Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 294: May mắn thoát thân (1)


- Mạc tiên sinh!

Triệu Cương hoảng sợ thê lương kêu lớn, Mạc Sâm thấy thế thì căn bản bất chấp không động thủ với mấy người Triệu Duy nữa, trong nháy mắt liền lao tới bên cạnh Triệu Cương, giúp gã che chắn công kích dày đặc, cuối cùng mới không để cho Triệu Cương bỏ mạng ở chỗ này.

Ôm lấy Triệu Cương, thân hình Mạc Sâm lóe lên nhanh như chớp, lao về phía cửa động, nháy mắt liền biến mất khỏi động quật.

Mấy người Triệu Duy nhất thề thở hắt ra một hơi, trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ vì sống sót sau đại nạn, đồng thời vội vàng thúc giục huyền khí, tiếp tục duy trì trận pháp sắp bị tổn hại.

Thân hình nhoáng lên một cái, Diệp Huyền lại trở về bên trong trận pháp.

- Diệp Huyền, ngươi không sao chứ?

Mấy người Triệu Duy và Thanh Lăng vội vàng nhìn về phía Diệp Huyền, chợt mở miệng hỏi.

Chỉ thấy tuy rằng quần áo trên người Diệp Huyền rách bươm, rất nhiều chỗ còn bị cháy đen, nhưng da thịt lộ ra bên trong lại bóng loáng trắng nõn, căn bản không bị xây xước gì.

Điều này sao có thể!

Trong lòng của tất cả mọi người giống như dậy sóng.

Công kích ở bên trong phong lôi động quật này, bất luận một đạo nào đều tương đương với một kích toàn lực của cường giả địa võ sư nhất trọng.

Lúc trước Diệp Huyền lao ra khỏi trận pháp chỉ một lúc ngắn ngủi, chí ít liền có hơn mười đạo công kích đánh trúng người của hắn, nhưng lúc này toàn thân hắn cư nhiên không hề có vết thương nào, hoàn toàn vượt khỏi tưởng tượng của mọi người.

Chẳng lẽ Diệp Huyền này là người sắt hay sao, cho dù là người sắt, trong công kích mãnh liệt như vậy chỉ sợ cũng phải bị đánh cho thành sắt vụn luôn ấy chứ.

Chỉ có mỗi mình Triệu Duy là cười ha hả

- Diệp Huyền huynh đệ, ta mời ngươi tới quả nhiên là chính xác, mặc dù biết công pháp luyện thể của ngươi phi thường dũng mãnh, nhưng bây giờ vẫn khiến cho tại hạ cảm thấy kinh hãi, để cho ta biết rõ cái gì gọi là đồng đầu thiết tí, cương dũng vô địch.

Triệu Duy vui vẻ cười lớn.

Sở dĩ gã mời Diệp Huyền chính là vì nhìn thấy luyện thể thần công cường đại mà Diệp Huyền biểu hiện ra trên đài khiêu chiến.

Dưới một kích toàn lực của cao thủ hàng đầu trên phong vân bảng như Đồng Hồng cũng không thể xé rách cánh tay của Diệp Huyền.

Công pháp luyện thể cỡ này, theo như Triệu Duy thấy, nói không chừng có thể phát huy một chút công dụng bên trong phong lôi động quật này.

Không thể ngờ, ngay lúc nguy nan quả nhiên là nhờ Diệp Huyền đại phát thần uy, mới có thể cứu được mọi người.

Triệu Duy hiểu rõ, vừa rồi nếu như không có Diệp Huyền ở đây, mấy cường giả thủ hạ của lục ca tấn công tới thì ngoại trừ gã ra, những người khác đều sẽ bị nguy hiểm tới tính mạng.

- Hóa ra là tu luyện luyện thể thần công, chẳng trách.

Trong mắt của mấy người Thanh Lăng cũng lộ ra chút rung động.

Bọn họ thân là thiên tài của vương quốc, đương nhiên biết rõ luyện thể thần công mạnh tới cỡ nào, nhưng bất kỳ môn luyện thể thần thông nào cũng đều rất khó tu luyện, không có gì sánh bằng, hơn nữa còn phải thừa nhận thống khổ cực lớn, nếu như không có nghị lực hơn người thì căn bản không thể nào luyện thành được.

Chỉ là mọi người rất hiếu kỳ, rốt cuộc là Diệp Huyền tu luyện loại luyện thể thần thông gì, thế này không khỏi quá khoa trương, ở võ sư cảnh mà ngay cả công kích cấp bậc địa võ sư cũng không thể đả thương tới hắn, thế này quá mức kinh người.

