải rộng chứ không bị một đao cắt đứt thành hai nửa.

"Phòng ngự Kiếm chiêu!"

Âm Phong Tà Đế không phải chưa từng thấy qua phòng ngự Kiếm chiêu, những lão cổ đổng Tà Linh tộc cường giả bọn hắn đều là đã sống mấy ngàn đến trên vạn năm mới sáng tạo ra được phòng ngự Kiếm chiêu, vậy mà Diệp Trần tuổi đời không bao nhiêu lại có thể làm được.

Khí huyết một hồi sôi trào, Diệp Trần không chút sứt mẻ, chiêu Thủ Kiếm Như Sơn này là một năm gần đây hắn đã sáng tạo ra, tạo ra đến phòng Ngự Kiếm chiêu có ẩn chứa đại thành Thổ Chi Áo Nghĩa cùng Mộc Chi Áo Nghĩa, đối với kiếm khách mà nói, kiên quyết tiến công là không tệ nhưng không có nghĩa là chỉ có công mà không có thủ, trường hợp thực lực của ta kém hơn đối phương quá nhiều, thì phòng Ngự Kiếm chiêu là cơ hội lật bàn duy nhất, bởi vì chỉ có còn sống thì mới có thể phản kích.

"Xem ngươi có thể ngăn cản được bao nhiêu đao của ta?"

Âm Phong Tà Đế không vì giật mình đem tinh lực lãng phí, trong đầu hắn giờ đây chỉ còn lại một ý niệm duy nhất, đó chính là giết Diệp Trần cho bằng được.

Thê lương đao mang uyển chuyển như mưa rào cùng cuồng phong, hướng phía ngọn núi hư ảnh điên cuồng trảm kích, mỗi một lần trảm kích đều mở rộng thượng diện vết rách, buộc Diệp Trần phải toàn lực bù đắp cho lổ hổng nhưng cũng không thể triệt tiêu loại tốc độ phá hoại này.

"Toái cho ta!" Âm Phong Tà Đế vận chuyển tà lực lên cực hạn, chém ra Âm Phong Lục quyết thức thứ tư như gió lạnh phá sóng, lập tức ngọn núi hư ảnh bắt đầu sụp đổ.

Vô thanh vô tức, ngọn núi hư ảnh đã bị phân thành hai mảnh, đao mang rét thấu xương giống như một cơn gió lạnh vượt qua đại dương, mang tất cả hướng phía Diệp Trần đi qua.

Đây là một đao tất sát của Âm Phong Tà Đế, cảm giác để cho Diệp Trần không có bất kỳ thời khắc phản kích nào.

Chỉ trong một sát na, ngọn núi hư ảnh kia đã bị nghiền nát, sát chiêu của Diệp Trần cũng đã tích súc hoàn tất, Thiên Hạt kiếm từ dưới mặt đất được rút ra mang theo một đoàn hào quang bộc phát, nghiêng nghiêng vung lên. Mà ở thời điểm hào quang bộc phát, không gian trong vòng phương viên mấy trượng lập tức như bất động, đao kình do Âm Phong Tà Đế chém ra mơ hồ như gió lạnh, nhưng về sau, không gian như bất động kia cũng khiến gió lạnh nhanh chóng cô đọng, biến thành một đạo đao mang màu xám trong suốt như cánh ve sầu, cứ như vậy định dạng tại trước người Diệp Trần, mà Thiên Hạt kiếm của Diệp Trần lại chậm chạp hướng phía Âm Phong Tà Đế đâm giết đi qua, bộc phát ra hào quang cùng quỹ tích vặn vẹo.

Phá Thiên Kiếm Quyết đệ tam thức Siếp Na Huy Hoàng.

"Khôngggg!"

Âm Phong Tà Đế nội tâm điên cuồng hét lên, hắn có thể cảm nhận được, khoảng cách mũi kiếm của Diệp Trần càng lúc càng gần, hư không nơi đó phải hứng lấy áp lực vô cùng to lớn, loại áp lực hư không này không chỉ có tác dụng ở bề ngoài, ngay cả suy nghĩ của hắn cũng bắt đầu cứng lại, từ trong ra ngoài, không có một chỗ nào là còn năng động hoạt sinh, huyết dịch đình chỉ, chân nguyên đình chỉ, cho dù đó là hạt huyết nhục cơ bản nhất, tất cả đều bị đình chỉ vận động.

Phảng phất như đã đi qua một năm, lại phảng phất chỉ là một cái chớp mắt, Thiên Hạt kiếm của Diệp Trần chậm rãi chui vào đến trái tim của Âm Phong Tà Đế, sau một khắc, không gian khôi phục trạng thái bình thường, động tác của Diệp Trần đã nhận được phóng thích, mũi kiếm xỏ xuyên từ trước ngực ra phía sau lưng Âm Phong Tà Đế, lộ ra một cái lỗ máu không ngừng tuôn ra.

Cùng lúc đó, đao mang màu xám trong hư không bất động cũng theo vai trái Diệp Trần chém qua, huyết thủy đông lại như băng, không có một tia máu tươi tung tóe ra.

