Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 1225: Nguyên lai đều đã bị đoạt xá


đều đã bị đoạt xá

Bát Quái Diệt Tuyệt Kiếm Thuật tuy không phải là sát chiêu mạnh nhất của Diệp Trần nhưng khi tu vi cảnh giới cùng linh hồn cường độ gia tăng đã khiến cho sát chiêu kiếm thuật này cũng có lực công kích đạt tới Ngũ Tinh bá chủ, hơn nữa Hủy Diệt Kiếm Ý lại là khắc chế đối với tà ác lực lượng. Thiên Diệt Vương có thể ngăn cản được chiêu này, điều duy nhất có thể giải thích tựu là chiến lực của hắn đã đạt đến cấp bậc Lục Tinh.

Chưa nói đến Lục Tinh chiến lực, năng lực âm khí Bất Diệt của Thiên Diệt Vương cũng mạnh đến mức làm cho người tức điên, một kiếm vừa rồi kia của Diệp Trần gần kề đã trảm giết mất một tia lực lượng của hắn nhưng vẫn không làm hắn mảy may sức mẻ.

“Thôn Phệ Huyết Hoa”.

Ma Hoa Hoàng trước đó đã bắt đầu phi tốc kết ấn, đợi thân thể Thiên Diệt Vương vừa ngưng tụ xong thì một đóa hoa màu đỏ máu to lớn như một ngọn núi, từ phía dưới trồi lên đem Thiên Diệt Vương cắn nuốt vào trong, toàn lực bao khỏa cùng một chỗ, chợt bằng tốc độ kinh người co rút lại, càng lúc càng nhỏ đi, cuối cùng chỉ còn to bằng một phòng ốc bình thường.

Crackkk!

Đáng tiếc, Thiên Diệt Vương thực lực quá cường đại, vận sức liền có thể xé Thôn Phệ Huyết hoa thành hai nửa, thân thể quấn vải trắng phiêu đãng, hắn cực kỳ mau lẹ đánh trả về phía Ma Hoa Hoàng.

"Hoa thuẫn!"

Ma Hoa Hoàng kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú, thấy Thiên Diệt Vương đánh tới, nàng không chút hoảng loạn, nhiều bó hoa màu đen liền được ngưng tụ áp súc tại trước người của nàng, hóa thành một tấm chắn chi hoa, tỏa ra hắc sắc quang mang sáng trong lóng lánh.

Oanh!

Thiên Diệt Vương rốt cuộc cũng là Lục Tinh chiến lực, tấm chắn chi hoa mặc dù có năng lực Ác Ma chi hoa hấp thu, có thể hấp thu năng lượng tổn thương, nhưng chỉ vẻn vẹn trog một sát na chèo chống đã bị Thiên Diệt Vương triệt để đánh xuyên qua, bàn tay vải trắng của hắn vặn vẹo bao khỏa hướng phía đầu Ma Hoa Hoàng chộp tới, tựa hồ muốn một kích đoạt thủ cấp của nàng.

"Muốn chết." Diệp Trần sao lại há có thể nhìn xem Ma Hoa Hoàng thân vẫn, Quỹ Bộ thi triển, hắn lập tức xuất hiện tại bên cạnh thân thể tàn tạ của Thiên Diệt Vương, Thiết Huyết Ngân Lam kiếm dường như có chút run động, vô số kiếm quang có quỹ tích gấp khúc đột ngột đem Thiên Diệt Vương bao phủ đi vào

PHỐC PHỐC PHỐC

Thiên Diệt Vương ánh mắt dữ tợn, ngạnh kháng kiếm chiêu Diệp Trần, như trước lúc hắn chuẩn bị cưỡng ép đánh chết Ma Hoa Hoàng thì đột nhiên Diệp Trần nhớ đến Hư Nguyên trảm của Nguyên Hoàng, một loại kiếm chiêu vô cùng kỳ diệu, kiếm quang có quỹ tích gấp khúc kia chẳng những cắt đứt thân thể Thiên Diệt Vương, tàn dư còn lại tiếp tục đem không gian phía sau Thiên Diệt Viên vẽ cách đi ra, bàn tay Thiên Diệt Vương buộc phải xuyên qua trùng trùng điệp điệp không gian điệp ảnh, đơn giản không với đến nổi chỗ của Ma Hoa Hoàng, trông hắn lúc này giống như một lão gìa bị rơi xuống hồ nước, chới với muốn bắt được bất kỳ vật gì trên mặt nước nhưng đều phí công.

