Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1848: Lần thứ hai chạm mặt (1)


Chỉ là Diệp Huyền không ngờ, thủ sơn đại trận này, vẫn còn có công kích đáng sợ như thế, đủ để dễ dàng giết chết Vũ Đế tam trọng, đối với Vũ Đế tam trọng đỉnh phong cũng có thể tạo thành thương tổn.

Đáng mừng chính là, bọn họ trước đã sớm đánh giết đám người Quỷ Minh lão tổ, bằng không cộng thêm nhóm cường giả Quỷ Minh lão tổ gia trì, Cửu Cửu La Thiên Lăng Hà Đại Trận này e là cũng có thể trực tiếp xúc phạm tới bọn họ.

Đáng tiếc, trận pháp mạnh hơn ở trước mặt Diệp Huyền cũng không đáng chú ý.

- Thần Linh Đồng Thị!

Diệp Huyền vận chuyển Cửu Huyền Ngạo Thế Quyết cùng Thần Linh Đồng Thị, chỉ thấy hai con mắt của hắn cấp tốc biến thành thanh lam, đạo đạo cầu vồng mông lung từ hai mắt của hắn bắn ra, chỉ một thoáng, toàn bộ trận pháp tất cả đều rõ ràng hiện ra ở trong đầu hắn, bao quát trận văn, tiết điểm, quy luật vận chuyển cùng đặc tính, không một không xuất hiện.

- Nghe ta hiệu lệnh, ra tay.

Diệp Huyền khẽ quát một tiếng, chỉ về một số địa phương của trận pháp.

Ầm ầm!

Dưới sự chỉ điểm của Diệp Huyền, đám người Hạ Vũ Tôn dồn dập ra tay, mười mấy tên cường giả hầu như cùng lúc đánh vào chỗ yếu hại, cũng không phải đồng loạt phát động, mà cực kỳ có tiết tấu, địa phương công kích cũng không ở cùng một nơi, mà phân bố ở mỗi một tiết điểm.

Chỉ một thoáng, trên vòng bảo vệ ánh sáng bắn ra bốn phía, lồng ánh sáng nguyên bản mông lung thoáng chốc vặn vẹo lên, gợn sóng kịch liệt, phảng phất như bất cứ lúc nào cũng có thể phá nát.

- Không được!

Dưới đại trận, sắc mặt đám người Dịch Hàn Vũ Đế đại biến, từng cái từng cái tái nhợt, vội thả ra Võ Hồn, đem hết toàn lực ra tay, ổn định lại vòng bảo vệ.

- Mọi người không được lưu thủ, nhất định phải bảo vệ trận pháp không phá.

Trong lòng Dịch Hàn Vũ Đế kinh hãi đến biến sắc, giận dữ hét, đồng thời không ngừng truyền âm cho Nghiêm Vương Sơn Chủ, một khi ở trước Nghiêm Vương Sơn Chủ tới, trận pháp liền bị phá, vậy chỉ sợ bọn họ cũng xong.

- Hả?

Ánh mắt của Diệp Huyền mang theo kinh ngạc, đòn toàn lực của bên mình, dĩ nhiên không có nổ ra đại trận hộ sơn của Vô Lượng Sơn, đại trận hộ sơn này phòng ngự, còn muốn ở trên hắn dự liệu.

- Dao Nguyệt!

Diệp Huyền đột nhiên quay đầu liếc nhìn Dao Nguyệt Vũ Đế.

Dao Nguyệt Vũ Đế gật gù, nàng cùng Diệp Huyền tâm ý tương thông, căn bản không cần Diệp Huyền mở miệng, liền biết ý của hắn là cái gì.

Sau một khắc...

- Bạch!

Trong tay Dao Nguyệt Vũ Đế xuất hiện đàn ngọc tạo hình cổ điển, trạm trổ rồng phượng, đàn ngọc đặt trên đầu gối, sau đó ở trong hư không nhẹ nhàng ngồi xuống.

- Đùng!

Trong hư không, tay ngọc của Dao Nguyệt Vũ Đế khẽ vuốt đàn ngọc, mỹ đến không cách nào hình dung.

Một vầng minh nguyệt, xuất hiện ở đỉnh đầu của Dao Nguyệt Vũ Đế, minh nguyệt nhàn nhạt chiếu sáng, rơi về phía chân trời, tràn ngập ngàn dặm không gian.

Thanh âm đàn ngọc, ở vùng hư không này dần dần vang lên.

- Thần Âm Cầm!

Phía dưới đám người Dịch Hàn Vũ Đế nhìn thấy đàn ngọc trong tay Dao Nguyệt Vũ Đế, sắc mặt đại biến.

Bọn họ những người trải qua thời đại trăm năm trước kia, đều biết Dao Nguyệt Vũ Đế Thần Âm Cầm đại biểu chính là cái gì.

- Tất cả mọi người toàn lực phòng ngự, tuyệt đối không thể bị bọn họ phá tan thủ sơn đại trận, đồng thời tiến công Nguyệt Thần cung Dao Nguyệt Vũ Đế.