Kiếm rút lại, Diệp Trần thân hình mở ra, phi lui ra ngoài vừa liên tiếp nhổ ra mấy ngụm máu tươi, những giọt máu tươi này ẩn chứa sinh cơ dạt dào, chứa đựng nồng đậm tánh mạng nguyên khí. Cái gì là tánh mạng nguyên khí, cụ thể nói đến chính là tuổi thọ, mấy ngụm lớn máu tươi ẩn chứa tánh mạng nguyên khí nhổ ra, Diệp Trần cũng không biết mình đã bị tổn thất bao nhiêu năm tuổi thọ, ít nhất hắn cảm giác được một sự mất mát tăm tối nào đó.

Aaaa!

Đứng nguyên tại chỗ bất động, Âm Phong Tà Đế muốn thổ huyết, nhưng lại phát hiện cái gì cũng phun không ra, Lục Phủ Ngũ Tạng của hắn tính luôn cả cốt cách bộ ngực cũng đều đã bị một kiếm này nuốt sạch.

Âm Phong Tà Đế trong mắt nảy ra kinh sợ cùng kiêng kị, ẩn ẩn không có cách nào khu trừ, một kiếm này đã mang đến cho hắn uy hiếp quá lớn, thể nội tà lực của hắn dưới một kiếm này, ít nhất đã bị chôn vùi một phần ba, vô số kiếm khí tại trong thể nội của hắn chạy loạn bất định. Trong lúc nhất thời, căn bản không cách nào có thể thanh trừ, chỉ có thể vận dụng tà lực bản thân đi đối kháng.

"Tại sao có thể có một kiếm nhanh như vậy, ta căn bản nhìn không ra diễn biến."

Ma Hoa Hoàng hít một hơi lãnh khí, nàng không phải là Âm Phong Tà Đế, nên theo góc độ của nàng mà xem thì không phát hiện ra không gian bất động, chỉ thấy một đoàn chói mắt hào quang lóe lên rồi biến mất, nhanh đến mức làm cho nàng cho rằng thấy như gặp ảo giác vậy.

"Đây là vận dụng Không Gian Áo Nghĩa thượng thừa."

Ánh mắt Huyền Hậu chưa từng có chăm chú qua như vậy, trong đầu không ngừng xuất hiện cái hình ảnh vừa rồi kia, lóe lên rồi biến mất.

"Đây là thứ kiếm pháp gì chứ?"

Thiên Tà thần kinh căng cứng, trong một sát na kia, hình ảnh mà hắn nhìn thấy quá ngắn ngủi, hắn căn bản cũng không có kịp phản ứng, chỉ biết là sau khi phòng ngự của Diệp Trần bị công phá, hai người lại tách ra, Thiên Tà bị trọng thương, còn Diệp Trần gãy một cánh tay.

Tay hơi run rẩy nắm nhẹ Thiên Hạt kiếm, Diệp Trần trùng trùng điệp điệp thở hổn hển, một kiếm vừa rồi kia chính là thành quả lớn nhất của hắn qua một năm gần đây, có tên gọi là Siếp Na Huy Hoàng.

Siếp Na Huy Hoàng ẩn chứa chính là Không Gian Áo Nghĩa, nhưng cũng không phải Viên Mãn Không Gian Áo Nghĩa, cũng không phải đại thành, mà như cũ vẫn chỉ là bảy thành Không Gian Áo Nghĩa, Không Gian Áo Nghĩa càng về sau càng khó tiến bộ, phảng phất như đã đến một trạng thái bão hòa.

Trong quá khứ, Diệp Trần cho rằng dùng bảy thành Không Gian Áo Nghĩa để sáng tạo ra kiếm chiêu sẽ không có khả năng siêu việt hơn việc dùng hai môn đại thành áo nghĩa để sáng tạo ra kiếm chiêu. Nhưng rồi hắn phát hiện ra rằng mình đã sai, từ khi vừa mới bắt đầu, hắn đã có chỗ nhầm lẫn, Không Gian Áo Nghĩa bác đại tinh thâm, không phải bất luận môn áo nghĩa nào cũng có thể so sánh, không khoa trương mà nói thì một môn áo nghĩa bình thường, liền một phần mười đều không bì kịp nổi. Sở dĩ dùng nó để sáng tạo ra kiếm chiêu thì tiến bộ của mình sẽ bắt đầu không theo kịp tiết tấu của kiếm chiêu đó, vấn đề ở đây chính là cách vận dụng.

Không Gian Áo Nghĩa lĩnh ngộ đã rất khó, vận dụng càng khó hơn bội phần.

Phá Thiên Kiếm Quyết thức thứ nhất là Kính Hoa Phá Diệt, thức thứ hai là Quỹ Sát, cũng chỉ có thể coi là cấp thấp vận dụng, là lý giải nông cạn nhất, thật giống như ngươi rõ ràng đang nhìn vào một tòa Kim Sơn, lại cho rằng đó đồng dạng chỉ là một thổ sơn bình thường.

