Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 819: Các nàng tranh phong (2)


Mộ Dung Vân Tiêu đạt sáu mươi mốt thước, lại đại biểu nàng đứng ở trong hành ngũ thiên tài đứng đầu học viện Lam Quang, tương lai tiến vào nội viện, gần như là chuyện ván đã đóng thuyền. Cho dù là ở trong nội viện, cũng có vị trí.

- Không, không có khả năng...

Chu Khinh Vi hoàn toàn ngây người. Thành tích của Mộ Dung Vân Tiêu đã hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của nàng. Một người sáu mươi mốt thước. Một người năm mươi hai thước. Cái này căn bản là chênh lệch một trời, một đất.

Mà ở thời điểm tất cả mọi người chấn động kinh ngạc, có rất ít người chú ý thấy, bản thân Mộ Dung Vân Tiêu lại nhẹ khẽ lắc đầu.

- Xem ra ta so với đại ca, còn kém rất xa!

Thành tích của Mộ Dung Vân Vũ, là sáu mươi bảy thước.

Mà nàng chỉ là sáu mươi mốt thước.

Sáu mươi mốt thước và sáu mươi bảy thước, tuy rằng chỉ kém mấy thước, nhưng ở trên bia lưu danh này, điều này nhìn như mấy thước bình thường, lại đại biểu cho khoảng cách cực lớn.

Thành tích của Mộ Dung Vân Tiêu, biến thành kíp nổ cho tất cả mọi người ở đó. Khiến cho cuộc sát hạch tiếp theo, càng thêm sôi nổi.

Rất nhanh, đến phiên Vân Ngạo Tuyết sát hạch.

- Vân Ngạo Tuyết này, thành tích ở đợt thứ hai, còn muốn giỏi hơn so với Chu Khinh Vi và Mộ Dung Vân Tiêu. Cũng không biết, ở vòng thứ ba này, nàng sẽ có biểu hiện như thế nào.

- Luận về tu vi, nàng hẳn cũng cao hơn so với Chu Khinh Vi và Mộ Dung Vân Tiêu. Chỉ tiếc, tuổi tác cao hơn một ít. Độ khó so với Chu Khinh Vi các nàng, tuyệt đối cao hơn không ít.

- Mộ Dung Vân Tiêu là mười tám tuổi Vũ Tông ngũ giai nhất trọng. Mà Vân Ngạo Tuyết này hai mươi bốn tuổi, cũng mới ngũ giai nhị trọng. Tử Tư sư tỷ ở phía đông của học viện Lam Quang chúng ta, hiện tại hai mươi hai tuổi, cũng đã là Vũ Tông ngũ giai tam trọng.

- Tuổi tác, là một cây thương cứng rắn.

Không ít người bàn luận ầm ĩ. Đối với thành tích cuối cùng của Vân Ngạo Tuyết, cũng không phải là hết sức coi trọng.

Thậm chí cũng có người nghi ngờ, Vân Ngạo Tuyết này có có thể lưu lại tên ở trên bia lưu danh hay không.

Đối mặt với những tiếng bàn luận xung quanh, Vân Ngạo Tuyết nhắm mắt bịt tai. Nàng lẳng lặng đi tới trước bia lưu danh.

- Ta đến từ liên minh mười ba nước. Vì quê hương, cũng vì bản thân ta, ta nhất định phải ở trên bia lưu danh này, lưu lại tên của mình.

A!

Quát khẽ một tiếng, Vân Ngạo Tuyết bạo phát ra một đoàn tinh quang, toàn thân phóng lên cao.

Vèo!

Thân thể của nàng lại lao thẳng về phía trước. Nàng không có kỹ thuật tung bay của Chu Khinh Vi, cũng không có nhẹ nhàng phiêu dật giống Mộ Dung Vân Tiêu. nàng giống như một con cò trắng, xông lên mây xanh.

Ba mươi thước!

Bốn mươi thước!

Năm mươi thước!

Sáu mươi thước!

Vân Ngạo Tuyết một đường tăng vọt, khiến tất cả mọi người hoảng sợ biến sắc.

Độ cao cao như vậy, nàng có thể chạm khắc xuống tên của mình sao?

Trước đó có không ít người, cũng bởi vì quá mức liều lĩnh, vọt tới độ cao mình không nên vọt tới, kết quả bị đánh bay ra ngoài. Bọn họ vốn có thể lưu lại tên, cuối cùng lại bị đào thải.

Vân Ngạo Tuyết mày sẽ là kết cục đồng dạng sao?

Trước mắt bao nhiêu người, Vân Ngạo Tuyết cuối cùng ở chỗ vị trí sáu mươi ba thước, nàng ngừng lại.

