Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 1172: Nguyên Hoàng giao chiến Tịch Diệt Ma Đế (trung)


Nguyên Hoàng giao chiến Tịch Diệt Ma Đế (Trung)

Ầm ầm!

Tuyệt học của Nguyên Hoàng cùng Diệt Vương Thủ của Tịch Diệt Ma Đế đối oanh cùng một chỗ, trong lúc nhất thời làm phương viên vạn dặm xung quanh cát bay đá chạy, trong vòng ngàn dặm bên trong, khí kình nhu hợp thành Phong Bạo có khả năng san bằng hết vạn vật, không gian lúc này hiện hữu như một mạng nhện khổng lồ bị nghiền nát, mà ở trung tâm của mạng nhện đó là một năng lượng quang cầu có đường kính đạt tới trăm mét.

Bọn người Cổ Đà Huyền Bà, Huyết Sa Vương ở cách đó mấy trăm dặm ở bên trong cũng bị sóng xung kích cực lớn thổi bay đi ra ngoài, miệng nhổ ra từng ngụm từng ngụm máu tươi.

Diệp Trần bởi vì đứng tại sau lưng Nguyên Hoàng nên vẫn bình yên vô sự.

Năng lượng quang cầu ầm ầm tan rã, Nguyên Hoàng cùng Tịch Diệt Ma Đế đều bị đẩy lui về phía sau hơn mười bước.

"Tiểu tử, ngươi lại gây ra chuyện với địch nhân nữa, lần trước là Nhân Ma Hoàng, lần này là một vị Ma Đạo Phong Đế Vương giả"

Nghiêng đầu, Nguyên Hoàng bất đắc dĩ nói.

Diệp Trần cảm thấy có lỗi nói: "Tiền bối, xin người thứ lỗi, lần này đệ tử lại làm phiền đến người nữa rồi."

Ánh mắt một lần nữa rơi vào trên người Tịch Diệt Ma Đế, Nguyên Hoàng ngoài miệng nói: "Cũng không sao, ta bị phong ấn bên trong bức tranh thủy mặc này đến mặt trời cũng không thấy được, tiện thể ra ngoài này khoây khỏa một chút cũng không đến nỗi.”

Với tư cách là Phong Đế Vương giả hết sức nổi danh từ thời thượng cổ, Nguyên Hoàng phong ấn ý niệm thể của mình ở bên trong bức tranh thuỷ mặc, tuy có thể bảo tồn nguyên khí, nhưng đây không phải ý thích sinh hoạt của hắn, mục đích hắn lưu lại cái bức tranh thuỷ mặc này nguyên là dùng để đối phó với ma tộc chứ thực sự cũng không phải là một loại phương thức kéo dài tánh mạng của chính mình.

"Vô Lượng Quang, Hoàng Đạo Thần Quyền!? ngươi với Nguyên Hoàng có liên hệ thế nào?"

Dưới nhãn lực của Tịch Diệt Ma Đế, lúc Nguyên Hoàng thi triển tuyệt chiêu, trên người bắn ra Vô Lượng Quang, quyền pháp tràn ngập Hoàng Đạo khí tức này so với những ghi chép trong Nguyên Hoàng tuyệt học rất giống nhau. Chính vì vậy, Tịch Diệt Ma Đế vô thức mà hỏi.

Cũng không hỏi thêm, hắn lại lắc đầu, "Không đúng, ngươi không phải huyết nhục tánh mạng thuần khiết, chỉ là một phương pháp đặc thù phong ấn đại bộ phận chân nguyên, dùng chân nguyên diễn sinh máu thịt, có thể giúp nhau chuyển đổi."

"Ngươi có thể xem ta như là một phân thân của Nguyên Hoàng!"

Nguyên Hoàng cũng không giấu diếm thân phận.

"là Nguyên Hoàng phân thân!"

Tịch Diệt Ma Đế sững sờ, sau một khắc, ánh mắt hắn ở bên trong bắn ra một sáng kinh người, Nguyên Hoàng phân thân này chính là thừa nhận thân phận chân thật của hắn là Nguyên Hoàng.

Bọn người Cổ Đà Huyền Bà cùng Huyết Sa Vương cũng lập tức phản ứng, nguyên một đám trợn mắt há hốc mồm, vài vạn năm trước Nguyên Hoàng rõ ràng đã tưng xuất hiện ở chỗ này, thời gian đã lâu như vậy nên người này sợ không phải bản thể thật của hắn.

