Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 459: Cười to (2)


Bởi vì hồn lực phong bạo cũng không chỉ có hồn lực trùng kích đơn giản như vậy, mà là ẩn chứa hiệu quả cô đọng tự nhiên, đơn giản mà nói đây giống như một loại khảo nghiệm, Diệp Huyền lần đầu tiên nhìn thấy trận pháp hồn lực giống như thế.

Trong nội tâm của hắn không nén được lòng hiếu kỳ muốn cảm ngộ trận pháp này từ âầu tới cuối.

Ngồi ở vị trí đám người Hạ Thất Hề thật sự có thể dễ dàng cảm ứng được hồn lực chấn động nhưng cảm giác toàn bộ trận pháp lại không rõ ràng như vậy, cho nên Diệp Huyền mới có thể ngồi ở biên giới trận pháp cảm nhận thật kỹ.

Lúc này có suong mù trắng hồng bao phủ, nó không ngừng phóng ra khỏi mắt trận ở trung tâm lôi đài, chỉ qua hơn một phút đã có hơn trăm tên luyện hồn sư liên tục ngã xuống lôi đài.

Những luyện hồn sư này ở phương diện hồn lực trụ cột hơi kém một chút, bọn họ ngã xuống không đại biểu bọn họ thất bại, cũng đại biểu bọn họ mất đi tư cách tham dự cuộc thi.

Bởi vì nhân số hạn chế đầu tiên của vòng thứ nhất là ba trăm người.

Bên bờ lôi đài, mỗi tên luyện hồn sư đều cắn răng và yên lặng không nói gì.

Đột nhiên thân thể Diệp Huyền thân đứng lên làm vô số người chú ý tới.

- Tiểu tử này không kiên trì nổi sao?

- Nhưng hắn đang ngồi ở biên giới lôi đài, hắn ngồi ở phía sau so với hai mươi bốn người khác, trong những tuyển thủ phía trên không có ai có vẻ kiên trì không nổi, hắn không kiên trì nổi cũng là chuyện quá bình thường,

- Ha ha, nếu tiểu tử kia hiện tại bị loại thì quá khôi hài rồi.

- Tuyển thủ dự định không thông qua được vòng đầu tiên, truyền đi sẽ làm cho cả Lưu Vân quốc biến thành trò cười.

- Đến, chúng ta oán xem tiểu tử này mất bao lâu để bị đào thải, ta đoán là năm phút đồng hồ.

- Năm phút đồng hồ, ngươi đánh giá hắn quá cao rồi, ta đoán hai phút, ngươi không thấy hắn vừa rồi ngồi ở khu vực biên giới sao.

Vốn đại đa số người xem đều đặt lực chú ý lên các tuyển thủ đỉnh cấp như Hạ Thất Hề, trải qua mọi người nghị luận với nhau như thế gần như hấp dẫn hơn phân nửa ánh mắt của mọi người, ngược lại tập trung lên người của Diệp Huyền.

Đám người bọn họ chú ý cũng không phải Diệp Huyền có thể đi tới một bước nào, mà là Diệp Huyền huyền bị loại bỏ bao lâu.

Nếu như Diệp Huyền trong tình huống có nhân số bị loại bỏ vượt qua ba trăm người, vậy thì khôi hài, đường đường tuyển thủ dự tuyển của năm đại cường quốc không thể qua được vòng sơ khảo của lôi đài, không hề nghi ngờ, đến lúc đó Lưu Vân quốc sẽ có thanh danh lan xa trong liên minh mười ba nước, cũng là trò cười lớn nhất.

Trong mắt của bao người, thân ảnh Diệp Huyền lại sáng ngời nhưng dường như có chút bất ổn..

Hô hấp của mọi người cứng lại, trước mắt trong trận pháp có hơn ba trăm hai mươi tên tuyển thủ, nói cách khác còn cần đào thải hơn hai mươi đối thủ, bọn họ rất ngạc nhiên vì sao Diệp Huyền không phải là một trong số đó.

Trên lôi đài, cường độ hồn lực phong bạo không ngừng tăng lên.

Phốc phốc!

Không ngừng có luyện hồn sư ngã xuống lôi đài, thời điểm chỉ òn lại ba trăm người, cũng chỉ có Diệp Huyền lảo đảo nhưng không có bị loại bỏ.

Hêện tại nội tâm của nhiều người sinh ra cảm giác thất lạc không nói thành lời.

