Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 962: Lẫn nhau giao chiến (1)


Chu Kinh Nghĩa giật nảy cả mình, hắn làm sao cũng không ngờ tới, Cửu Trần sẽ ngông cuồng như thế, nói động thủ liền động thủ.

Vội vàng không kịp chuẩn bị, hắn vung hai tay nằm ngang ở trước ngực, chỉ nghe phịch một tiếng, một nguồn lực lượng truyền đến, cả người Chu Kinh Nghĩa như diều đứt dây đập xuống đất.

Một tiếng vang ầm ầm, đống kiến trúc kia trong nháy mắt bị đập ra một cái hố to lớn, bụi mù tràn ngập.

- Động thủ.

Một quyền đánh bay Chu Kinh Nghĩa, Cửu Trần lạnh lùng quát khẽ một tiếng, trước tiên nhằm về phía phủ đệ.

Tên đã bắn ra không thể thu lại, Cửu Trần rất rõ ràng, chuyện đến nước này, những cái khác hết thảy đều không còn quan trọng nữa, trọng yếu duy nhất, chính là bắt đám người Đoạn Thiên Lang.

- Các ngươi không ra, vậy ta liền đuổi bọn ngươi ra.

Ầm ầm!

Một chưởng ảnh to lớn màu đen, đột nhiên xuất hiện ở trong thiên địa, chưởng ảnh mông lung, hóa thành một ngọn núi lớn, ầm ầm đập xuống phủ đệ phía dưới.

Toàn bộ phủ đệ, ở trong khoảnh khắc nổ tung ra, hóa thành gạch vụn đầy đất, bụi mù tràn ngập, năm bóng người cường hãn, từ trong phế tích lướt ầm ầm ra.

Xèo xèo xèo...

Năm bóng người vừa xuất hiện, trong thiên địa liền bị Huyền Nguyên mông lung bao phủ, đám người Cửu Trần khí tức cường hãn, cùng khí tức của năm người Đoạn Thiên Lang, ở trên bầu trời điên cuồng va chạm, hình thành một luồng Huyền Nguyên gió xoáy to lớn.

- Các ngươi cuối cùng cũng coi như biết đi ra? Ta còn tưởng rằng, các ngươi làm con rùa đen rút đầu phải làm đến cùng chứ.

Cửu Trần cao cao trôi nổi ở trong trời đất, lạnh lùng nói.

- Hanh.

Đoạn Thiên Lang hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng liếc nhìn đám người Cửu Trần giữa bầu trời, giữa hai lông mày có sát khí lạnh lẽo âm trầm phân tán.

- Lam Quang học viện các ngươi, vẫn đúng là để mắt Đoàn mỗ ta, lại phát động nhiều người như vậy, có điều, tựa hồ trong này có bảy cái vẫn là học viên, ngay cả Võ Vương cũng không đạt đến a, chẳng lẽ các ngươi cho rằng chỉ bằng mấy người các ngươi, liền có thể ngăn cản chúng ta?

Khóe miệng của Đoạn Thiên Lang mang theo cười gằn, giữa hai lông mày tràn ngập trào phúng cùng xem thường.

- Có thể ngăn cản hay không, chiến qua mới biết.

Cửu Trần cười lạnh một tiếng:

- Huyền Cơ Tông ngươi, thương tổn đệ tử Lam Quang học viện ta, ở Lam Quang học viện ta làm xằng làm bậy, hôm nay, ta liền cùng các ngươi nợ máu trả bằng máu.

Dứt tiếng, Cửu Trần trực tiếp bạo lướt về phía Đoạn Thiên Lang.

- Đi!

Bàn tay của hắn nhẹ nhàng nâng lên, một chưởng ảnh mông lung, ở trước mặt hắn xuất hiện, trên chưởng ảnh này, ánh sáng lưu chuyển, đạo đạo khí tức mông lung bốc lên, phía trên vân tay rõ ràng, cuối cùng như hóa thành thân thể máu thịt chân chính, vô cùng uy mãnh.

- Hừ, U Mộng Chi Linh, phá cho ta.

Keng!

Trường kiếm sau lưng Đoạn Thiên Lang đột nhiên ra khỏi vỏ, một chiêu kiếm bổ ra, vô số cánh hoa theo gió bao phủ, bổ vào trên thủ chưởng, trong tiếng nổ kịch liệt, một luồng lực lượng đáng sợ lấy hai người làm trung tâm bao phủ ra.

Lực lượng vô hình, bao phủ ở phía dưới, rất nhiều võ giả ở Thánh Phỉ Thành, đều bị chèn ép đến cả người đau nhức, thất khiếu chảy máu.

- Không tốt.

- Lùi!

- Mau lui lại.

Thanh âm hoảng sợ vang dội, vô số võ giả điên cuồng rút lui, mắt lộ ra kinh hãi.

