Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1797: Thế lực nhất lưu (1)


Chỉ là sau khi đánh hạ mấy thế lực lớn xung quanh Thiên Đô Phủ, bây giờ Huyền Quang Các là rơi vào bình cảnh.

Một ít thế lực còn lại của Đông Vực, hoặc là có đại bối cảnh, hoặc là địa vực đặc thù, bọn họ không dám tùy tiện hành động, bởi vì một khi hành động thất bại, tất nhiên sẽ dẫn đến Thiên Đô Phủ bại lộ, truyền vào Huyền Vực, đưa tới Vô Lượng Sơn coi trọng.

- Theo ta thấy, bây giờ thế lực của chúng ta đã khá mạnh mẽ, không bằng trực tiếp tiến quân Huyền Vực, trước tiên ở trong Huyền Vực tam trọng tiến hành bố cục, ngược lại chúng ta khống chế Cổ Lũng Vực, nắm giữ một đường nối tiến vào Huyền Vực, đến thời điểm đó tiến có thể công, lui có thể thủ.

Tiêu gia Tiêu Vô Tẫn gia chủ ở một bên đề nghị.

Dưới cái nhìn của hắn, thực lực bây giờ của Thiên Đô Phủ đã đủ mạnh, hoàn toàn có năng lực bắt đầu tiến quân Huyền Vực.

Như đám người Từ gia, Lâm gia, cũng là vẻ mặt tán thành.

Tiến quân Huyền Vực, là mơ ước của những gia tộc thế lực nhị lưu như bọn họ, Huyền Vực là địa phương chí cao vô thượng, có thể ở bên trong giữ lấy một vị trí, mới có thể chân chính được gọi là đại lục cự phách, bằng không vĩnh viễn chỉ là thuộc về nơi hẻo lánh.

- Không được.

Chỉ là Tiêu Vô Tẫn vừa dứt lời, Hoàng Phủ Tú Minh liền trực tiếp lắc đầu.

- Tại sao?

Không ít người đều không rõ.

- Đông Vực, là đại bản doanh của chúng ta, bằng vào chúng ta mới có thể phát triển cấp tốc như thế, hơn nữa cường giả Đông Vực cũng không nhiều, bên trong những thế lực nhị lưu kia, cũng chỉ là một ít Vũ Đế nhất trọng. Nhưng mà Huyền Vực không giống, cho dù là một ít thành trì nhỏ ở ba tầng đầu, cũng có Vũ Đế tọa trấn, các thế lực lớn đan xen chằng chịt, chúng ta tùy tiện tiến vào, rất dễ dàng đưa tới quan tâm, một khi bị Vô Lượng Sơn phát hiện, vậy chúng ta liền nguy hiểm.

Hoàng Phủ Tú Minh từng ở Huyền Vực lang bạt qua, tự nhiên biết Huyền Vực đáng sợ, hơn nữa, Vô Lượng Sơn là một trong bảy đại tông môn, lực chưởng khống ở hạ vực kỳ thực chưa chắc mạnh, bọn họ chân chính cường đại là ở trong Huyền Vực.

Lấy kỷ ngắn, công địch trưởng, đây là binh gia tối kỵ.

- Bây giờ bên chúng ta, là có Hạ Vũ Tôn đại nhân, còn có Hoàng Phủ viện trưởng ngươi cùng đám người Huyết Kiếm Vũ Đế, chẳng lẽ còn sợ Vô Lượng Sơn sao?

Ở đám người Tiêu Vô Tẫn xem ra, thực lực của Thiên Đô phủ hôm nay, đã đầy đủ chống lại Vô Lượng Sơn.

- Vô Lượng Sơn mạnh mẽ, các ngươi có thể hỏi Hạ Vũ Tôn đại nhân.

Hoàng Phủ Tú Minh nhìn về phía Hạ Vũ Tôn ở một bên.

Hạ Vũ Tôn mở mắt ra, quét mọi người ở đây một vòng, chợt lạnh nhạt nói.

- Dựa vào những người chúng ta này, muốn chống lại Vô Lượng Sơn, không ra một ngày, sẽ toàn quân bị diệt.

Thanh âm hắn lãnh đạm, không mang theo một tia cảm tình, nhưng làm cho tất cả mọi người trong lòng phát lạnh.

- Sao lại thế...

Đám người Tiêu Vô Tẫn hầu như kinh ngạc thốt ra tiếng.

- Hạ Vũ Tôn đại nhân, ngươi là Vũ Đế tam trọng, cộng thêm Huyết Kiếm Vũ Đế đại nhân cũng là Vũ Đế nhị trọng, lẽ nào chúng ta ngay cả ngăn trở Vô Lượng Sơn cũng không được sao? Mặc dù Vô Lượng Sơn kia là một trong bảy đại tông môn, nhưng cũng chỉ là thế lực nhất lưu mà thôi.

