Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 805: Mỹ nữ cùng ra trận (1)


Thời khắc này, từ bên ngoài nhìn lại, trong trận pháp lại giống như một cái xác lớn trong suốt. Mà ở bên trong cái xác lớn, lại là có từng đạo kén ánh sáng ở bên trong. Mỗi một kén ánh sáng, chính là một bóng người.

Chỉ thấy biểu tình của bọn họ hết sức nghiêm túc, hình như đang cố gắng chống cự lại cái gì đó.

Từ khi trận pháp bắt đầu vận chuyển, biểu tình của mỗi người đều vô cùng tương tự.

- Xem ra Thanh Phong này nói không sai. Mỗi người thừa nhận trình độ uy áp, cũng đều là căn cứ tuổi của bản thân tới an bài.

Diệp Huyền rất rõ ràng đó là nhìn thấy được, những võ giả trẻ tuổi này, cũng không có bởi vì tu vi thấp, chống cự càng khó khăn.

Ong ong oong!

Trận văn lóe lên. Diệp Huyền cảm giác được rõ ràng, lực lượng trong trận văn này không ngừng được tăng cường.

- Uy áp này nâng cao thật nhanh. Xem ra, hẳn là không được bao lâu, sẽ có người bị đào thải

Quả nhiên, thời gian còn chưa đến nửa nén hương, lại có rất nhiều võ giả không chịu nổi, không ngừng từ trong trận pháp bị đẩy đi ra.

Ầm ầm ầm!

Từng võ giả, sau khi bóp nát ngọc bài, nhanh chóng bị chấn động ra khỏi không gian của trận pháp, ngã ngồi dưới đất, trên mặt lộ ra vẻ thống khổ.

Những người bị chấn động đi ra, cũng không phải là những người tu vi thấp nhất. Thậm chí có không ít Vũ Tông ngũ giai, đều bị đẩy đi ra.

Thời gian trôi qua, số lượng người giảm mạnh.

Một vạn!

Năm nghìn!

Ba nghìn!

Trong thời gian gần một canh giờ, trong nhóm tuyển thủ năm tổ sát hạch đầu tiên, chỉ còn lại có một ngàn năm trăm người.

Tuy rằng chỉ còn lại có một ngàn năm trăm người, vòng sát hạch thứ nhất xem như thông qua, nhưng bởi vì kiên trì thời gian càng dài, càng có lợi cho sát hạch tiếp theo, không ít người đều tiếp tục cắn răng kiên trì.

Chỉ có điều, bọn họ có thể kiên trì đến bây giờ, vốn đã vô cùng khó khăn. Vẫn có không ít người không ngừng bị chấn động ra khỏi trận pháp.

Đặc biệt là tổ đầu tiên của nhóm thứ nhất, chưa tới một canh giờ, hơn ba ngàn người bên trong, tất cả đều bị chấn động ra khỏi trận pháp, không chừa một người nào.

Mà xếp hạng tỉ mỉ của từng người bọn họ, cũng nhanh chóng được thống kê đi ra.

- Không nghĩ tới người tổ thứ nhất này, mạnh nhất ngay cả một canh giờ cũng không kiên trì nổi. Xem ra tổ một này, không có nhân vật gì đặc biệt.

Có học viên cũ lại đang lắc đầu nói.

- Sư huynh, chỉ giáo cho?

Một học viên tham khảo đứng bên cạnh, nghiêm mặt hỏi.

- Ai là sư huynh của ngươi?

Người học viên cũ liếc mắt nhìn người này, chỉ có điều vẫn thản nhiên nói:

- Trận pháp này, vô cùng thần kỳ. Áp lực mỗi người ở bên trong phải chịu, đều là giống nhau. Bởi vậy, thời gian kiên trì càng dài, lại đại biểu lúc hắn đối mặt với áp lực, biểu hiện ra thực lực càng mạnh. Trên cơ bản, rất nhiều nhân vật thiên tài trong học viện chúng ta, ở thời gian sát hạch nhập học, một vòng sát hạch này đều là vượt qua một canh giờ. Những người học viên này không thể đạt được một canh giờ, cho dù gia nhập học viện, cũng là hạng người bình thường mà thôi.

- Cái gì? Còn có cách nói này sao?

Các đệ tử bên cạnh chuẩn bị tham gia sát hạch, mỗi một người đều kinh ngạc kêu lên.