"Ta muốn ăn tươi nuốt sống ngươi." Nổi giận, Thiên Diệt Vương đem mục tiêu chuyển hướng về Diệp Trần, hai phần thân thể của hắn bất chợt tách nổ thành một đoàn bàng bạc âm khí, âm khí như gió lốc làm hư không đông lại, mang theo tất cả âm kình tập kích về phía Diệp Trần.

"Bất Hủ Tại Thân!"

Công thủ chuyển đổi, Thiết Huyết Ngân Lam kiếm hoành thủ ở trước ngực, ánh mắt Diệp Trần trở nên gợn sóng không chút sợ hãi, cùng với ánh mắt nghiêm túc và trang trọng ấy, một cổ cường đại Bất Hủ Kiếm Ý từ trong cơ thể tuôn trào ra thủ hộ toàn thân.

Hu hôoooooooo! Đạo hàn phong âm khí đem Diệp Trần nuốt vào, sau một khắc đã bao phủ xung quanh Diệp Trần, trái lại Diệp Trần nhận thấy bản thân như bị một tầng khói mờ màu trắng bao quang, màn khói màu xám không ngừng bạo liệt tựa như bụi cát vậy.

Bất Hủ Kiếm Ý tăng lên Lục giai đã giúp cho kỹ năng chiến đấu cùng chiến lực của Diệp Trần tăng theo không ít, cơ hồ trở nên khó có thể hóa giải được đòn tấn công của hắn, Thiên Diệt Vương muốn làm hắn bị thương là vạn phần không có khả năng.

"Tai ác!"

Thiên Diệt Vương trên người phả ra một làn khói xanh ma mị, trước khi bị Diệp Trần dùng kiếm chiêu có ẩn chứa Hủy Diệt Kiếm Ý công kích, hắn đều không có bị bao nhiêu tổn thương, tối đa chiến lực chỉ bị giảm xuống một tia nhỏ, hoàn toàn có thể xem nhẹ, nhưng vừa rồi bị đối phương đâm xuyên qua người khiến cho hắn bị thụ thương không nhẹ, vết thương kia bị nhiễm phải lực lượng Bất Hủ Kiếm Ý, mặc dù Hủy Diệt Kiếm Ý không có lực sát thương đến mười phần nhưng cũng có thể khiến hắn vạn phần bất an, từ đó quyết không để cho Diệp Trần tiếp tục xâm phạm vào thân thể mà bị Bất Hủ Kiếm Ý tàn phá, chôn vùi.

"Huyền Diệu chi đạo, định."

Huyền Hậu xuất thủ, một cái Huyền Môn cổ xưa bỗng xuất hiện hướng phía Thiên Diệt Vương lao đến bao trùm lấy hắn.

Thiên Diệt Vương ánh mắt lập loè, sau lưng hắn liền hình thành một đôi cánh màu xám đậm đặc âm khí, đôi cánh màu xám kia chỉ khẽ vỗ, một trận gió bão liền sinh ra, lúc này cả người hắn tựa như lưu tinh bắn đi ra và xuyên thẳng vào hư không với tốc độ cực nhanh, cơ hồ không cách nào dùng Linh Hồn Lực để dò ra tung tích. Nhưng bất quá hắn đã quá coi thường Huyền Diệu chi đạo của Huyền Hậu, theo tình huống Thiên Diệt Vương phi tốc né tránh, Huyền Môn Cổ xưa đột ngột được phóng đại gấp trăm ngàn lần, không, không phải là Huyền Môn được phóng to ra, là không gian bên trong Huyền Môn đã được rút nhỏ đi trăm ngàn lần. Lúc này thân ảnh Thiên Diệt Vương tựa như một hạt bụi trong không gian Huyền Môn, mặc kệ tốc độ của hắn có tăng nhanh đến mức nào thì thủy chung vẫn ở trong phạm vi bao phủ của Cổ Huyền Môn.

