Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1720: Cái thế nữ đế


Mà thời khắc này, thời điểm hắn nhìn thấy Dao Nguyệt Vũ Đế như đứa bé gào khóc.

Tâm hắn, rốt cục vì đó xúc động.

Trăm năm qua, Dao Nguyệt Vũ Đế lại như một người sắt vĩnh viễn không bao giờ bị đánh đổ, ở trên người nàng, ngươi vĩnh viễn không nhìn thấy tuyệt vọng, không nhìn thấy ủ rũ.

Nhưng hôm nay, nàng ở trước mặt nam tử này, khóc như đứa bé.

Dạ Vũ Vũ Đế biết, không quản mình có thể chiến thắng nam tử này hay không, đời này mình cũng không thể thay thế hắn ở trong lòng Dao Nguyệt Vũ Đế lưu lại cho dù một tia vị trí.

- Ngươi là Diệp Tiêu Dao?

Đối diện, Hư Không Pháp Vương lạnh lùng nhìn Diệp Huyền.

Thời điểm Diệp Huyền nói ra câu nói kia, trong ánh mắt Hư Không Pháp Vương, hắn phảng phất như nhìn thấy bóng người ở Huyền Vực đứng ngạo nghễ, muôn người chú ý kia.

Kiếp trước Diệp Tiêu Dao, tuy chỉ là một Vũ Hoàng đỉnh phong, Luyện Hồn Sư bát giai đỉnh phong.

Nhưng địa vị của hắn, phóng tầm mắt toàn bộ Huyền Vực, tuyệt đối là hàng đầu, không kém hơn bất luận cự phách tam trọng nào, thậm chí siêu việt.

Đan Tháp trưởng lão danh dự, Đế cấp Luyện Dược Sư.

Khí Thành khách khanh trưởng lão, Đế cấp Luyện Khí Sư.

Trận Pháp đại sư cửu giai, Phù Chú đại sư, Tiêu Dao cung chủ.

Từng cái từng cái danh hiệu, trong đó bất luận cái nào, đều đủ để chấn động Thánh Thành.

- Hư Không Pháp Vương, cần gì phải hỏi nhiều như vậy, hôm nay ở đây, ngươi đã hẳn phải chết.

Diệp Huyền lãnh đạm nói, không hề trả lời, trong ánh mắt có chỉ là sát cơ.

- Này không hẳn.

Hư Không Pháp Vương lạnh giọng nói.

Dù sao cũng là Vũ Đế tam trọng, vào giờ phút này, hắn vẫn mặt không biến sắc, phảng phất như lòng mang chí lớn.

- Ngươi đang muốn dùng Không Gian Võ Hồn của ngươi dịch chuyển không gian chạy trốn sao?

Diệp Huyền trào phúng nở nụ cười:

- Xác thực, ở tình huống bình thường, lấy trình độ không gian của ngươi, bất luận người nào cũng ngăn cản không được ngươi triển khai dịch chuyển không gian, nhưng ngươi đừng quên, nơi này là Phong Giới đại trận, tuy đại trận đã phá, nhưng Hư Không nơi này vẫn hỗn loạn không thể tả, Không Gian Võ Hồn của ngươi cũng cứu không được ngươi.

Diệp Huyền nói như một lưỡi dao sắc, mạnh mẽ đâm vào nội tâm Hư Không Pháp Vương, khiến cho sắc mặt của hắn đột nhiên đại biến.

- Diệp Tiêu Dao, ngươi nhất định là Tiêu Diêu Hồn Hoàng Diệp Tiêu Dao, ta sớm nên nghĩ đến.

Hư Không Pháp Vương lớn tiếng hét, ánh mắt đỏ đậm.

Trên thế giới này, đối với Không Gian Võ Hồn của hắn hiểu rõ như vậy, có thể đếm được trên đầu ngón tay, chỉ có một ít Đế lão ở Thần Đô, mới có tư cách này.

Này còn không thể nói rõ cái gì.

Dù sao người biết việc này tuy ít, nhưng cũng không phải bí mật.

Nhưng Diệp Huyền trước triển lộ ra trình độ trận đạo, đã hoàn toàn đạt đến Trận Pháp đại sư cửu giai.

Này lại là bằng chứng thứ hai.

Mà bằng chứng thứ ba, chính là thái độ của Dao Nguyệt Vũ Đế, cũng là bằng chứng quan trọng nhất.

Hư Không Pháp Vương rất rõ ràng, năm đó Dao Nguyệt Vũ Đế đến Vô Tận Hải mục đích là gì.

Cũng là bởi vì nghe đồn Tiêu Diêu Hồn Hoàng vẫn lạc Thiên Sơn, rơi vào nguy nan, mà Dao Nguyệt Vũ Đế đến Vô Tận Hải, chính là vì tìm kiếm bảo vật có thể cứu Diệp Tiêu Dao.

Chuyện này ở Chấp Pháp điện, cũng không phải bí mật gì.