- Hừ, đó là tất nhiên. Nếu không các ngươi cho rằng Thanh Phong đạo sư nói thời gian kiên trì càng dài, phía sau càng có lợi, là chỉ nói tùy tiện một chút thôi sao? Chỉ cần là nhân vật ngịch thiên trong học viện chúng ta, biểu hiện ban đầu ở cửa ải này, đều vô cùng nghịch thiên.

- Rốt cuộc nghịch thiên tới mức nào?

Có người hiếu kỳ hỏi.

Học viên cũ này liếc mắt đám người trẻ tuổi xung quanh hai mắt đang sáng lên. Hắn cười lạnh nói:

- Hai năm trước, cũng chính là một năm ta thi vào học viện, đã từng có một người, kiên trì hơn hai canh giờ rưỡi hơn chút. Trong lần đó, hắn là một người kiên trì được thời gian dài nhất. Lúc đó tu vi của hắn giống như ta, đều là Vũ Tông ngũ giai nhất trọng. Nhưng bây giờ, ta mới là Vũ Tông ngũ giai tam trọng, nhưng hắn đã là Vũ Tôn lục giai nhị trọng, là người xuất sắc nhất trong khóa của chúng ta lần đó.

- Cái gì?

Tất cả mọi người nghe xong, đều trợn mắt há hốc mồm.

Bọn họ không phải giật mình vì tu vi của đối phương, mà là giật mình vì tốc độ thăng cấp của người kia.

Dựa theo như lời học viên cũ này nó, thời gian người kia và hắn nhập học, đều là Vũ Tông ngũ giai nhất trọng. Nhưng chỉ hai năm trôi qua, hắn từ nhất trọng đột phá đến tam trọng. Còn người cùng hắn tiến vào học viện, không ngờ từ ngũ giai nhất trọng trực tiếp đột phá đến lục giai nhị trọng, đủ chênh lệch gấp đôi. Cái này cũng quá khoa trương đi?

Người này có thể gia nhập học viện Lam Quang, năm đó khẳng định cũng một nhân vật cực kỳ thiên tài. Nhưng so với người hắn nói tới kia, quả thực lại kém quá xa.

- Hừ, giật mình đi. Năm đó ta ở trong trận pháp này, chỉ kiên trì được một nửa canh giờ mà thôi. Đây chính là chênh lệch của chúng ta trong lúc đó.

Học sinh cũ này nhìn thấy vẻ giật mình há hốc miệng của mọi người, xem thường cười một tiếng, khuyên giải nói:

- Cho nên, nếu như các ngươi có thể kiên trì được, thì kiên trì thêm một hồi. Chỉ có kiên trì vượt quá một canh giờ, mới có khả năng xem như là không tệ.

Tất cả mọi người đều âm thầm gật đầu, trong lòng chấn động kinh ngạc.

- Học viện Lam Quang này thật sự có không ít thứ tốt.

Diệp Huyền nghe vậy, trong lòng phát sinh không phải là chấn động kinh ngạc, mà là niềm vui bất ngờ.

Điều hắn suy nghĩ tới, hoàn toàn khác hẳn với những người khác.

Hắn nghĩ là, năm đó người học viên kia gia nhập học viện, lại chỉ hai năm, từ ngũ giai nhất trọng đột phá đến lục giai nhị trọng. Nếu như không có rất nhiều tài nguyên và thí luyện nghịch thiên, vậy căn bản không có khả năng làm được.

Như vậy liền đó có thể thấy được, tài nguyên trong học viện Lam Quang, tuyệt đối là vô cùng nghịch thiên.

Hiện tại, Diệp Huyền thiếu hụt nhất chính là tài nguyên.

Chỉ cần có đầy đủ tài nguyên, hắn tin tưởng chính mình có thể ở trong thời gian cực ngắn, vượt qua Vũ Tông, trở thành một Vũ Tôn.

Đến lúc đó, đối mặt với sự uy hiếp của Huyền Cơ Tông, lại giảm bớt đi rất nhiều.

Nghĩ tới đây, trong nháy mắt hai tay Diệp Huyền xiết chặt.

- Cuồng Chiến này năm lần bảy lượt đuổi giết ta. Hiện tại còn ở trong học viện Lam Quang ra tay độc ác. Hiển nhiên hắn không giết chết ta, thề không bỏ qua.

- Ta một đường chạy thoát lâu như vậy, tiếp tục trốn tránh nữa, cũng không phải là biện pháp. Chỉ có phương pháp giải quyết duy nhất, chính là nâng cao thực lực, hoàn toàn giẫm Huyền Cơ Tông này xuống dưới chân.

Trong con ngươi của Diệp Huyền, tản ra ánh sáng dữ tợn.

Bình luận