Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 1180: Tay không có kiếm nhưng trong lòng có kiếm


không kiếm nhưng trong lòng có kiếm

Ngày hôm đó, mọi người đang chờ đợi ở bên ngoài chợt phát hiện trên vô hình bình chướng nhanh chóng lóe lên những con số, đến thứ mười thì dừng lại cũng không quá lâu, sau đó một đường tiến nhanh từ 11 đến 14, cuối cùng đã đến thứ mười lăm.

"Là Diệp Trần, Diệp Trần lại đang xông vào Kiếm giới rồi."

Ngoại trừ Thanh Vân Kiếm Đế ra, chưa có một ai có thể xông đến tầng thứ mười lăm của Kiếm giới, tựu chỉ có Diệp Trần đã sáng tạo kỳ tích mới hồi cuối tuần trước mà thôi.

Kiếm giới tầng thứ mười lăm, Diệp Trần đã đánh chết bảy mươi bốn danh kiếm khách, nhiều hơn ba mươi hai tên so với lần trước, quả thật có tiến bộ rõ rệt.

Xuy xuy!

Bảo kiếm thiên vũ, kiếm quang tung hoành, Diệp Trần cũng phải trả một cái giá lớn khi bị mất đi cánh tay trái nhưng vẫn tiếp tục đánh chết thêm sáu gã kiếm khách, tổng số đạt đến tám mươi người.

Tám mươi mốt!

Tám mươi hai!

Tám mươi ba!

Hô!

Trong khi thể lực Diệp Trần đang đến hồi bị suy yếu đến kiệt quệ thì một gã kiếm khách chợt phi thân lên vung kiếm chém rơi đầu Diệp Trần, mặc dù không đỡ kịp đường kiếm chí mạng đó nhưng mũi kiếm của Diệp Trần cũng kịp đâm xuyên qua trái tim đối phương.

Tám mươi bốn!

Lần thứ hai xông vào tầng thứ mười lăm của Kiếm giới, thành tích của Diệp Trần so với lần thứ nhất đã tăng lên gấp đôi. Lần đầu tiên là bốn mươi hai người, lần này là tám mươi bốn người, tiến bộ này không thể nói là không lớn.

Xông vào Kiếm giới đối với tâm thần lực quả thực tiêu hao cực lớn, cùng giống như lần trước, Diệp Trần không có tiếp tục xông Kiếm giới ngay mà vẫn xếp bằng ở ở bên trong hư vô chi địa, nghỉ ngơi dưỡng sức.

"Đã thất bại!"

Cả buổi không có con số nào hiện lên nữa, mọi người biết rõ Diệp Trần lại một lần nữa đã thất bại, có vài người thậm chí đứng người lên sốt ruột quan sát. Đã đi đến nơi đây rồi, bọn hắn cũng một mực muốn chờ đợi xem thành quả của Diệp Trần thế nào. Càng về sau lại có rất nhiều người gia nhập vào nhóm người đang đứng xem, nhưng đa phần cũng là vì muốn được gặp mặt Diệp Trần một lần xem hắn có phải là ba đầu sáu tay gì không, nhưng Diệp Trần lại thủy chung không đi ra nên bọn hắn lập tức biết rõ, trong thời gian ngắn thì không cách nào nhìn thấy chân nhân rồi, nếu tiếp tục đợi hắn ở chỗ này cũng là uổng công thôi, không bằng tìm một chút chuyện gì đó đứng đắn mà làm.

"Đi thôi! Tầng thứ mười lăm không phải dễ dàng xông qua như vậy, Kiếm giới càng lên cao thì càng khó xông qua. Diệp Trần mới đem Kiếm Vực tăng lên tới cảnh giới đệ tam trọng. Ta đây dám đánh cuộc, trong thời gian năm ba tháng, hắn đừng mong có thể xông qua tầng thứ mười lăm."

"Nói cũng có đạo lý, Kiếm Vực mỗi khi đề thăng một trọng, cần nắm giữ và diễn luyện thật chi tiết, tỉ mỉ vô cùng nhiều, nếu không Thanh Vân Kiếm Đế sẽ không bị vây ở Kiếm Vực đệ tam trọng trong nhiều năm như vậy."

"Các ngươi đi thì cứ đi, ta còn muốn chờ xem thế nào"

Đương nhiên, cũng có người không thay đổi chủ ý ban đầu.

"Đồ ngốc, ngươi ở chỗ này đợi cũng uổng công a! Lãng phí thời gian thôi"

Lần này, họ không phải chờ trên một tuần lễ như vừa rồi, chỉ qua ba ngày thời gian, Diệp Trần tựu đi xông tiếp vào Kiếm giới rồi.

Lại thất bại.