"Quá kinh ngạc! thật sự để cho ta quá kinh ngạc! Diệp Trần! không thể tưởng được trước khi vẫn lạc, ngươi vẫn để lại một thứ vô giá cho ta thưởng thức, quả thật không tệ. Tịch Diệt Ma Đế ta một mực đều muốn nhìn thấy một chút sức mạnh của cổ đại Phong Đế Vương giả, nhưng cổ nhân đều đã qua đời, nguyện vọng này cuối cùng khó thực hiện, vốn tưởng rằng chỉ có thể tiếc nuối cả đời, không thể tưởng được hôm nay có thể thực hiện."

Tịch Diệt Ma Đế vô cùng cao hứng, hắn tự nhiên tinh tường, đây không thể nào là thực lực của Nguyên Hoàng bản thể, hắn muốn biết chính là, từ cảnh giới ngang nhau trở xuống, hắn và Nguyên Hoàng đến tột cùng ai mạnh hơn.

"Tên này lại còn có cái nguyện vọng này?"

Diệp Trần trợn trắng mắt.

Hắn và Nguyên Hoàng từng nói chuyện với nhau, Nguyên Hoàng chiến lực hoàn toàn xác thực không bằng Ma Hoa Hoàng, mà căn cứ vào một ít tin tức trong giới Vương giả thì Tịch Diệt Ma Đế so với Ma Hoa Hoàng kém hơn một chút, cho dù hắn che giấu thực lực thì cũng tối đa cũng tương đương Ma Hoa Hoàng mà thôi, không có khả năng siêu việt Ma Hoa Hoàng.

Nhưng là Nguyên Hoàng còn nói, thông thường nếu so về chiến lực, hắn tuy nhiên có chỗ thua kém Ma Hoa Hoàng, bất quá nếu xảy ra tử chiến, Ma Hoa Hoàng cũng tất nhiên sẽ bị trọng thương, trong thời gian ngắn không cách nào chữa trị khỏi được, ít nhất trong vòng năm năm, không có khả năng khôi phục đến toàn thịnh thời kỳ. Vào lúc ấy cũng may mắn là Ma Hoa Hoàng không ra tay, thực lực của Diệp Trần khi đó còn quá yếu, Ma Hoa Hoàng dù là trọng thương, đều có thể đơn giản nghiền chết Diệp Trần. Nhưng là bây giờ, thực lực Diệp Trần không phải là Phong Đế Vương giả nói nghiền chết có thể nghiền chết được rồi.

Tịch Diệt Ma Đế một khi đã bị trọng thương thì tám chín phần mười không phải Diệp Trần đối thủ.

Về phần Cổ Đà Huyền Bà cùng Huyết Sa Vương càng không khả năng lưu lại Diệp Trần.

Bất quá nói thật ra, cùng Tịch Diệt Ma Đế giao thủ, Nguyên Hoàng không cách nào bù đắp được cho hoàn cảnh xấu xảy ra vì chân nguyên quá ít, Linh Hồn Lực cũng không bằng cùng giai Phong Đế Vương giả, dùng một phần thiếu một phân, nếu như đem Tịch Diệt Ma Đế đổi thành Nguyên Hoàng, chỉ sợ rằng đến thực lực của Phong Đế Vương giả cũng chưa hẳn có. Tịch Diệt Ma Đế nói ra lời nói này lại để cho Diệp Trần cảm thấy có chút không hổ thẹn.

Nguyên Hoàng không cảm thấy cái gì là công bình hay không công bình, hắn thản nhiên nói: "Nếu nguyện vọng của ngươi đã mãnh liệt như thế, ta đây liền thỏa mãn cho ngươi là tốt rồi, chỉ sợ kết quả sẽ không để cho ngươi thoả mãn."

"Ta cảm thấy được, ta sẽ thoả mãn đấy."

Tịch Diệt Ma Đế ánh mắt lạnh lùng.

"Giết!"

Vứt bỏ hết thảy tạp niệm, Tịch Diệt Ma Đế thân hình như quỷ mị, không gian bích chướng trong mắt hắn vô hình vô tức đánh hướng về Nguyên Hoàng.

Nguyên Hoàng thân hình bỗng nhiên khẽ động, nghênh đón tiếp lấy, không gian bích chướng đồng dạng không cách nào trở ngại hắn, hắn có thể tùy thời tiến vào hư không hoặc là bên ngoài thế giới.

Rầm rầm rầm rầm rầm!

Hai người vừa tiếp xúc, lập tức giao thủ, thiên địa oanh động, trời đất vô quang, cả phương viên vạn dặm như trở thành chiến trường của hai người. Bởi vì tốc độ di chuyển của hai người quá nhanh nên vừa lúc này ở đây, sau một khắc đã đến ở ngoài ngàn dặm, khiến cho bọn người Cổ Đà Huyền Bà cùng Huyết Sa Vương lòng người bàng hoàng, bởi vì bọn hắn không biết ở đâu là an toàn.