Cho nên, đồng dạng là bảy thành áo nghĩa, Siếp Na Huy Hoàng đã đạt đến trình độ tinh diệu, mạnh hơn Phá Thiên Kiếm Quyết thức thứ hai Quỹ Sát gấp 10 lần, không thể tính bằng lẽ thường nữa rồi, cả hai căn bản không phải cùng một cấp độ.

Theo nghiên cứu thâm sâu đối với Không Gian Áo Nghĩa, Diệp Trần ẩn ẩn cảm giác được, năm đó Tứ Cực Đại Đế hơn phân nửa cũng chưa đạt được Viên Mãn Không Gian Áo Nghĩa, đoán chừng cũng tựu tám phần cảnh giới, mà hắn tự cho rằng đúng là như vậy, nếu Tứ Cực Đại Đế đã Viên Mãn Không Gian Áo Nghĩa thì ông ta sẽ không xuất truyền trụ cột không gian áo nghĩa ra ngoài nhân gian như vậy.

"Không Gian Áo Nghĩa ẩn chứa toàn bộ năng lượng áo nghĩa, đây là một tòa Kim Sơn vô cùng thâm sâu, đời này dù chỉ là có hiểu biết Không Gian Áo Nghĩa, cũng không còn gì luyến tiếc!"

Diệp Trần trong nội tâm cảm thán.

Đối với Siếp Na Huy Hoàng, Diệp Trần rất hài lòng, nhưng là hắn cũng biết, kỳ thật Siếp Na Huy Hoàng chỉ đơn giản mới là hình thức ban đầu, phạm vi hữu hiệu rất nhỏ, chỉ có phương viên mấy trượng, mặc dù như thế, hắn đã bị cắn trả thật lớn, vận dụng Không Gian Áo Nghĩa cấp thấp, hắn muốn thi triển bao nhiêu lần đều không sao, nhưng ngược lại sự cắn trả hư không quy tắc mà Siếp Na Huy Hoàng có thể đem lại khiến cho người bình thường gần như không thể thừa nhận, bởi vì cái giá to lớn của sự cắn trả này chính là tánh mạng.

Giống như là phàm nhân lại dám vận dụng lực lượng của thần linh, khiến cho sự cắn trả cũng đồng dạng như vậy.

Mà sở dĩ ngay từ đầu Diệp Trần không dùng Siếp Na Huy Hoàng để đối phó Âm Phong Tà Đế, cũng chính bởi vì phạm vi hữu hiệu của sát chiêu này, khi đó khoảng cách hai người quá xa, hiệu quả không gian bất động của Siếp Na Huy Hoàng ảnh hướng không đến được Âm Phong Tà Đế, hai người giao thủ quá nhanh, Diệp Trần cũng không có biện pháp thành công khi thi triển Siếp Na Huy Hoàng, cho nên Diệp Trần chỉ có thể dùng Thủ Kiếm Như Sơn trước để đổi công làm thủ, chuẩn bị thời gian súc tích Siếp Na Huy Hoàng, cần phải một kích trọng thương Âm Phong Tà Đế.

"Thượng thừa vận dụng?"

Nghe được những lời Huyền Hậu nói, Ma Hoa Hoàng cũng không lý giải được hết, tại cảnh giới võ học, nàng còn kém Huyền Hậu không biết gấp bao nhiêu lần.

Huyền Hậu giải thích nói: "Thời gian cùng không gian đều là chí cao vô thượng áo nghĩa, lực lượng gần như có quy tắc, cho nên vận dụng nó thập phần gian nan, vận dụng ở cấp thấp thì chỉ giống như liên quan đến bề ngoài, mà thượng thừa vận dụng tắc thì liên quan đến quy tắc vận chuyển, vừa rồi một kiếm kia của Diệp Trần đã làm cho không gian bất động, vi phạm với quy tắc vận chuyển, cho nên mới có thể làm ra chi lực mà Âm Phong Tà Đế không thể ngăn cản, nhưng ngược lại tánh mạng của hắn cũng bị trôi mất không ít, đây chí là một cái giá lớn khi vi phạm quy tắc."

"Liên quan đến quy tắc vận chuyển?"

Ma Hoa Hoàng lặng lẽ cảm thán.

"Thời gian cùng Không Gian Áo Nghĩa, không cần phải lĩnh ngộ toàn bộ, việc có thể can thiệp đến quy tắc, những thứ áo nghĩa bình thường khác sau khi đạt Viên Mãn về sau cũng có thể thoáng làm được. Bất quá dưới tình huống bình thường, rất nhiều người đạt đến áo nghĩa Viên Mãn rồi cũng không bao giờ đem cái môn Viên Mãn áo nghĩa này phát huy đến cực hạn mà xâm phạm vào quy tắc để nhận lấy cắn trả."

"Nói một cách khác, dù lĩnh ngộ áo nghĩa bao nhiêu, như trước vẫn chỉ là trụ cột, mấu chốt ở chỗ vận dụng nó như thế nào mà thôi."

Bình luận