Diệp Huyền cũng không giải thích, chỉ nói:

- Được rồi Triệu huynh, chúng ta mau tranh thủ thời gian lên đường đi, nếu không chờ đám người lục vương tử trở lại lần nữa thì chỉ sợ là chúng ta lại gặp nguy hiểm đó.

- Lẽ nào lục vương tử lại tiếp tục tới lần nữa?

Mấy người khác đều có chút hoài nghi, Triệu Cương đã bị thương tới mức này rồi, nếu như còn dám đuổi theo thì hình như không thực tế lắm.

- Hắn không thể đuổi theo, nhưng thủ hạ của hắn thì chưa chắc.

Diệp Huyền trầm giọng nói.

Hơi nghỉ ngơi một chút, sáu người lại tiếp tục đi tới.

Nửa giờ sau, trên khoảng đất trống trong phong lôi động quật, Triệu Cương đang nằm đó gào khóc.

Toàn thân gã máu tươi đầm đìa, gần như không có chỗ nào lành lặn, khắp nơi đều là một mảnh cháy khét, vô cùng chật vật.

Đặc biệt là dưới đũng quần, mùi cháy khét truyền tới, vô cùng khó ngửi, tiểu đệ đệ nằm oặt ở đó, cũng không biết sau này có dùng được nữa hay không.

May mắn chính là gã nhìn qua có vẻ chật vật, nhưng không nguy hiểm tới mạng sống.

- Mạc tiên sinh, không phải ngươi đã nói hắn nhất định không thể phá vỡ được trận pháp của hắn hay sao? Vừa rồi là có chuyện gì? Ngươi nói cho ta biết, rốt cuộc là có chuyện gì!

Sau khi dùng đan dược, bôi dược cao lên, Triệu Cương tức giận rống lớn, tức giận tới mức tóc tai sắp dựng đứng lên, hung tợn nhìn về phía Mạc Sâm.

Sắc mặt của Mạc Sâm cũng vô cùng khó coi, nói:

- Điện hạ, dựa theo đạo lý thì chính là như vậy, trận pháp của ta chính là trận pháp tam cấp, cho dù là cường giả địa võ sư tam trọng cũng phải tốn một khoảng thời gian mới có thể đánh vỡ được, vừa rồi tiểu tử kia cũng không biết là có chuyện gì, vừa đúng lúc đánh trúng nơi yếu kém nhất trên trận nhãn, mới khiến cho trận pháp của ta nháy mắt liền bị phá vỡ.

Trong lòng của Mạc Sâm cũng lấy làm khó hiểu.

- Ý của ngươi là nói người này cư nhiên phá vỡ trận pháp tam cấp của ngươi? Trận pháp tam cấp của ngươi là đồ bỏ đi sao?

Triệu Cương tức giận tới mức toàn thân đều đang run lên.

- Chắc là do trùng hợp.

Mạc Sâm nhíu mày, vẻ mặt không dám tin, lẩm bẩm:

- Khí tức trên người của kẻ này chỉ mới là võ sư nhị trọng, cho dù thiên phú cao tới đâu đi nữa, phỏng chừng là xem cũng không hiểu kết cấu của trận pháp tam cấp, sao có thể phá được, nhất định là do trùng hợp.

Gã giống như đang giải thích cho Triệu Cương nghe, cũng giống như đang cho bản thân mình một đáp án.

- Phế vật!

Triệu Cương tức giận mắng một tiếng, trùng hợp một cái thiếu chút nữa đã để cho mình bỏ mạng ở trong này rồi.

Nghĩ tới chim nhỏ của mình về sau không rõ sống chết, gã liền hoảng loạn bất an.

- Mạc Sâm, ngươi đừng quản ta, mau đi giết hết bọn họ cho ta, đặc biệt là tên tiểu tử đó, nhất định phải giết chết hắn, nếu như không thể giết được hắn thì ngươi cũng đừng quay về đây nữa.

Triệu Cương chỉ vào trong động quật, tức giận nói.

Lúc này trong lòng Triệu Cương chỉ có duy nhất một suy nghĩ, đó chính là muốn thiên đao vạn quả Diệp Huyền thì mới có thể nguôi mối hận trong lòng mình.

- Vậy điện hạ ngươi cẩn thận một chút.

Sau khi bố trí một ít cấm chế bên cạnh Triệu Cương, Mạc Sâm gật gật đầu, thân hình lóe lên như u linh, xông vào bên trong phong lôi động quật lần nữa.

Bình luận