Trong không qian chứa đầy điện quang hỏa thạch, Cổ Huyền Môn bao trùm lấy Thiên Diệt Vương.

Thiên Diệt Vương gào rú liên tục, cuồng bạo khí kình trùng kích tại bên trong Cổ Huyền Môn khiến nó lập tức bị rách một mảng lớn rồi nứt vỡ.

"Giết!"

Cơ hội ngàn năm khó gặp, Diệp Trần hai tay nắm ở Thiết Huyết Ngân Lam kiếm, một kiếm thẳng chém ra kiếm mạc màu xanh biếc cuồng bạo như muốn vượt qua cả chi phối của khoảng cách không gian. Chỉ thấy bích quang lóe lên, thân thể Thiên Diệt Vương bị tách ra từ bên trong, không kịp cho hắn biến ảo thành âm khí chạy trốn, một điểm vầng sáng màu xanh biếc đột nhiên bộc phát dữ dội tựa như một vòng mặt trời phổ chiếu tứ phương.

Ahhhhhhh!

Tiếng kêu thảm thiết kinh thiên động địa vang lên, trong vùng quang ảnh màu xanh biếc kia, một mảng lớn âm khí bị chôn vùi, trên mặt đất, một khuôn mặt người vặn vẹo mà không ngừng giãy dụa, tựa hồ muốn xé mở cái thứ quang mang kỳ dị nhìn như nhu hòa này, nhưng kì thực vầng sáng màu xanh biếc này chính là thứ có tính hủy diệt vô cùng cuồng bạo. Đáng tiếc lực lượng của hắn đã bị suy yếu quá nhiều, vầng sáng màu xanh biếc lại là do Thủy Hỏa dung hợp chi lực, chỉ một tia nhỏ cũng có thể phá hủy một tòa núi cao, được phối hợp thêm Lục giai Hủy Diệt Kiếm Ý, đừng nói là hắn hiện đang không ngừng suy yếu, dù là lúc hắn đang ở thời kỳ toàn thịnh cũng đều không thể chịu nổi.

PHỐC!

Cuối cùng đám âm khí bị chôn vùi hoàn toàn, thanh âm gào thét của Thiên Diệt Vương mới chấm dứt.

"Không hổ là Đệ nhất Vương giả dưới trướng của Chân Thủy Đại Đế, nếu hắn có thể chuyển hóa thân thể thành Tà Linh thì muốn giết chết hắn, cần trả giá không ít rồi."

Tà Linh thân thể hoàn toàn chính xác lại để cho khả năng Bất Tử của Thiên Diệt Vương đại tăng, nhưng vì hắn gặp phải Hủy Diệt Kiếm Ý cùng Bất Hủ Kiếm Ý của Diệp Trần nên bị khắc chế gắt gao, đương nhiên, nếu không phải có Huyền Hậu cùng Ma Hoa Hoàng hỗ trợ thì Diệp Trần muốn giết chết đối phương sẽ vô cùng vất vả. Ma Hoa Hoàng có Ác Ma chi hoa hấp thu không ít lực lượng của hắn, còn Huyền Diệu chi đạo của Huyền Hậu càng làm cho cái phiến không gian đầy âm khí này nghịch chuyển đi, nên đối phương không thể hấp thu được sức mạnh, cuối cùng lại dùng Huyền Diệu chi đạo để cố định đối phương.

