Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 822: Bức tượng thần bí (1)


Tám mươi tám thước!

Xưa nay chưa từng có người nào đạt tới vị trí tám mươi tám thước.

Ngay cả quan chủ khảo Thanh Phong cũng đứng lên, toàn thân không ngừng run rẩy.

Bia lưu danh này là do viện trưởng học viện Lam Quang lập ra gần trăm năm trước, đã có lịch sử cũng sắp tới trăm năm.

Trong vòng trăm năm này, ở phía trên lưu lại tên thiên tài, đếm không hết.

Nhưng một người nghịch thiên nhất, cũng chẳng qua là lưu lại tên của hắn ở vị trí bảy mươi tám thước mà thôi.

Người kia, tên là Tô Tú Nhất. Từ hơn mười năm trước, hắn cũng đã là Võ Vương thất giai đỉnh phong, rời khỏi bình nguyên Mộng Cảnh, đi ngao du thiên hạ.

Còn lại mấy người có thể ở vị trí ngoài bảy mươi thước lưu lại tên, chỉ cần không có ngã xuống, không có người nào mà không phải là Võ Vương thất giai. Đồng thời ở trong Võ Vương thất giai, bọn họ cũng có danh thanh to lớn.

Trong đó, bao gồm một ít nhân vật trung kiên trong các thế lực lớn.

Trong bọn họ không ít người lúc còn trẻ, đều bị các thế lực lớn len lén đưa vào từng học viện Lam Quang.

Những người này đều đã xa.

Lại nói gần.

Hiện tại một trong những Phó viện trưởng học viện Lam Quang, Cát Phác Tử, người trước đó ra tay đánh lui Cuồng Chiến, năm đó thời điểm còn là học viên của học viện Lam Quang, lại từng ở vị trí bảy mươi lăm thước, lưu lại tên của hắn.

MÀ hiện tại, Diệp Huyền đạt tới vị trí tám mươi tám thước, vượt cao hơn so với Tô Tú Nhất trước đó đứng đầu là bảy mươi tám thước, vượt qua cả Phó viện trưởng Cát Phác Tử là bảy mươi lăm thước.

Cái thành tích này hoàn toàn làm cho Thanh Phong sợ ngây người.

Lão nhân Thanh Phong ngẩng đầu nhìn lên. Cái tên Diệp Huyền dừng lại ở vị trí cao nhất trên bia lưu danh, giống như một thần linh, đang bao quát muôn dân trăm họ.

Hơn nữa mỗi một chữ, đều có có kích thước tròn trịa, khí phách không tầm thường.

Giờ phút này, một bài vô cùng nổi danh, vang vọng ở trong lòng mọi người.

- Sẽ lên tới tuyệt đỉnh, vừa xem mọi núi nhỏ.

Có thể chính là chỉ Diệp Huyền lúc này.

- Ha ha, khí phách, quá khí phách.

Trong miệng La Thành đột nhiên điên cuồng gào thét.

- Diệp thiếu quả thực quá trâu bò. Nếu như ta có thể giống như Diệp Huyền, ở chỗ cao nhất của bia lưu danh, lưu lại tên của mình, trăm năm bất diệt, nhận hết hậu nhân chiêm ngưỡng, đây hẳn là một chuyện dũng cảm tới mức nào.

Hưng phấn trong lòng La Thành đã tới mức không thể tăng thêm được nữa.

- Huyền Diệp, Hầu Phi ta, phục!

Nhìn thấy được thành tích của Diệp Huyền.

Hầu Phi đi tới trước mặt Diệp Huyền, nặng nề thở dài một hơi.

Hắn xem như đã hoàn toàn phục.

Nếu như Diệp Huyền là bảy mươi thước, cho dù là thành tích ngoài bảy mươi thước, hắn, đều có dũng khí tranh hùng.

Nhưng hôm nay...

Thành tích của Diệp Huyền, chỉ có thể khiến cho hắn ngước mắt nhìn theo.

Ở thời điểm trước khi tham gia sát hạch, từ trước tới nay Hầu Phi chưa từng nghĩ, lấy thiên phú của mình, sẽ ở trong sát hạch nhập học bị người nghiền ép như vậy.

- Chỉ có điều...

Trong con ngươi Hầu Phi đột nhiên lại dâng lên ý chí chiến đấu dạt dào:

- Mặc dù bây giờ ta không bằng ngươi, nhưng không có nghĩa là, sau này ta sẽ không vượt qua ngươi được. Ở trong học viện Lam Quang mấy năm, ta nhất định sẽ vượt quá ngươi, trở thành đệ nhất thiên tài.

Hầu Phi khí phách nói.