Ánh mắt của Dịch Hàn Vũ Đế sợ hãi, phẫn nộ gào thét.

Theo hắn gào thét, hết thảy cường giả của Vô Lượng Sơn không ai không nghiến răng nghiến lợi, ra sức gào thét, ánh sáng đại trận lưu chuyển, cầu vồng đầy trời hóa thành một đạo cột sáng to lớn, ầm ầm lướt về phía Dao Nguyệt Vũ Đế.

- Nghe ta hiệu lệnh.

Phía chân trời, ánh mắt của Diệp Huyền lạnh lùng, bàn tay lớn dùng sức vung lên, quát:

- Ra tay.

Nương theo tiếng nói của hắn, công kích đầy trời như hạt mưa, lại một lần nữa đánh vào lồng ánh sáng.

Toàn bộ lồng ánh sáng kịch liệt gợn sóng, phát sinh tiếng nổ vang liên tiếp, trong nháy mắt trở nên không ổn định, vô số trận văn cùng phù văn không ngừng lưu chuyển, lúc nào cũng có thể đổ nát.

Mà Diệp Huyền, thì ở thời khắc mấu chốt, rút ra Tài Quyết Chi Kiếm, ngăn ở trước người Dao Nguyệt Vũ Đế, chặn lại cột sáng tiến công.

Ầm!

Thân thể của hắn ở dưới cột sáng oanh kích không ngừng lay động, nhưng ở dưới Cửu Chuyển Thánh Thể phòng ngự, cơ thể hắn phảng phất như đá ngầm trong sông, lù lù bất động.

- Tùng tùng tùng...

Dao Nguyệt Vũ Đế ngồi xếp bằng trên hư không, ổn như Thái Sơn, từng thanh âm lanh lảnh dễ nghe xuyên thấu hư không, xuyên qua trận pháp, cấp tốc vang vọng ở bên tai mỗi một cường giả của Vô Lượng Sơn.

Tiếng đàn kia mang theo một loại khiếp người, lúc đầu êm tai, nhưng dần dần, như cổ chung gõ vang, chợt hóa thành ngọc trai rơi trên mâm ngọc, thanh âm lít nha lít nhít, giống như trống trận gióng lên, mang theo lực lượng xuyên thấu không gì địch nổi, trong nháy mắt chấn động vào huyền mạch của mỗi một võ giả Vô Lượng Sơn.

- A!

Tiếng kêu thảm thiết thê lương vang lên, vô số cường giả của Vô Lượng Sơn thất khiếu chảy máu, hai hàng huyết lệ, từ khóe mắt của bọn họ chảy ra, phát sinh tiếng kêu thảm thiết.

Bùng...

Thậm chí có võ giả tu vi yếu kém, thân thể trực tiếp nổ tung, hóa thành huyết vụ.

Tiếng đàn kia, gấp gáp vang lên, như mưa xối xả đột kích, bao quát đám người Dịch Hàn Vũ Đế ở bên trong, sắc mặt đều tái nhợt, cùng nhau phun ra máu tươi.

Vốn là, Cửu Cửu La Thiên Lăng Hà Đại Trận chẳng những có thể phong tỏa hư không, càng có thể chống đỡ tất cả công kích thuộc tính, âm luật tự nhiên cũng ở trong đó.

Nhưng dưới sự chỉ huy của Diệp Huyền, tuy Cửu Cửu La Thiên Lăng Hà Đại Trận không bị công phá, nhưng cũng xuất hiện không ít sai lầm, cấp tốc bị Dao Nguyệt Vũ Đế công phá.

Rất nhiều cường giả của Vô Lượng Sơn trọng thương, lập tức dẫn đến Cửu Cửu La Thiên Lăng Hà Đại Trận cung cấp năng lượng không đủ, rốt cục ở dưới Diệp Huyền chỉ huy, cả đại trận ầm một tiếng triệt để phá nát ra.

- Oa!

Máu tươi tung toé, có tới hơn một nghìn tên đệ tử Vô Lượng Sơn ở trong nháy mắt đại trận phá tan, tất cả đều phun máu tươi, huyền mạch trong cơ thể đứt đoạn, từng cái từng cái ngã xuống đất, linh hồn vỡ diệt.

- Vô Lượng Sơn thủ sơn đại trận, bị phá!

Xa xa, càng ngày càng nhiều cường giả tụ tập, chấn động nhìn một màn này, từng cái từng cái ngây người như phỗng.

- Giết!

Mất đi trận pháp bảo vệ, trong nháy mắt các đệ tử Vô Lượng Sơn liền như mỹ nữ cởi sạch, trở thành cừu con đợi làm thịt, chỉ nghe tiếng kêu thảm thiết, tiếng rống giận dữ không ngừng, tiên huyết bắn tung toé, thời gian trong chớp mắt, thì có hơn ngàn người vẫn lạc ở trong tay đám người Diệp Huyền.

Bình luận