"Rầm! Ào Ào"!

Đột ngột, một chưởng lực vô hình chợt hướng về phía Cổ Đà Huyền Bà khiến mụ vội vàng trốn vào hư không để tránh đi chưởng lực, thế nhưng chưởng lực này thật là cổ quái, phảng phất có được hiệu quả của Súc Địa Thành Thốn, đơn giản chỉ cần chém thoáng một phát trên người ả lập tức cánh tay trái bị chém đứt.

Ahhhhh!

Cổ Đà Huyền Bà kinh hoàng kêu một tiếng, chật vật không chịu nổi thoát đi ra ngoài, bay thẳng đến đến mấy vạn dặm bên ngoài, mới ngừng lại được, vẻ mặt trắng bệch.

"Mau bỏ đi!"

Huyết Sa Vương không nghĩ tới việc Nguyên Hoàng đang cùng Tịch Diệt Ma Đế giao thủ cũng giống như muốn ám toán bọn hắn, dưới đáy lòng một hồi run lên, sợ rằng Nguyên Hoàng cũng cho hắn một chưởng như vậy.

Theo sát lấy Cổ Đà Huyền Bà, năm người rút khỏi đi mấy vạn dặm, xa xa đang trông xem thế nào, không dám đến gần như dù chỉ một bước, một khi cảm giác được đại chiến song phương di động tới, bọn hắn lập tức lui lại.

"Nguyên Hoàng, đừng vội làm càn."

Tịch Diệt Ma Đế sắc mặt rất khó nhìn.

"Nếu là địch nhân, ta sẽ không có làm càn cũng không làm càn như người vừa nói đâu"

Nguyên Hoàng trả lời rất dứt khoát.

"Rất tốt, hôm nay ta để cho cái danh xưng cường giả ngày xưa của ngươi vẫn lạc thảm bại, cũng là để nhân loại chứng kiến sự Truyền Kỳ của Tịch Diệt Ma Đế ta."

Tịch Diệt Ma Đế chân nguyên vận chuyển tới cực hạn, dùng công đối công, không để cho Nguyên Hoàng có cơ hội phân tâm đối phó những người khác.

Tịch Diệt Ma Đế dốc toàn lực ứng phó, Nguyên Hoàng cũng có chút cố hết sức rồi, chiến lực của hắn đến cùng cũng yếu đi Tịch Diệt Ma Đế một ít, so với thời kỳ toàn thịnh thì một phần mười cũng chưa tới.

"Diệt Vương Thiên kinh!"

"Diệt Vương Siêu Sinh!"

"Diệt Vương chứng đạo!"

"Diệt, diệt, diệt!"

Tịch Diệt Ma Đế đem Diệt Vương Thủ mấy đại sát chiêu từng cái thi triển đi ra, mỗi một chiêu đều mang khí phách mãnh liệt, trên đỉnh đầu Kinh Diễm Thiên, Thái Cực Thiên bích chướng bị điên cuồng vỡ ra đến, tựa như bầu trời bị vỡ ra tạo thành một đám lỗ thủng đen cực lớn, nhìn vào sẽ một mực có thể chứng kiến Tinh Không xa xôi.

Nguyên Hoàng khí tức di động thối lui liên tục.

"Nguyên Hoàng sắp bại hoàn toàn rồi."

Cổ Đà Huyền Bà đối với Nguyên Hoàng có chút oán hận, giờ phút này nhìn thấy Nguyên Hoàng không hề có lực phản kích, trên mặt lộ ra thoải mái thần sắc, ánh mắt nhỏ tràn đầy âm độc nhìn có chút hả hê.

"Chúng ta đến trong tinh không đánh một trận."

Mượn Tịch Diệt Ma Đế chưởng lực, Nguyên Hoàng thừa cơ chuyển hướng, phá vỡ Kinh Diễm Thiên, Thái Cực Thiên, nhảy vào trong tinh không, trong nháy mắt biến mất không thấy gì nữa.

"Chạy đi đâu."

Tịch Diệt Ma Đế chỉ cảm thấy tâm ý hiểu rõ, ngày xưa nhiều cường giả cái thế bị hắn đánh cho chật vật không chịu nổi, điều đó khiến cho hắn thống khoái vô cùng, Tịch Diệt ma công tựa hồ cũng có dấu hiệu đột phá.

Một cái thuấn di, Tịch Diệt Ma Đế cũng lướt vào trong tinh không.

"Đi!"

Cổ Đà Huyền Bà cùng Huyết Sa Vương bọn người sao lại có thể bỏ qua một trận chiến kinh thế như vậy, cả đám đều đi theo phá vỡ lưỡng trọng thiên tiến vào Thiên Đính Thiên.

