Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 999: Trong bóng tối thay đổi trận pháp (2)


Những chỗ mà Diệp Huyền sửa chữa đều là một ít chỗ cực kỳ nhỏ, hơn nữa trong quá trình mà hắn sửa chữa đã lợi dụng một chút trận pháp để che mắt. Tin rằng coi như là người vẽ trận cơ này đến đây thì cũng chưa chắc đã có thể nhìn ra bên trong đã thay đổi.

Ngay khi Diệp Huyền khống chế Thôn Phệ võ hồn cẩn thận sửa chữa trận cơ thì...

Sưu sưu!

Hai đạo lưu quang đột nhiên từ trên bầu trời hồ bay đến, nhanh chóng rơi vào trên hòn đảo giữa hồ.

- Người nào?

Hai tên võ giả trông coi trận cơ lập tức phát ra một tiếng quát to.

- Là chúng ta.

Sau khi hai đạo lưu quang kia hạ xuống, người đầu lĩnh lập tức trầm giọng nói, lại là phó tông chủ Nghiêm Tung của Cửu Dương Tông.

- Hóa ra là Nghiêm Tung đại nhân.

Hai tên thủ hộ nơi này lập tức cung kính hành lễ.

Nghiêm Tung lạnh lùng nói:

- Ở chỗ các ngươi gần đây có dị dạng gì hay không?

Lúc xế chiều, người Huyền Cơ Tông bí mật tìm tới hắn, nói cho hắn tình huống phát sinh trong hoàng cung. Lại để hắn phái người đi kiểm tra trận cơ các nơi một chút. Nghiêm Tung lập tức không ngừng không nghỉ, đi dò xét từng trận cơ một.

- Khởi bẩm đại nhân, không có bất kỳ khác thường gì cả.

Nghiêm Tung chỉ gật đầu nói:

- Vậy thì tốt.

Hắn vừa xoay người định rời đi thì bước chân đột nhiên dừng lại:

- Ta nhớ tới trận cơ hẳn là ở bên dưới thạch đình này a. Các ngươi mở ra lối vào, để lão phu xuống dưới kiểm tra một phen.

- Vâng.

Hai tên Võ Vương thủ hộ nơi này không có chút do dự nào, lập tức mở ra lối đi.

Nghiêm Tung theo cầu thang, đi tới bên trong mật thất.

Toàn bộ trong mật thất không có động tĩnh gì, trước sau như một.

Nghiêm Tung dùng huyền thức cường hãn quét qua tình huống một phen, không có bất kỳ phát hiện gì khác thường.

Trong vách đá của mật thất, Thôn Phệ võ hồn của Diệp Huyền cẩn thận tiềm ẩn ở chỗ kia, trái tim như cứng lại. Khi Nghiêm Tung hạ xuống, hắn vừa mới vừa vặn sửa chữa xong một đạo trận văn cuối cùng, còn chưa kịp rời đi thì Nghiêm Tung đã hạ xuống.

Trong lúc vội vàng hắn chỉ trốn được vào trong vách đá.

Huyền thức của Nghiêm Tung quét qua chỗ Diệp Huyền, Diệp Huyền nín thở ngưng thần, vô cùng sốt sắng, một khi hắn bị phát hiện, như vậy nỗ lực vừa nãy sẽ là dã tràng xe cát.

Cũng may bên trong mật thất này đâu đâu cũng có khí tức Huyền lực và gợn sóng trận văn. Cho nên Nghiêm Tung cũng không có phát hiện ra dị dạng trong đó.

Nghiêm Tung kiểm tra lại, nhìn về phía hai tên thủ hộ nơi này và hán tử trung niên đi cùng hắn.

Người này là một tên trận pháp đại sư của Cửu Dương Tông, sau khi kiểm tra cẩn thận trận văn một phen, sau đó hắn gật đầu với Nghiêm Tung, biểu thị bản thân bình yên vô sự.

Nghiêm Tung gật gù, vừa mới chuẩn bị rời đi thì đột nhiên phát hiện ra trong góc có một thứ. Sau khi hắn nhặt lên, nhìn qua. Không ngờ thứ này lại là một cái bút trận văn.

- Không tốt.

Trong lòng Diệp Huyền cả kinh, bút trận văn này chính là thứ mà vừa nãy hắn để lại.

Nghiêm Tung dùng ánh mắt ác liệt nhìn về phía hai tên thủ hộ nơi này, miệng lạnh giọng nói:

- Bút trận văn này từ nơi nào đến?

