Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 1074: Uy lực Ngưng Thủy (2)


Lam Sơn Mi nói những chuyện này, là tông môn trưởng bối nói cho nàng biết.

- Đánh chết ba đầu Vương cấp Tinh Không Cự Thú!

Diệp Trần nhíu mày, trên lục địa, có yêu thú, trong tinh không, có Tinh Không Cự Thú, những Tinh Không Cự Thú này, không cách nào xông qua cấm chế tam trọng thiên, đi vào Chân Linh thế giới, nhưng chiến lực thập phần đáng sợ, một đấu một, Sinh Tử Cảnh Vương giả bình thường tuyệt đối không phải đối thủ của một đầu Vương cấp Tinh Không Cự Thú, một ít Vương cấp Tinh Không Cự Thú lợi hại, thậm chí có thể với Vương giả phong Đế.

- Thiên Hổ Vương, ta không phải là đối thủ, chẳng lẽ cần Nguyên Hoàng xuất mã?

Vẻn vẹn nghe được tin tức này, trong nội tâm Diệp Trần liền mát lạnh một nửa, Chiến Vương đã chết năm trăm năm trước, khi đó Thiên Hổ Vương còn chưa trở thành Yêu Vương, cho nên hắn chưa từng nghe qua tin tức về Thiên Hổ Vương.

- Huyết Hổ Vương, năm trăm năm đã lf Yêu Vương, là sư phụ của Thiên Hổ Vương, đương nhiên, chiến lực của hắn không có đáng sợ như Thiên Hổ Vương, nhưng cũng không phải chuyện đùa, một đấu một, cũng có thể giết chết Vương cấp Tinh Không Cự Thú.

Đối với Thiên Hổ Vương, Huyết Hổ Vương đã làm Diệp Trần hít sâu một hơi, cái tồn tại này, tuy hắn không có nắm chắc được chút nào, nhưng ít nhất hắn không có tuyệt vọng.

- Ta biết rõ ngươi chiến lực phi phàm, có lẽ có thực lực chống lại một ít người vừa tiến vào Sinh Tử Cảnh Vương giả, nhưng Thiên Hổ Vương và Huyết Hổ Vương, tuyệt đối không phải ngươi có thể địch nổi.

Trực giác của Lam Mi Sơn thập phần lợi hại, bài danh chiến từ đầu đến cuối, nàng đều cảm thấy Diệp Trần che dấu một ít thực lực, cho nên mới nói ra lời này.

- Không biết Bạch Lang Tông có Yêu Vương không?

Diệp Trần mở miệng hỏi thăm.

- Cái gì? Ngươi còn đắc tội Bạch Lang Tông?

Lam Sơn Mi mở to cái miệng ra, trợn mắt há hốc mồm.

Diệp Trần sờ sờ cái mũi, cười khổ một tiếng.

- Hi vọng có người tới cứu ngươi a!

Lam Sơn Mi đã không còn kinh ngạc và lo lắng.

- Bạch Lang Tông, cũng có hai đại Yêu Vương, là Bạch Lang Vương, là Cự Lang Vương, Bạch Lang Vương là tông chủ Bạch Lang Tông, chiến lực so với Thiên Hổ Vương không kém nhiều, nhưng so với Huyết Hổ Vương thì mạnh hơn rất nhiều, Cự Lang Vương, hai trăm năm trước trở thành Yêu Vương, nghe nói, hắn trở thành Yêu Vương, rất kỳ quặc, không phải dùng cách bình thường tiến vào Sinh Tử Cảnh, cho nên chiến lực cũng chỉ tương đương với Sinh Tử Cảnh Vương giả bình thường, Bạch Lang Vương thậm chí không cho hắn tiến vào tinh không, sợ hắn vẫn lạc.

- Thiên Hổ Vương, Bạch Lang Vương, ta khó có khả năng trở thành đối thủ của họ, Huyết Hổ Vương, thực lực đoán chừng mạnh hơn ta một ít, duy chỉ có Cự Lang Vương, dễ đối phó hơn một chút, nhưng cũng phải toàn lực ứng phó mới được.

Tin tức Lam Sơn Mi nói ra, đối với hắn có tác dụng rất lớn, ít nhất tâm lý của hắn có chút nắm chắc.

- Thật sự không được, ngươi đi tới Ma Đao Tông của ta đi!

Lam Sơn Mi thập phần không đành lòng nhìn Diệp Trần vẫn lạc, nếu như Diệp Trần không vẫn lạc, thế gian này, cần thời gian rất lâu mới xuất hiện Vương giả kinh diễm a.