Có thể nói, Ma Hoa Hoàng không chỉ có loại năng lực Vương giả càng đánh càng mạnh mà còn là một trong các đồng đội tốt nhất, có sự trợ giúp của nàng, chỉ cần thật lực của đối thủ không phải mạnh không hợp thói thường là đều có thể bị nàng không ngừng làm cho suy yếu.

Về phần Huyền Diệu chi đạo của Huyền Hậu, có thể nói là quỷ thần khó lường, khó trách năm đó Long Vương cùng Huyền Hậu liên hợp mới có thể truy sát Cửu U Ma Vương đến mức trời cao không đường chạy, địa ngục không cửa vào, suýt nữa là triệt để vẫn lạc.

Thiên Diệt Vương vừa chết, chỉ còn lại có một người Chân Thủy Đại Đế, ba người tâm tình trầm trọng một ít, Thiên Diệt vương đã có chiến lực mạnh như thế, thì Chân Thủy Đại Đế, kẻ có thể lưu lại dấu vết ở trên Đế Ngân Bia, không biết cường đại đến mức nào, hi vọng đúng như lời Nguyên Hoàng, Chân Thủy Đại Đế là Tà Linh tộc cường giả, hiện tại đang ở vào thời kì suy yếu nhất, bằng không, ba người bọn hắn không có khả năng chiến thắng đối phương.

Àoooo!

Tại khu vực trung tâm của mười hai toà tháp cao, sương mù trùng trùng điệp điệp, một cổ cực đoan tà ác lực lượng mạnh mẽ tán phát ra, giống như trên mặt hồ phẳng lặng chợt bị môt tảng đá lớn ném vào, tạo nên một trận gợn sóng lớn vậy. Gió lạnh cuồn cuộn thổi qua, nhưng ngay sau đó đã bị cái cổ tà ác lực lượng này cắt đứt, giống như không còn cội nguồn, một lần nữa quy về trạng thái tĩnh lặng.

Diệp Trần mở mi tâm màu bạc mắt dọc ra, kiệt lực nhìn về phía trong đám sương mù.

Cái đạo sương mù này là nồng đậm âm khí hội tụ mà thành, đục ngầu mà đặc quánh. Xuyên thấu qua sương mù, Diệp Trần loáng thoáng chứng kiến vài đạo Ảnh Tử mơ hồ, Diệp Trần cố gắng muốn xem đến gương mặt Ảnh Tử nhưng quy tắc ở đây quá mức loạn, phong ấn lực lượng cùng tà ác lực lượng tạp gia cùng một chỗ, cho dù là Linh Hồn Chi Nhãn cũng đều không thể xem thấu được.

Đóng Linh Hồn Chi Nhãn lại, Diệp Trần chậm rãi thở ra một hơi, mở miệng nói: "Có người đã đến nơi này trước chúng ta."

"Vào xem sẽ biết rõ ngay thôi."

Không giống với Diệp Trần cùng Huyền Hậu, tà ác lực lượng nồng đậm khủng bố tại đây cũng không để cho Ma Hoa Hoàng cảm thấy khó chịu, đương nhiên cũng sẽ không thích.

Vận chuyển hộ thể chân nguyên và hộ thể ma lực, ba người từng bước một đi vào đám sương mù chết chóc kia.

Sương mù không biết sâu thẫm đến cỡ nào, cảm giác như là biển cả cuồn cuộn vậy, ba người thận trọng đi vào, ước chừng qua thời gian chừng nửa chén trà nhỏ, đám sương mù đã biến mất hoàn toàn, ba người đi tới một mảnh đất đá bằng phẳng cực lớn, tại trung ương mảnh đất đá bằng phẳng này có một cái huyết sắc đồ án đường kính mấy chục thước, huyết sắc đồ án là do vô số thứ kỳ lạ có hình dạng gợn sóng tạo thành, hoặc như là nguyên một đám chữ “Thủy”, dạng chữ viết cổ hình thành, ba người đâu biết rằng, đây chính là phong ấn.