Như cũ vẫn là thất bại.

Nhưng bất quá điều đáng vui mừng chính là, tại Kiếm giới tầng thứ mười lăm, Diệp Trần giết 156 danh kiếm khách, chênh lệch lại tăng lên gấp đôi với lần trước đó, mà Kiếm Vực đã có một tia dấu hiệu đột phá.

Lại một khoảng thời gian ba ngày đi qua.

Diệp Trần giết 258 danh kiếm khách.

285 danh kiếm khách!

300 danh kiếm khách!

Nháy mắt, Diệp Trần tới đây cũng đã được hai mươi ngày, so với mười ngày trước thì tiến bộ thập phần cực lớn, nhưng sau đó vài ngày, tiến bộ càng tỏ ra chậm chạp hơn.

Diệp Trần cũng biết rõ, không sai biệt lắm, chính thức đã đến cực hạn của chính mình rồi, thành tích như vậy có thể nói đã tăng gấp bội rồi, mỗi lần có thể giết nhiều hơn một vài kiếm khách cũng là điều khó như lên trời, gia tăng với biên độ càng ngày càng nhỏ là điều rất dễ hiểu.

Ngày thứ hai mươi bốn.

Diệp Trần chém giết 333 danh kiếm khách, ngay lúc vừa chém giết danh kiếm khách thứ 333, Diệp Trần như có như không cảm giác được một cỗ Kiếm Vực bỗng nhúc nhích, nhưng chưa thể làm gì thì cũng là lúc hắn bị giết chết.

"Không được, loại nảy mầm này theo thời gian sẽ bị biến đổi, chung quy nếu để lâu sẽ dần dần bị suy yếu, đến cuối cùng nói không chừng là đánh mất cơ hội đột phá ngàn năm khó gặp, tuyệt đối không thể tùy ý lãng phí"

Không nghỉ ngơi, đôi mắt Diệp Trần vẫn còn bị ửng đỏ, một lần nữa xông vào Kiếm giới.

Từ tầng thứ nhất đến tầng thứ mười bốn, Diệp Trần bị hao tổn thể lực so với bình thường gấp mấy lần, nguyên nhân vì hắn đã quá mệt mỏi, loại mệt mỏi này không phải do thân thể mỏi mệt, mà là tâm thần mỏi mệt. Mọi người thường hay nói đó tiềm lực nhưng kỳ thật nó là tâm tiềm lực, linh hồn tiềm lực vào lúc đầy đủ cường đại thì có thể vượt qua sự suy yếu của thân thể, bộc phát ra viễn siêu lực lượng. Còn hiện tại, Diệp Trần tâm thần thập phần mỏi mệt nên thân thể cũng bị mỏi mệt theo.

Thế cho nên, lúc đến tầng thứ mười lăm, Diệp Trần mới giết được danh kiếm khách thứ mười lăm thì bắt đầu có cảm giác vô lực.

"Bạo cho ta!"

Diệp Trần rống to một tiếng, bảo kiếm trong tay như một ngôi sao bị bạo tạc, đâm ra kiếm quang nhanh đến mức tận cùng, hung ác đến mức tận cùng, từng chiêu từng thức có uy lực vô cùng mạnh mẽ.

PHỐC PHỐC PHỐC PHỐC!

Một loạt kiếm khách ngã xuống, bọn hắn thậm chí không có cảm giác đến chính mình tại sao lại bị đâm chết như vậy.

Nhưng đối với Diệp Trần mà nói, như vậy còn chưa xong, còn có rất nhiều kiếm khách đang liên tục dâng lên.

Ah!

Lúc này Diệp Trần đã ở vào trạng thái vong ngã cực độ, bảo kiếm không ngừng đâm ra vô cùng nhanh chóng, vung trảm, thân thể như một con rối đang bị giật dây, chuyển dời hết sức lập loè.

Từng dãy kiếm khách ngã xuống, còn trên người Diệp Trần lại đang tản mát ra khí cơ làm lòng người sợ hãi đến mức tâm thần rung động.

Khí cơ này sắc bén như đao kiếm, chậm rãi dung nhập vào trong Kiếm Vực của Diệp Trần.

Cứ như vậy, Diệp Trần sống sót qua cả cực hạn của mình, số lượng kiếm khách bị giết rất nhanh đột phá đến 500, sau đó là 600, 700. Nhưng lúc hạ được 720 người là lúc Diệp Trần lại một lần nữa trở về trạng thái vô lực, loại vô lực này ập đến nhanh chóng, cho nên Diệp Trần bị một kiếm chặt đứt chân trái, thân thể suýt nữa ngã xuống.