Hai tên Võ Vương thủ hộ ở nơi này sửng sốt một chút, hồi đáp:

- Đại nhân, ta thủ hộ ở nơi này, chưa từng có người từng tiến vào, cho nên căn bản không biết a.

Hán tử trung niên bên người tiếp nhận bút trận văn, cẩn thận suy nghĩ một phen. Vừa nhìn qua, ánh mắt nhất thời sáng ngời, sau đó hắn trầm giọng nói:

- Nghiêm phó tông chủ, bút trận văn này là tác phẩm của Thổ Tá đại sư năm đó. Chẳng lẽ là đám trận văn sư của Huyền Cơ Tông lúc cấu trúc trận văn không cẩn thận để sót lại a?

Thổ Tá đại sư là một tên trận văn đại sư ngàn năm trước trên Mộng Cảnh Bình Nguyên, tu vi trận đạo vô cùng nghịch thiên, bút trận văn mà hắn luyện chế đều là tinh phẩm, chỉ là hiện tại đã rất ít xuất hiện ở trên thị trường.

Diệp Huyền thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không nghi ngờ đến hắn, vậy thì tốt.

Nghiêm Tung có chút bất mãn nói:

- Đám người Huyền Cơ Tông cũng thật là vứt bừa bãi a. Đưa cho ta đi, lát nữa ta sẽ trao trả cho Huyền Cơ Tông.

Trái tim của Diệp Huyền lần thứ hai nhảy lên, bút trận văn này là thứ lúc trước khi còn ở Hạo Thiên đế quốc Lục Ly đại sư đưa cho hắn.

Thôn Phệ võ hồn có thể lẻn vào vách đá, thế nhưng bút trận văn thì lại không thể, vì lẽ đó mới để lại, còn huyền thạch trung phẩm đã bị hắn tiêu hao hầu như không còn, cho nên mới không còn có thứ sót lại.

Một khi Nghiêm Tung đem bút trận văn này giao cho Huyền Cơ Tông, lấy sự khôn khéo của lão giả trong hoàng cung kia, rất khó nói hắn ta có thể phát hiện ra cái gì hay không. Đến lúc đó, chẳng phải hắn sẽ là dã tràng xe cát hay sao?

Trong lòng Diệp Huyền trong nháy mắt trở nên sốt sắng.

Đúng lúc này, trận văn đại sư của Cửu Dương Tông đột nhiên mở miệng nói:

- Nghiêm phó tông chủ, chậm đã.

Nghiêm Tung quay đầu nhìn về phía hắn, cau mày nói:

- Thành Khang trường lão, làm sao vậy?

Trận văn sư kia nhìn chằm chằm vào bút trận văn trong tay Nghiêm Tung, trong mắt lộ ra một tia tham lam. Hắn liếm liếm đầu lưỡi rồi nói:

- Nghiêm phó tông chủ, nếu như bút trận văn này là thứ mà người của Huyền Cơ Tông trong lúc vô tình để lại, chúng ta cần gì phải trao trả cho bọn họ, không bằng ban tặng cho thuộc hạ, có bút trận văn này, thuộc hạ ở trên trận pháp nhất đạo chắc chắn sẽ càng thêm tinh tiến.

Đối với một tên trận pháp đại sư mà nói, một cái bút trận văn tốt sẽ có công hiệu phi phàm không thể nghi ngờ. Bút trận văn mà Thổ Tá đại sư năm đó để lại, Thành Khang này đã sớm muốn có một cái. Thế nhưng vẫn không thể tìm tới, bây giờ thật vất vả nhìn thấy một cái, làm sao hắn cam lòng từ bỏ a.

Con ngươi Nghiêm Tung đảo một vòng, thoáng trầm tư một chút, nhất thời nở nụ cười, nói:

- Thành Khang trường lão nói không sai, đồ vật mà Huyền Cơ Tông kia để lại, chúng ta sao phải trao trả cho bọn họ cơ chứ? Nếu như Thành Khang trường lão muốn, vậy thì cho trưởng lão ngươi đi.

Hắn tiện tay ném đi, đem bút trận văn vứt cho Thành Khang.

Tốt xấu gì Thành Khang cũng chính là trận văn đại sư trong tông, yêu cầu của hắn, đương nhiên Nghiêm Tung sẽ không thất lễ.

Huống chi, Huyền Cơ Tông sai phái bọn họ làm việc, cũng chưa cho thù lao gì, cho nên bút trận văn này vừa vặn dùng để làm thù lao a.

Thành Khang tiếp nhận bút trận văn, cẩn thận từng li từng tí một thu nó vào bên trong chiếc nhẫn trữ vật.

&

Bình luận