- Yên tâm đi. Ngày này, vĩnh viễn sẽ không tới.

Diệp Huyền khẽ cười nói.

- Thật không?

Hai tay Hầu Phi nắm thật chặt, ánh mắt kiên định.

- Tám mươi tám thước sao? Không có gì nổi bật. Hầu Phi ta cuối cùng sẽ đạt tới.

Chỉ có điều, nếu như cho hắn biết tám mươi tám thước của Diệp Huyền, cũng không phải tất cả thực lực của Huyền Diệp, không biết trong lòng Hầu Phi sẽ có ý nghĩ như thế nào.

- Ta chỉ biết, không quan tâm ở nơi nào, Diệp Huyền ngươi đều sẽ chói mắt như vậy, gây ra sự chú ý như vậy.

Vân Ngạo Tuyết và Hạ Thất Tịch liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt ấm áp, khóe miệng mỉm cười.

- Gia hỏa này, tại sao phải sát hạch ra thành tích nghịch thiên như vậy? Ta không tin, ta không tin.

Chu Khinh Vi nắm chặt hai tay, vẻ mặt không cam lòng. Ngay cả móng tay của nàng đâm thật sâu vào trong bàn tay, nàng vẫn hồn nhiên bất giác.

Một vòng sát hạch cuối cùng này, hoàn toàn khiến cho Diệp Huyền trở thành nhân vật phong vân trong đám học viên mới lần này.

- Được.

Ngay vào lúc này, lão nhân Thanh Phong từ trong khiếp sợ phục hồi lại tinh thần, lớn tiếng tuyên bố:

- Học viện Lam Quang chúng ta mỗi năm một lần chiêu sinh sát hạch, hiện tại liền kết thúc. Thông qua ba vòng sát hạch này, đã chiêu sinh được một trăm sáu mươi tám người. Chúc mừng các ngươi thu được cơ hội tiến vào học viện Lam Quang chúng ta tiến tu học tập.

- Hiện tại, mời một trăm sáu tám người này đi theo ta, thực hiện thủ tục nhập học, và phân phối ký túc xá.

Thanh Phong trấn an hồi lâu, toàn bộ hiện trường mới yên tĩnh trở lại.

Ở dưới sự giữ gìn trật tự của một ít học viên cũ, hắn dẫn theo đám người Diệp Huyền, chính thức bước vào cánh cửa lớn của học viện Lam Quang.

Nhìn bóng dáng của đám người Diệp Huyền bọn họ biến mất, vô số mọi người vây xem lúc này mới tản ra.

Một ngày này, vốn hơn mười vạn thí sinh, cuối cùng chỉ có một trăm sáu mươi tám người thành công trúng tuyển. Thật sự là cảnh tượng thiên quân vạn mã đi qua một chiếc cầu độc mộc, mấy nhà vui mừng mấy nhà buồn.

Mà tất cả những chuyện phát sinh trong buổi sát hạch hôm nay, cũng là trở thành đề tài câu chuyện, theo đám người tản đi, được truyền bá ra khắp bên trong Lam Quang Thành này.

Cùng lúc đó, một cảnh tượng đã phát sinh ở vòng sát hạch thứ ba, cũng nhanh chóng được truyền ra ở trong toàn bộ học viện Lam Quang.

- Cái gì? Lần này có học viên lưu lại tên ở vị trí tám mươi tám thước trên bia lưu danh sao? Ngươi không phải là đang nói bậy chứ?

- Thật đấy. Không tin ngươi đi xem đi. Bia lưu danh lại ở phía sau núi của học viện chúng ta. Cái tên Huyền Diệp vẫn treo thật cao ở phía trên.

- Ông trời của ta ơi, vị trí tám mươi tám thước trên bia lưu danh. Đây quả thực là nghịch thiên. Trong lịch sử trăm năm của học viện Lam Quang chúng ta, từ trước tới nay vẫn chưa từng xuất hiện qua học viên nào có thể lưu lại tên ở trên vị trí tám mươi thước cả. Huyền Diệp này cũng quá biến thái.

- Có thể không biến thái sao? Ngươi không biết, người này chính là hung thủ trước đó không lâu bị Huyền Cơ Tông phát lệnh truy nã, đánh chết Cuồng Phong trưởng lão của Huyền Cơ Tông kia. Khi sát hạch vừa mới bắt đầu, Cuồng Chiến thái thượng trưởng lão của Huyền Cơ Tông không ngờ điên cuồng mãnh liệt ra tay, muốn lập tức trấn áp hắn. May là có Thanh Phong đạo sư ở đó. Sau đó Cát phó viện trưởng ra tay. Bằng không hắn đã sớm chết.

Bình luận