Cố trấn tĩnh lại, Diệp Trần tựu như chứng kiến được hơn mười chuôi kiếm quang mang như dòng nước đọng, lập lòe như những giọt lệ đang hướng về phía hắn truy sát, mặc kệ hắn có né tránh như thế nào cũng đều khó có khả năng tránh thoát được lần ám sát này, Kiếm Vực tuy có thể hơi vặn vẹo đôi chút tạo ra xuất kiếm quỹ tích, ít nhất cũng có thể vượt qua một nửa số mũi kiếm đang rơi vào trên người hắn.

Kết cục tất nhiên cũng giống như những lần trước.

Diệp Trần ánh mắt rất tỉnh táo, đó không phải nói do hắn đã có phương pháp ứng đối hay cường đại linh hồn, mà đây là do hắn đã không còn quan trọng đây là thời khắc nào, mọi thứ chỉ đều có thể bảo trì một lòng tin tuyệt đối.

"hướng Thiên!"

"Lại lệch một mũi kiếm nữa!"

"lại lệch tiếp cho ta!"

Kiếm đâm tới có tốc độ rất nhanh, đối với người bình thường mà nói, căn bản không có một chút thời gian để khởi phát, nhưng vào lúc này Diệp Trần lại có cảm giác hơn mười chuôi kiếm đang đâm tới càng lúc càng chậm chạp, đến mức gần như bất động..

Liền sau đó một màn không thể tưởng tượng nổi phát sinh, tất cả mũi kiếm đang đâm tới thật sự đã ngừng lại, vẫn duy trì khoảng cách ba thước so với Diệp Trần.

Không gian thời gian như ngưng lại, mọi thứ xung quanh chợt vô cùng tĩnh lặng đến mức có thể nghe được nhịp thở dài của Diệp Trần!

Sau một khắc, đám rừng kiếm đang bất động kia lại nhanh chóng về phía trước đâm ra, chỉ có điều, quỹ tích kiếm vực của Diệp Trần chợt sinh ra cực lớn làm chúng chếch đi, va chạm vào nhau bộc phát ra những tia Hỏa Tinh sáng chói.

Những tia hỏa tinh do các mũi kiếm va vào nhau không cách nào tiếp cận Diệp Trần, bị bóp méo bởi quỹ tích kiếm vực mà hướng ra phía ngoài phát tán. Nhân ảnh của Diệp Trần giờ đây oai hùng như một Kiếm Thần, Vạn Kiếm không thể xuyên thân, trong tay không có kiếm nhưng trong lòng có kiếm.

Kiếm Vực đệ tam trọng, hoàn thành!

Kaaaaaaaaaaa!

Mất đi một chân khiến cho Diệp Trần không có biện pháp nào di động nhanh được, nhưng vẫn không sao, giờ phút này đây hắn không cần né tránh, bất luận kẻ nào phía trước đâm kiếm tới đều bị hắn một kiếm đâm chết.

Kiếm Vực đệ tam trọng đại biểu cho một cảnh giới mới, hạch tâm áo nghĩa huyền ảo này chính là trong tay không có kiếm nhưng trong lòng có kiếm.

Trong tay không có kiếm, đại biểu hắn không có nhược điểm, trong lòng có kiếm, đại biểu hắn xuất kiếm với tốc độ mà người thường không thể nhìn thấy được, chung quy có thể ngăn cản tất cả đối phương phía trước, không thứ gì có thể đạt được tốc độ như vậy, chỉ cần trong nội tâm suy nghĩ, lập tức kiếm liền đâm đi ra ngoài, thân thể hắn ở thời điểm này hoàn toàn cùng tâm trí hòa hợp cùng một chỗ. Nhân kiếm hợp nhất!

Ngay từ thời điểm rất sớm, Diệp Trần đã biết rõ, xuất kiếm có ba cảnh giới, cảnh giới thứ nhất gọi là dùng thân Ngự Kiếm, cảnh giới thứ hai là lấy khí Ngự Kiếm, cảnh giới thứ ba thì lấy ý Ngự Kiếm.

Thân, tức là thân thể, là lực lượng cơ thể, cảnh giới này mọi người đều biết nhưng số người có thể tinh tường nó không phải quá nhiều, có người lại lãng phí đại lượng khí lực khiến tốc độ xuất kiếm cũng không lý tưởng, có người tuy thong thả nhưng lại có thể để cho kiếm nhanh chóng đạt tới tình trạng đáng sợ. Đây là sự chênh lệch vô cùng lớn giữa hai phong thái đó, do vậy cần phải thiên chuy bách luyện mới có thể tiến bộ, đạt cảnh giới hoàn mỹ.