Mà trong đồn đãi, Dao Nguyệt Vũ Đế đối với bất kỳ người nào cũng mặt không hề cảm xúc, chỉ có đối mặt Tiêu Diêu Hồn Hoàng Diệp Tiêu Dao, mới sẽ lộ ra nụ cười.

Nhưng bây giờ, thái độ của Dao Nguyệt Vũ Đế đối với Diệp Huyền, khiến cho hắn trong nháy mắt hiểu được, Diệp Huyền chính là Diệp Tiêu Dao, bằng không Dao Nguyệt Vũ Đế sẽ không có thái độ như thế.

- Tiêu Diêu Hồn Hoàng dĩ nhiên không chết? Không được, tin tức này nhất định phải truyền quay lại, coi như truyền không trở về, cũng nhất định phải giết hắn, bằng không đối với kế hoạch của đại nhân, nhất định sẽ có ảnh hưởng rất lớn.

Nghĩ tới đây, Hư Không Pháp Vương liền truyền âm nói:

- Ngạo Thiên Vũ Đế, U Minh Vũ Đế, chuyện đến nước này, mọi người cũng đã là châu chấu trên một dây thừng, các ngươi hẳn phải biết đối diện chính là người nào, chúng ta chỉ có đem hết toàn lực, mới có thể thu được một chút hi vọng sống.

- Hư Không Pháp Vương, ngươi nói đi, lát nữa chúng ta nên làm như thế nào?

- Đúng.

Hư Không Pháp Vương híp mắt nói:

- Các ngươi cũng nhìn thấy, Dao Nguyệt Vũ Đế đối với tiểu tử kia thái độ làm sao, lát nữa Ngạo Thiên, ngươi ngăn cản Dao Nguyệt Vũ Đế, U Minh, ngươi ngăn trở Hắc Long cung Dạ Vũ Vũ Đế, bản tọa sẽ ngay đầu tiên, bắt giữ tiểu tử kia, để Dao Nguyệt Vũ Đế sợ ném chuột vỡ đồ, như vậy mới có thể thoát thân.

- Động thủ.

Ba người giao lưu, vẻn vẹn ở trong chớp mắt, vẻn vẹn nửa giây sau, ba người Hư Không Pháp Vương liền động.

- Giết!

Ngạo Thiên Vũ Đế là người đầu tiên ra tay, ầm ầm, đao hình Võ Hồn trên đỉnh đầu hắn mãnh liệt rung động, cùng chiến đao trong tay dung hợp lại cùng nhau, cuối cùng hóa thành một ánh đao dài đến ngàn trượng, ầm ầm chém về phía Dao Nguyệt Vũ Đế.

Cùng lúc đó một bên U Minh Vũ Đế cũng ra tay, xèo xèo xèo, liên tiếp sáu cái tua vòi màu đen, tỏa ra U Minh khí vô tận, điên cuồng quấn về phía Dạ Vũ Vũ Đế, liều lĩnh chém giết.

Mà Hư Không Pháp Vương thì sắc mặt lạnh lẽo, thôi thúc Không Gian Võ Hồn, thân hình như rơi vào trong hư không, trở nên mông lung, xèo… lướt về phía Diệp Huyền.

Tam đại Vũ Đế tam trọng vì mạng sống sẽ bùng nổ ra lực lượng bao lớn? Giờ khắc này liền có thể nhìn ra, vẻn vẹn là ba người thả ra khí tức, liền chấn động đến mức Hư Không không ngừng phá diệt, có loại cảm giác tận thế tới.

- A!

Ngạo Thiên Vũ Đế tốc độ nhanh nhất, đao phong màu đen nghiền ép xuống, Hư Không tầng tầng phá nát, ánh đao khủng bố trong nháy mắt đi tới trước người Dao Nguyệt Vũ Đế.

- Chủ mẫu cẩn thận.

Kim Lân lập tức quát to một tiếng, muốn xông lên.

Đây chính là chủ mẫu a, nếu như ở trước mặt chủ mẫu biểu hiện tốt, sau đó thái độ của điện hạ đối với mình tuyệt đối là bay lên a.

Kim Lân đang nghĩ như thế, liền nhìn thấy Dao Nguyệt Vũ Đế đối mặt đao phong đủ để xé rách vòm trời kia, dĩ nhiên mặt không biến sắc, chỉ nhẹ nhàng dò ra bàn tay.

Bàn tay tinh tế kia, mềm mại trắng nõn, yếu đuối phảng phất như không đỡ nổi một đòn, nhưng lại nhẹ nhàng liền kẹp lấy đao mang thông thiên triệt địa.

Ầm ầm.

Tiếng nổ đùng vang lên, uy thế vô tận tỏ khắp, trấn áp về phía Dao Nguyệt Vũ Đế, nhưng thân hình của Dao Nguyệt Vũ Đế không nhúc nhích chút nào.

Chỉ có mái tóc của nàng bay múa đầy trời, quần dài màu tím trên người tùy theo nay múa.&

Bình luận