Thì ra là Chân Linh thế giới trong tinh không.

Diệp Trần nhìn xem phương viên vạn dặm một mảnh đống bừa bộn, cảnh tượng Địa Hỏa phún dũng, hít sâu một hơi, cổ động chân nguyên, cuối cùng một cái tiến vào Tinh Không, còn về phần Tinh Thần Tưởng Niệm Thể thì đã về tới Trường Thiên phái.

Trong Tinh Không vô cùng mênh mông, sao sáng đầy trời, vô cùng vô tận.

Phía trước, hai đạo bóng người hóa thành quang ảnh vẫn một đường cuồng chiến, thỉnh thoảng có thể chứng kiến từng khỏa sao nhỏ bị phá diệt, bộc phát ra hoa mỹ quang, nhưng những quang sắc này cũng khó có thể ngăn cản hai người.

Năm người Cổ Đà Huyền Bà xa xa bám theo đuôi theo dõi.

Diệp Trần thì theo một phương hướng khác theo đuôi đi qua.

Nguyên Hoàng cùng Tịch Diệt Ma Đế đánh một trận chiến quá kinh người, Diệp Trần lần đầu trong đời chứng kiến Phong Đế Vương giả đối chiến, một bên là phân thân cái thế cường giả cổ xưa, một bên là Phong Đế Vương giả hiện nay, hai người tạo ra một ý nghĩa nhất định, có thân phận ngang nhau nhưng ở thời đại này, Ngũ Tinh chiến lực đã được cho đỉnh phong chiến lực rồi, còn lục tinh chiến lực Phong Đế Vương giả, gần đây Thần Long cũng không thấy qua, chỉ sợ không có được hai ba người.

Một chưởng đem Nguyên Hoàng đánh bay ra ngoài mấy trăm dặm xa, Tịch Diệt Ma Đế cười ha ha nói: "Nguyên Hoàng, ngươi không phải đối thủ của ta, hôm nay, cái phiến Tinh Không này sẽ là mồ chôn cuối cùng của ngươi."

Nguyên Hoàng không có cùng Tịch Diệt Ma Đế nói chuyện, hắn quay đầu, nhìn xa mấy vạn dặm bên ngoài Diệp Trần, truyền âm nói: "Diệp Trần, sự việc trọng đại kia tựu giao lại cho ngươi rồi."

"Xin lỗi Nguyên Hoàng tiền bối, kỳ thật ta đã có bốn phần nắm chắc chạy trốn."

Diệp Trần có chút hối hận đem Nguyên Hoàng triệu hoán đi ra.

"Không."

Nguyên Hoàng lắc đầu, "Một trận chiến này, là thữ mà ta rất muốn có được, đã bao nhiêu năm ta không có được một trận chiến thống khoái như thế, tuy nhiên đây không phải đỉnh phong chiến lực của ta, hơn nữa ngươi chớ quên, nếu ngươi chết, ta sẽ lưu lạc đến trong tay đối phương. Cho nên, việc triệu hồi ta cũng không tùy vào ý muốn của ngươi, mà là điều ngươi phải làm, nếu không thì sự hiện hữu của ta còn có ý nghĩa gì nữa."

"Bất quá ngươi yên tâm, một trận chiến này đi qua, ta tối đa chỉ là đánh mất tất cả lực lượng, sẽ không như vậy mà tan biến mất. Bằng thực lực của hắn thì không cách nào hủy diệt một điểm linh quang của ta."

Nguyên Hoàng trong mắt có cường đại tự tin, loại này tự tin lây lấy Diệp Trần.

"Nguyên Hoàng, ngươi lưu để lại di ngôn cũng vô dụng, bởi vì hắn cũng không thể trốn không thoát đâu."

Tịch Diệt Ma Đế cho rằng Nguyên Hoàng hiện tại bàn giao, nhắn nhủ hậu sự nên khóe miệng cười lạnh.

Quay đầu, Nguyên Hoàng không mang theo bất cứ tia cảm tình nào nhìn Tịch Diệt Ma Đế, ánh mắt trống rỗng, nhưng là lại không mất cảm tình sắc thái, tựa hồ muốn đem khắp Tinh Không đều thôn phệ đi vào, "Cuối cùng ta cũng muốn cho ngươi biết một chút về thực lực của Phong Đế Vương giả thời thượng cổ."

"Tam hoa lộ!"

Trên đỉnh đầu Nguyên Hoàng hiện ra ba đóa hoa hư ảo, một đỏ, một vàng, một lam, ba đóa hoa hoà lẫn, tạo ra một vầng sáng huyền diệu.

Bình luận