Đoạn Thiên Lang cùng Cửu Trần giao chiến quá mức đáng sợ, vẻn vẹn là tản mát ra khí tức, liền làm không ít Võ Tôn ở đây cũng khó có thể chịu đựng, bọn họ không thể tin được, ở trung tâm song phương giao thủ uy lực đến tột cùng có bao nhiêu đáng sợ?

E là Võ Tôn căn bản kiên trì không được một chớp mắt, sẽ biến thành tro bụi.

Rầm rầm rầm!

Nổ vang không ngừng vang vọng, trong giao chiến, trường kiếm màu tím của Đoạn Thiên Lang bao phủ Anh Hoa, từng đoá từng đoá tung bay, ở dưới chưởng ấn màu đen nghiền ép, không ngừng nổ tung.

- Hừm, làm sao có thể?

Đoạn Thiên Lang thấy thế, giật nảy cả mình, người đội đấu bồng đối diện này mạnh mẽ, vượt qua sự tưởng tượng của hắn, so với Cát viện phó trước đó hắn giao thủ, chắc chắn mạnh hơn rất nhiều.

Ầm!

Ở dưới chưởng ấn của đối phương nghiền ép, Đoạn Thiên Lang không ngừng lùi lại.

- Đáng chết.

Ánh mắt của Đoạn Thiên Lang ngưng lại, biết tiếp tục như thế là không xong, tâm thần đột nhiên động một cái, tiếp theo một đại ấn màu vàng đất, trong nháy mắt xuất hiện ở trước người hắn.

Oanh ầm.

Đại ấn cùng chưởng ấn màu đen đụng vào nhau, khí tức mông lung hỗn độn tung bay, đại ấn màu vàng đất nhẹ nhàng chấn động, ngay lập tức đập vỡ tan chưởng ấn của Cửu Trần.

Tiếp theo đại ấn mang theo uy lực không gì sánh kịp, nghiền ép về phía Cửu Trần.

Đại ấn này lớn lên theo gió, trong xoay tròn không ngừng lớn lên, chớp mắt liền biến thành mười mấy trượng, như một ngọn núi nhỏ, trôi nổi ở trong thiên địa.

Phía trên hào quang lưu chuyển, các loại bùa chú không ngừng lóng lánh, phảng phất như có Chân Long bay lên, hoàng khí cuồn cuộn.

Từng tia từng tia hỗn độn khí rủ xuống, phía dưới vô số võ giả, đều ở dưới luồng khí tức này không tự kìm hãm được quỳ lạy, tâm thần chịu đến áp bức to lớn.

- Đây chính là Hoàng Binh cấp tám của Đoạn Thiên Lang sao? Quả nhiên đáng sợ, Võ Hoàng, ta đến tột cùng phải như thế nào, mới có thể bước vào cảnh giới này?

Ánh mắt Cửu Trần ngưng lại, hắn đã sớm biết tin tức Đoạn Thiên Lang nắm giữ Hoàng Binh, tự nhiên đã sớm chuẩn bị, lẩm bẩm, trong tay đột nhiên xuất hiện một thanh chủy thủ màu đen, trên chủy thủ hàn quang tỏa ra, hư không xung quanh dĩ nhiên mơ hồ xuất hiện từng tia vết nứt.

Nhìn thấy chủy thủ màu đen này, trong lòng Đoạn Thiên Lang nhất thời chìm xuống, người mang đấu bồng màu đen lại cũng nắm giữ Hoàng Binh, hiển nhiên là đã sớm chuẩn bị, lần này, sợ là sẽ nguy hiểm.

Hắn đưa mắt nhìn lại, cách đó không xa, bốn tên Thái Thượng trưởng lão Chu Triển Luân, đang cùng đám người Dược lão lạnh lùng đối lập.

- Muốn thắng được một chút hi vọng sống, nhất định phải từ trên thân người đội đấu bồng này đột phá.

Trong lòng Đoạn Thiên Lang quyết tâm, hắn biết rõ, trận chiến của hắn cùng người đội đấu bồng, mới là chỗ mấu chốt nhất trên toàn bộ chiến trường, hắn thắng, như vậy mấy người còn có một chút hi vọng sống, nếu hắn thua, tất nhiên sẽ lành ít dữ nhiều.

- Giết!

Nghĩ tới đây, ánh mắt của Đoạn Thiên Lang đột nhiên trở nên hung tàn, mạnh mẽ giết về phía Cửu Trần.

Cùng lúc đó, một chỗ khác, mấy người Dược lão cũng dồn dập ra tay.

Trong đó Dược lão đối đầu, chính là Chu Triển Luân lần trước cùng hắn giao chiến.

- Lần trước ngươi và ta trong lúc đó không có phân ra thắng bại, lần này, liền để chúng ta phân cái cao thấp đi.

Bình luận