Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1718: Ta là nam nhân của nàng (1)


Nhưng y ôi ở trong lòng một Yêu tộc Yêu Đế.

Thời khắc này, đám người Hư Không Pháp Vương hầu như không thể tin được con mắt của mình.

Dao Nguyệt Vũ Đế, ở Huyền Vực uy danh hiển hách, đã từng có bao nhiêu Vũ Đế tuyệt thế theo đuổi nàng.

Nhưng đều bị nàng từ chối.

Cuối cùng, tất cả mọi người Huyền Vực đều biết, Dao Nguyệt Vũ Đế ngưỡng mộ chỉ có một người...

Tiêu Diêu Hồn Hoàng... Diệp Tiêu Dao!

Đại lục vạn năm qua thiên tài kiệt xuất nhất.

Nhưng hôm nay...

- Tiêu Dao, ta rốt cục gặp ngươi lần nữa, đây là mộng sao?

Dao Nguyệt Vũ Đế khẽ vuốt khuôn mặt của Diệp Huyền, nước mắt không kiêng dè lướt xuống, trong con ngươi mang theo một tia vui mừng.

Nàng sợ là mộng, không muốn thức tỉnh, cho dù Diệp Huyền đứng ở trước mặt, nàng vẫn không thể tin được.

- Dao Nguyệt, là ta, này không phải là mộng.

- Ta đã trở về!

Diệp Huyền cũng nghẹn ngào.

Hắn biết Dao Nguyệt vì mình ngậm bao nhiêu cay đắng.

Trăm năm thời gian, nàng bị nhốt ở Vô Tận Hải.

Đó là một loại cảm giác thế nào?

Năm đó nàng biết được mình vẫn lạc tin tức.

Lại sẽ là một loại tâm tình như thế nào?

Hắn nhớ tới Dao Nguyệt xuất hiện thì ngâm xướng thủ khúc thê lương kia.

- Vạn dặm cô hải, nơi nào thê lương.

Ở Vô Tận Hải, nàng một thân một mình, ngay cả một người nói chuyện cũng không có, chỉ có thể bị nhốt ở trong Phong Giới đại trận, nhìn biển rộng lạnh lẽo, trong lòng thê lương.

Tâm của Diệp Huyền, đột nhiên đau thấu tim gan.

Hắn tình nguyện người gánh chịu tất cả những thứ này là hắn, mà không phải Dao Nguyệt Vũ Đế.

- Ta ai ya, lẽ nào đây là chủ mẫu?

Cách đó không xa, Kim Lân há to mồm, tròng mắt màu vàng óng trừng tròn xoe, trong miệng phảng phất như có thể nhét vào một ngọn núi cao.

Mà bóng người tuyệt ngạo từ trong hang động đi ra kia, vẻ mặt cũng khiếp sợ, thất lạc, khó có thể tin, thậm chí địch ý.

Mà kinh hãi nhất, vẫn đến từ Huyền Vực Hư Không Pháp Vương.

- Tiêu Dao, Dao Nguyệt Vũ Đế dĩ nhiên gọi hắn là Tiêu Dao, chẳng lẽ hắn là...

Một ý nghĩ làm hắn cực kỳ sợ hãi, xuất hiện ở trong đầu của hắn, khiến cho ánh mắt hắn ngơ ngác, hầu như không thể tin được nội tâm của mình.

- Không thể, người kia từ lâu vẫn lạc ở Huyền Vực nhiều năm, sao lại thế...

Hư Không Pháp Vương chỉ cảm thấy trong lòng cuốn lên sóng to gió lớn, phảng phất như phát hiện một bí mật động trời.

- Đi!

Không lo được tiếp tục đánh, Hư Không Pháp Vương nộ quát một tiếng, thôi thúc Hư Không trận cầu, kể cả U Minh Vũ Đế, Ngạo Thiên Vũ Đế, liền muốn rời khỏi nơi đây.

Bây giờ Phong Giới đại trận đã phá, cường giả Hắc Long cung giết ra, không biết có bao nhiêu người mạnh mẽ đang thủ thế chờ đợi.