Độ cao này, uy áp trấn áp xuống tới, làm cho xương cốt toàn thân nàng, đều kêu lên kẽo kẹt vang dội.

- Đi!

Một tiếng hét vang lên. Tay phải của nàng đột nhiên điểm ra.

Một tiếng hét giận dữ này, ẩn chứa sự không cam lòng của nàng đối với hiện thực, giống như trời quang sét đánh, đột nhiên nổ vang.

Nàng không cam lòng, nhiều lần trải qua gian khổ, bị người mắt lạnh.

Nàng không cam lòng, cùng Diệp Huyền gặp lại, lại không thể tỏ ra quen biết nhau.

Nàng không cam lòng, cường giả chèn ép quê quán của nàng.

Nàng nhất định phải gia nhập học viện Lam Quang, sử dụng hai tay của mình, tự mình thay đổi tất cả những điều này.

Phẫn nộ ẩn chứa trong nàng, không cam lòng ẩn chứa trong nàng, tưởng niệm ẩn chứa trong nàng đều bạo phát ra. Tay phải Vân Ngạo Tuyết hung hăng đâm vào trong tấm bia đá.

Rắc rắc rắc!

Đá vụn bay tán loạn. Ba chữ với khí thế dồi dào ở lại trên bia lưu danh.

Vân Ngạo Tuyết!

Ba chữ lớn này, ẩn chứa ý chí rất mạnh, thấu trong bia đá ra.

Bịch!

Ngã xuống đất, Vân Ngạo Tuyết không ngừng thở hổn hển, dáng vẻ chật vật.

Nhưng lại không ai dám coi thường nàng.

Hai mươi bốn tuổi, ngũ giai nhị trọng!

Không ngờ lưu lại tên ở vị trí sáu mươi ba thước trên bia lưu danh.

Điều này...

Đơn giản là một kỳ tích.

Đặc biệt tên của Vân Ngạo Tuyết này khí thế dồi dào. Dõi mắt nhìn lại, rốt cuộc có một loại khí tức khiến tâm thần người ta dao động, tỏa ra khắp nơi, khiến mọi người ở nơi đây chấn động tâm thần.

Hai mắt Thanh Phong vẫn híp lại, lúc này đột nhiên mở ra, bắn ra một đoàn tinh quang.

- Tinh khí thần này... Nữ tử này, nếu như trưởng thành lên, tương lai thành tựu cũng không tầm thường!

Lão nhân Thanh Phong, thì thào tự nói.

- Vân lão sư, thành thục.

Trong lòng Diệp Huyền có chút cảm thán, khóe miệng mỉm cười.

Những thế lực lớn sinh ra từ bình nguyên Mộng Cảnh, có số lượng lớn thiên tài, vĩnh viễn không hiểu rõ được, con đường của cường giả chân chính, không thể nào trưởng thành ở bên trong nhà ấm, mà là cần kinh nghiệm gió táp mưa sa.

Đúng. Tuổi của Vân Ngạo Tuyết ở trong đám thiên tài này, quả thực không tính là nhỏ.

Tu vi ngũ giai nhị trọng cũng không phải dễ làm cho người khác chú ý như vậy.

Nhưng Vân Ngạo Tuyết là rèn luyện từ trong sinh tử đi ra. So với loại người như Chu Khinh Vi, Mộ Dung Vân Tiêu, ở trong hoàn cảnh an nhàn, nhanh chóng đột phá, hoàn toàn không giống nhau.

- Không, không có khả năng...

Một lần nữa biểu tình của Chu Khinh Vi lại dại ra, trong lòng không thể tin được.

Mà Mộ Dung Vân Tiêu luôn luôn phong đạm vân khinh, cũng kinh ngạc liếc nhìn Vân Ngạo Tuyết. Ở sâu trong đôi mắt nàng, lần đầu tiên hiện lên ánh sáng khác thường.

Độ cao sáu mươi ba thước, trở thành một kỷ lục mới, cũng làm cho cuộc sát hạch tiếp theo càng thêm sôi động.

Rất nhanh, kỷ lục do Vân Ngạo Tuyết sáng tạo ra, còn không có được bao lâu lại bị đánh vỡ.

Người phá tan kỷ lục của nàng, chính là Tiếu Bình.

- Sáu mươi lăm thước!

- Cái thành tích này quả thực nghịch thiên. Ở trong sát hạch của khoá trước, cũng được xem như là thành tích tốt nhất.

- Không hổ danh là thiên tài ở vòng thứ nhất kiên trì được hai canh giờ một khắc đồng hồ.

- Lợi hại, lợi hại!

Nhìn Tiếu Bình trầm ổn rơi xuống đất, mọi người hưng phấn bàn luận ầm ĩ. Đây cũng là một kỷ lục mới.

...

Bình luận