Nhưng mà, những lời này vừa nói ra, Lam Sơn Mi lại hối hận, cũng không phải nàng không muốn cứu Diệp Trần, mà là Ma Đao Tông có quy củ của Ma Đao Tông, Lam Sơn Mi làm như vậy, sẽ rước lấy đại địch cho Ma Đao Tông.

Huống chi, đây chỉ là cách nghĩ của nàng, sư phụ và Thái Thượng trưởng lão sao có thể để nàng làm ẩu chứ.

- Không cần, ta có chút biện pháp đối phó.

Diệp Trần không phải điên, nếu như không địch lại, hắn sẽ dùng Cao Vọng Viễn Đồ, để cho Nguyên Hoàng trợ giúp hắn đào thoát, dùng thực lực Nguyên Hoàng, Vương giả phong Đế đều kiêng kị, huống chi là Thiên Hổ Vương và Bạch Lang Vương, đương nhiên, có thể không dùng Cao Vọng Viễn Đồ là tốt nhất, dù sao Nguyên Hoàng cũng không phải là Nguyên Hoàng lúc trước, chỉ dùng bí pháp niêm phong hình ảnh, lực lượng dùng một ít sẽ ít một chút, không cách nào đền bù, trước khi tiến vào Sinh Tử Cảnh, vẫn dùng nó một cách thỏa đáng.

- Ngươi chờ một chút!

Lam Sơn Mi từ trong Trữ Vật Linh Giới lấy ra mọt quả ngọc phù, vận chuyển chân nguyên, một chữ tiến vào trong ngọc phù, chợt tay nàng ném đi, ngọc phù tiến vào hư không, biến mất không thấy.

Oanh!

Đúng lúc này, trên bầu trời xa xa, đột nhiên vỡ tan, một lão già tóc bạc đi tới, trên người yêu lực bành trướng, như sóng biển, như thực chất.

- Không tốt, là Cự Lang Vương!

Lam Sơn Mi thấp giọng kinh hô.

Cự Lang Vương, Thái Thượng trưởng lão của Bạch Lang Tông, hai trăm năm trước trở thành Yêu Vương, tuy nói trở thành Yêu Vương rất kỳ quặc, nhưng cũng không phải Sinh Tử Cảnh Vương giả mới tấn cấp có thể so sánh.

- Là Bạch Lang Tông Cự Lang Vương, hắn tới làm gì?

- Chỉ sợ vì Lang Thiểu mà tới!

Huyết Thiên đại lục, có rất nhiều thiến niên cường giả không có rời đi, một ít rời đi nhưng sau đó lại quay về, đứng ở xa xa quan sát.

Lão già tóc bạc Cự Lang Vương dùng ánh mắt dò xét một vòng, cuối cùng nhìn vào trên người Diệp Trần, ánh mắt của hắn, xanh mơn mởn, đồng tử mở to.

- Là ngươi giết Lang nhi?

Căn cứ theo miêu ta của Lang Thiểu, hắn liếc đã nhận ra Diệp Trần.

- Nếu như ngươi nói là Lang Thiểu, đúng là ta giết!

Lúc này phủ nhận đã không có ý nghĩa, Diệp Trần gật đầu.

- Ngươi có biết tội của ngươi không?

Cự Lang Vương hét to.

- Có tội gì?

- Tiểu tử, đến lúc này, ngươi còn gian ngoan mất linh, Sinh Tử Bí Cảnh chính là địa phương làm cho mọi người cộng đồng tiến bộ, ngươi giết đệ tử Bạch Lang Tông ta, làm cho hắn mất đi cơ hội tranh đoạt Sinh Tử Thạch, đây chính là tội, ngươi còn không biết tội của ngươi?

Con mắt Cự Lang Vương nheo lại, khí thế hung ác tràn ngập.

- Hắn muốn giết ta, bị ta giết, nếu ngươi muốn giảng đạo lý, ta sẽ nói với ngươi, rõ ràng, ta muốn biết ta có tội hay không a.

- Ta nói ngươi có tội, là ngươi có tội, đừng vội sính miệng lưỡi lợi hại, hiện tại cho ngươi một lựa chọn, cùng ta trở lại Bạch Lang Tông, chịu khổ trăm năm, trăm năm sau, thả ngươi tự do.

Cự Lang Vương căn bản không cho Diệp Trần cơ hội tranh luận, nhận định hắn có tội.

- Trăm năm!

Lam Sơn Mi biến sắc, một trăm năm sau người và vật sớm đã không còn, đây chẳng phải là giết chết tiềm lực và thiên phú của người ta sao?

- Thật có lỗi, một năm cũng không được.

Bình luận