Tuy kiên trì đến bây giờ nhưng đoán chừng cũng là cực hạn của tiểu tử này kia rồi, thiếu niên mười mấy tuổi thiếu niên, nhiều lắm là luyện hồn sư nhất phẩm, có thể kiên trì được bao lâu chứ.

Trong nội tâm không ít người đang có suy đoán như vậy.

Vù vù!

Hồn lực phong bạo không ngừng tăng cường.

Hai trăm năm mươi người!

Hai trăm người!

Một trăm năm mươi người!

Một trăm người!

Năm mươi người!

Không ngừng có luyện hồn sư bị cường độ hồn lực tăng lên loại bỏ thật nhanh, làm cho mọi người khiếp sợ là, Diệp Huyền mà nội tâm bọn họ cho rằng sẽ bị loại bỏ lại có thể đi tiếp, hắn vẫn đứng vững trên lôi đài như đá ngầm trong biển cả.

Vào lúc này cường độ hồn lực phong bạo đã đạt tới trình độ luyện hồn sư nhất phẩm đỉnh phong.

Điều này sao có thể?

Những kẻ đang chờ xem kịch vui cũng ngạc nhiên không hiểu vì sao, tại sao Diệp Huyền có thể kiên trì lâu như thế này.

Nếu dùng tuổi mà nói, trên lôi đài trừ Diệp Huyền ra đã có không thấp hơn hai mươi tuyển thủ.

Đúng lúc này Diệp Huyền đang ngồi khoanh chân nhắm mắt lại mở mắt ra, sau đó hắn đứng dậy trong ánh mắt nghi ngờ của mọi người.

Hành động của hắn làm vô số luyện hồn sư trợn mắt há hốc mồm, trong ánh mắt của bọn họ bắn ra hào quang, nói thầm có phải gia hỏa này giả heo ăn thịt hổ không? Hắn còn có thể đi về phía trước trong thời điểm như hiện tại?

Cường độ hồn lực phong bạo đang dần dần tăng lên, nó không ngừng áp bách tuyển thủ, đều có mấy người bắt đầu không kiên trì nổi nên lung lay sắp đổ giống như sắp bị đào thải, tiểu tử này còn có thể đi lên?

Trong khi mọi người suy đoán, lại thấy Diệp Huyền không có đi lên phía trước nữa, hắn đi tới một góc biên giới khác của lôi đài và khoanh chân ngồi xuống.

Tròng mắt toàn trường như rơi xuống.

Từ biên giới lôi đài bên này đổi thành biên giới bên kia, tiểu tử này đang làm gì đó? Trận nhãn của hồn lực phong bạo nằm ở khu vực trung tâm, mặc kệ hắn đi tới nơi nào, cường độ hồn lực trùng kích đều là như nhau, hành động của Diệp Huyền hiện tại chẳng khác gì cởi qâần nói bậy, căn bản vẽ vời cho thêm chuyện.

Bọn họ xem không hiểu, ngay cả đám người Chúc Thiên Lam hội trưởng phía trên cũng không hiểu ra làm sao, không rõ Diệp Huyền đang làm gì đó.

Khi hồn lực phong bạo không ngừng gia tăng, vào lúc mọi người không kiên trì nổi và bị đào thải ra khỏi thi đấu, hôm nay chỉ còn lại gần ba mươi người, như Lưu Vân quốc Lý Vạn Bằng là tuyển thủ dự định nhất phẩm đỉnh phong cũng thối lui tới khu vực biên giới của lôi đài, cường độ hồn lực trùng kích làm bọn họ lung lay sắp đổ.

Phốc phốc!

Rốt cục vài tên luyện hồn sư nhất phẩm đỉnh phong tuyển thủ dự định cũng bắt đầu đào thải.

Hai mươi người.

Mười lăm người.

Nhân số càng ngày càng ít.

Cục diện đã đến tình trạng thập phần khẩn trương.

Đúng lúc này đã thấy Diệp Huyền lai đứng lên lần nữa, hắn thoải mái nhàn nhã đi sang biên giới khác của lôi đài và khoanh chân ngồi xuống, dường như hồn lực phong bạo bành trương và trùng kích không có tác dụng với hắn.

Rốt cuộc tình huống như thế nào?

Tất cả mọi người há hốc mồm.

Bọn họ cho rằng Diệp Huyền căn bản không thể kiên trì nhưng lại có thể kiên trì tới mức này, thậm chí còn rất nhàn nhã, dường như hắn vẫn còn dư lực.

Bình luận