Dùng khí Ngự Kiếm nếu so với dùng thân Ngự Kiếm thì cao minh hơn rất nhiều, thân không động, khí đã xuất, cái khí lực này chính là năng lượng thể nội của Võ Giả. Đừng thấy rằng nhiều người có tu vi rất cao nhưng họ lại không nắm giữ kỹ thuật dùng khí Ngự Kiếm, tuy trên bàn tay có thể ẩn chứa chân nguyên để xuất kiếm, nhưng cái đó cũng không được gọi dùng khí Ngự Kiếm, thực chất cũng chỉ là dùng thân Ngự Kiếm đẳng cấp cao mà thôi. Ý nghĩa thật sự của dùng khí Ngự Kiếm chính là dùng khí lực làm chủ đạo, thân là phụ, lực lượng trong cơ thể chỉ dùng để phụ trợ, với tình huống như vậy mà xuất kiếm thì tốc độ đạt được cao hơn rất nhiều, một kiếm phong hầu.

Cuối cùng là lấy ý Ngự Kiếm, ý ở đây chính là ý chí, ý chí là vô hình, nhưng cũng chính là vì vô hình nên mới có thể để cho kiếm nhanh chóng đạt tới hoàn cảnh quỷ thần khó lường, một kiếm đâm ra thì không người nào có thể ngăn được.

Mà lấy ý Ngự Kiếm tựu chung là dùng tâm Ngự Kiếm, ý chí cường đại, kỳ thật chính là tâm cường đại, ý chí là vô hình, tâm cũng là vô hình.

Kiếm Vực đạt tới đệ tam trọng, cảnh giới xuất kiếm của Diệp Trần thình lình đạt đến lấy ý Ngự Kiếm, thật ra chính là cảnh giới cao nhất của dùng tâm Ngự Kiếm, một kiếm đâm ra, không ai có thể ngăn cản.

PHỐC PHỐC PHỐC PHỐC PHỐC PHỐC PHỐC PHỐC!

Một màn kinh hãi phát sinh, mặc kệ cho các kiếm khách đang xông lên với tốc độ xuất kiếm vô cùng nhanh đến mức xảo diệu, thì Diệp Trần vẫn ung dung ở phía trước đoạt mạng từng tên, một kiếm đâm chết bọn hắn. Thậm chí Diệp Trần lúc này cũng không phóng thích Kiếm Vực đến cực hạn, bởi vì kiếm khách ở tầng thứ mười lăm đã không còn đáng để hắn toàn lực ứng phó, chỉ cần để cảnh giới tâm Ngự Kiếm xuất kiếm đối phó bọn hắn là đủ.

Một ngàn danh kiếm khách, tất cả đều đã chết, Diệp Trần vẫn sừng sững đứng đó như một đỉnh núi.

"Ai da, đợi thêm vài ngày nữa xem sao, chờ đợi mãi như vậy cũng không phải biện pháp, hắn muốn ở trong Kiếm giới một năm, ta chẳng phải là đợi chờ uổng công một năm sao"

Ngoại giới, một số người đã bắt đầu mất hết kiên nhẫn, rốt cục không thể chờ thêm được nữa, không phải bọn hắn không có kiên nhẫn, trái lại, bọn hắn rất có kiên nhẫn, bằng không cũng sẽ không chờ đợi tới bây giờ, bọn hắn cũng những kiếm khách nên cần tăng cường thực lực mới có thể sinh tồn trong thời đại này, do vậy thời gian của bọn hắn không phải dùng để chờ đợi.

"Bọn hắn nói rất đúng, tầm năm ba tháng, Diệp Trần muốn xông qua tầng thứ mười lăm là mục tiêu rất khó hoàn thành, nói không chừng một năm cũng khó khăn hoàn thành."

"Không đợi nữa, chờ thêm vài ngày lại có ý nghĩa gì nữa, các vị, cáo từ."

Nói xong, một gã kiếm khách trong nhóm đứng dậy ly khai.

Thế nhưng một màn xảy ra khiến hắn bỗng nhiên dừng lại.

"Mau nhìn kìa! tầng thứ 16, hắn xông đến thứ mười sáu tầng rồi."

Người này ngón tay chỉ vào vô hình bình chướng, con mắt trợn thật lớn, mặt mũi tràn đầy không thể tin.

"Tầng thứ 16?"

Tất cả mọi người đều nhìn sang.

"Thật sự là tầng thứ 16."

"Cái này!"

Mọi người hai mặt nhìn nhau, hô hấp như nghẹn lại.

"Không có khả năng, thứ mười bảy tầng."

Ước chừng thời gian nửa chén trà nhỏ đi qua, vô hình bình chướng bên trên lại lóe ra một chữ viết cổ “17”, một đích đến mới hình thành.

Bình luận