Tại bên cạnh huyết sắc đồ án, có bốn đạo nhân ảnh đang đứng thẳng, bốn người này, ba người Diệp Trần đều biết đến, đó là Tịch Diệt Ma Đế, Kim Ngao lão tổ, Hắc Sát Hoàng và Địa Yêu Hoàng.

"Là các ngươi?"

Bốn người sớm đã phát giác được có người vào đến đây, nhưng cũng không nghĩ tới chính là Diệp Trần, Huyền Hậu cùng với Ma Hoa Hoàng. Trên thực tế, bọn hắn cho rằng sự tình này không có tý sơ hở nào, dù sao hành động của bọn hắn thập phần được che giấu kỹ càng, cũng không có tiết lộ ra ngoài mảy may chút năng lượng nào. Trái lại, phong ấn bên ngoài Chân Thủy Cung di tích cũng không để cho năng lượng bên trong tản mát ra đi ngoài được, mục đích là để người bên ngoài không phát giác được mạnh mối của nơi này.

"Nguyên lai các ngươi đều bị đoạt xá rồi." Huyền Hậu hơi kinh hãi về sau, thần sắc khôi thiếp bình tĩnh.

"Các ngươi tại sao biết rõ chúng ta ở chỗ này?" Tịch Diệt Ma Đế tỉnh táo nói.

Diệp Trần cười nhạt một tiếng, trong mắt mang theo đôi chút lăng lệ ác liệt hào quang "Muốn người khác không biết trừ phi mình đừng làm."

Ngoài miệng nói như thế, nhưng Diệp Trần cũng biết, nếu không phải nơi này có phong ấn của Nguyên Hoàng, mà Nguyên Hoàng phân thân lại ở bên cạnh hắn thì hắn vô luận như thế nào cũng sẽ không biết được tình huống xảy ra tại đây.

"Nếu đã đến thì cũng đừng mong có cơ hội đi ra rồi, ba người các ngươi đều phải ở lại đây a!" Tịch Diệt Ma Đế tuyệt không kinh hoảng, khóe miệng nhấc lên một vòng âm trầm cười lạnh.

"Sự tình này không có giải quyết xong, chúng ta tự nhiên cũng sẽ không đi ra."

Diệp Trần phóng xuất ra Kiếm Vực, bao phủ toàn trường.

Kaaaaaaaaaa!

Kim Ngao lão tổ bị đoạt xá kia quát lên một tiếng lớn, từ trong cơ thể hắn đồng dạng bắn ra cường đại lĩnh vực, cái lĩnh vực này tà ác vô cùng, không ngừng trùng kích lấy Kiếm Vực của Diệp Trần.

"Nếu là ở bên ngoài, ta có lẽ sẽ kiêng kị ngươi một hai phần nhưng đáng tiếc các ngươi ngàn vạn lần không nên đi tới đây, tại đây là vô cùng vô tận tà ác lực lượng, có thể tùy thời được chúng ta hấp thụ để cho thực lực của chúng ta tăng lên gấp đôi." Thanh âm của Kim Ngao lão tổ vừa mịn lại vừa cực kỳ chói tai, ánh mắt của hắn mang theo vẻ dâm tà liếng thoắng quét tới quét lui trên người Huyền Hậu cùng Ma Hoa Hoàng, hắc hắc cười lạnh.

"Ba người bọn hắn giao cho các ngươi, nhớ kỹ, đừng cho bọn hắn chạy thoát." Tịch Diệt Ma Đế tựa hồ không có ý định động thủ, một cổ tà ác lực lượng ngưng kết thành nguyên một đám phù văn khắc lên huyết sắc đồ án, không ngừng ăn mòn thượng diện lực lượng phong ấn, giờ phút này, huyết sắc đồ án đã bị ăn mòn tới hơn một nửa, thỉnh thoảng có từng đợt sương mù màu xám ẩn dật tràn ra.

Bình luận