Bọn họ cảm thấy khó mà tin nổi.

Ở trong quan niệm của đám người Tiêu Vô Tẫn, thế lực nhị lưu tiêu chuẩn là nắm giữ một tên Vũ Đế tọa trấn, mà thế lực nhất lưu, tiêu chuẩn là nắm giữ Vũ Đế tam trọng tọa trấn, còn một ít thế lực nắm giữ Vũ Đế nhị trọng, thuộc về chuẩn nhất lưu.

Ở đây Hạ Vũ Tôn chính là Vũ Đế tam trọng, dưới cái nhìn của bọn họ, bây giờ Thiên Đô Phủ cũng có thể xưng là thế lực nhất lưu, đủ để cùng Vô Lượng Sơn tranh tài.

- Vô Lượng Sơn không phải là thế lực nhất lưu phổ thông, nó là một trong bảy đại tông môn, vượt qua thế lực nhất lưu bình thường, có thể nói thế lực bá chủ.

Đúng lúc này, một thanh âm đột nhiên ở trong cung điện vang lên, truyền vào trong tai mỗi người.

- Ai?

Trong đại điện, hết thảy cường giả mắt sáng lên, tâm thần nhảy vụt, kinh hãi thất thanh.

Ở đây, hầu như đều là cường giả đỉnh phong trong Thiên Đô Phủ, hoặc là người nắm quyền.

Mà giờ khắc này, lại có thể có người thần không biết quỷ không hay lẻn vào nơi này.

Tất cả mọi người trong lòng hiện lên ý niệm đầu tiên, chính là lẽ nào Vô Lượng Sơn đã phát hiện bọn họ, phái ra cao thủ hàng đầu sao?

Ngay cả đám người Hạ Vũ Tôn cùng Huyết Kiếm Vũ Đế, Hoàng Phủ Tú Minh, cũng vẻ mặt ngơ ngác.

Đối phương có thể giấu diếm được cảm nhận của bọn họ, xuất hiện ở đây, tuyệt đối là nhân vật nghịch thiên của đại lục.

Nhưng cẩn thận suy tính thanh âm mới vừa rồi, trên mặt mấy người Hoàng Phủ Tú Minh đều lộ ra một tia quái lạ khó có thể tin cùng kinh hỉ.

Hô!

Trong cung điện, một bóng người lặng yên xuất hiện, khóe miệng mỉm cười.

Thấy rõ người này, tất cả mọi người ở đây đều sửng sốt.

- Diệp thiếu!

Ở đây ngoại trừ Hạ Vũ Tôn ra, tất cả mọi người đều đứng lên, từng cái từng cái sắc mặt mừng như điên, dồn dập kinh kêu thành tiếng.

Người đến chính là Diệp Huyền.

Hắn đi tới Thiên Đô Phủ, nhận biết được mọi người đang ở Huyền Quang Các mở hội, vì lẽ đó không có bại lộ thân hình, mà lợi dụng năng lực Hư Giới Võ Hồn, lẻn vào trong cung điện.

Hơn nữa hắn lại là Luyện Hồn đại sư cửu giai, dưới ẩn nấp, thậm chí ngay cả Hạ Vũ Tôn cũng không thể nhận biết.

- Ngươi... Đột phá Vũ Đế nhị trọng!

Hạ Vũ Tôn đầu tiên là vì Diệp Huyền thần không biết quỷ không hay xuất hiện mà cảm thấy khiếp sợ, nhưng sau khi cảm nhận được khí tức trên người Diệp Huyền, cả người suýt chút nữa nhảy lên, vẻ mặt kinh sợ, con ngươi trừng tròn xoe, cằm cũng sắp rơi xuống.

Cái gì, Diệp thiếu đột phá Vũ Đế nhị trọng?

Những người còn lại đều dồn dập kinh hãi, đánh giá Diệp Huyền, nhưng căn bản nhìn không thấu tu vi của hắn, chỉ cảm thấy thâm thúy khó lường, như vũ trụ Tinh Không, không cách nào dò xét, từng cái từng cái dồn dập hít vào một ngụm khí lạnh.

- May mắn đột phá.

Diệp Huyền khẽ mỉm cười, nhìn về phía mọi người:

- Trong hai năm ta không có mặt, mọi người vẫn khỏe chứ?

Hắn quét mắt qua một cái, đối với thực lực của mọi người ở đây, nhất thời có chút hiểu biết.

Ở đây tu cao nhất, đương nhiên là Hạ gia trưởng lão... Hạ Chấn Vân.

Thứ hai, chính là Huyết Kiếm Vũ Đế.

Lúc đó chia tay, tu vi của Huyết Kiếm Vũ Đế còn ở nhất trọng đỉnh phong, tuy có xu thế đột phá nhị trọng, nhưng trước sau còn kém một chút, bây giờ qua gần một năm, hắn quả nhiên thuận lợi đột phá nhị trọng.

Bình luận