Tuy đám người Hư Không Pháp Vương không có gì lo sợ, nhưng cũng không dám ở đây lâu.

- Muốn đi, nào có dễ dàng như vậy, Hư Không Pháp Vương, năm đó ngươi phong tỏa Hắc Long cung ta, hôm nay chính là ngày trả lại.

Bóng người tuyệt ngạo kia phát sinh nổ vang ầm ầm, trên đỉnh đầu, trong nháy mắt xuất hiện hai loại màu sắc sấm sét cùng hỏa diễm, mỗi một đạo màu sắc, đều tỏa ra khí tức kinh khủng.

Trong chớp mắt, bầu trời của Phong Giới đại trận trong nháy mắt biến thành hai thế giới, một là thiên địa ánh chớp phun trào, một là thế giới hỏa diễm ngập trời, hai cỗ khí tức phân biệt mang theo uy thế vô tận, ầm ầm nghiền ép xuống.

- Không Gian Võ Hồn, phá!

Hư Không Pháp Vương quát lạnh một tiếng, trong tròng mắt màu đen hắc mang phun trào, trên đỉnh đầu hố đen vô tận, đột nhiên bành trướng, lập tức chống đỡ ánh chớp cùng biển lửa, không nhường chút nào.

Mà Ngạo Thiên Vũ Đế cũng tức giận hét lớn, Cửu Tinh Võ Hồn phá khai thiên địa, kình khí ác liệt xông thẳng lên trời, liên thủ với Hư Không Pháp Vương, lập tức bạo ra toàn bộ thiên địa.

Lẫn nhau trong lúc đó Võ Hồn khủng bố xung kích, khiến cho toàn bộ Phong Giới đại trận tan vỡ tốc độ càng nhanh hơn, từng luồng từng luồng hồn lực kinh người xung kích, phảng phất như biển gầm bạo phát bao phủ ra.

Từ trong hang động lao ra rất nhiều nhân ảnh của Hắc Long cung, sắc mặt sợ hãi rút lui về phía sau.

Dưới công kích khủng bố bực này, Vũ Đế nhị trọng phổ thông đều không thể đứng vững gót chân, duy nhất có thể tham dự trong đó chỉ có cự phách tam trọng.

Nhưng mà, ngay ở dưới chiến đấu nổ vang ngập trời như vậy...

Diệp Huyền cùng Dao Nguyệt Vũ Đế ngơ ngác đối diện, phảng phất như đưa thân vào một thế giới khác.

Bọn họ lẫn nhau nhìn chăm chú, cho dù một giây cũng không muốn tách ra.

- Tiêu Dao, đúng là ngươi, rốt cục gặp lại được ngươi, ta thật sự vui vẻ, này không phải là mộng chứ?

Dao Nguyệt Vũ Đế hoàn toàn quên mình đặt ở nơi nào, nỉ non nói.

Nếu như là mộng, nàng không muốn tỉnh lại, chỉ nguyện chìm đắm trong đó, vĩnh viễn không bao giờ thoát ra.

Từ sau đó, ức tương phùng.

Vài lần hồn mộng cùng quân.

Đêm nay còn lại đem minh nguyệt chiếu.

Còn khủng tương phùng là trong mộng!

- Là ta.

Viền mắt của Diệp Huyền ướt át, gật đầu.

- Ta đã trở về!

- Ngươi làm sao biến thành dáng dấp như vậy?

Dao Nguyệt ánh mắt mê ly.

- Có điều...

Nàng lại khẽ mỉm cười, nụ cười nghiêng nước nghiêng thành, điên đảo chúng sinh:

- Mặc kệ ngươi biến thành ra sao, ngươi đều là Tiêu Dao của ta!

Diệp Tiêu Dao kia cao ngạo độc lập, không để ý ánh mắt thế tục.

Diệp Tiêu Dao kia một lòng vấn đạo, chỉ cầu thuật đạo đỉnh phong.

- Trong này nói rất dài dòng...

Diệp Huyền cũng nở nụ cười.

Trăm năm thời gian, Dao Nguyệt Vũ Đế một chút cũng không thay đổi.

Ầm ầm!

Đột nhiên, kịch liệt vang lên ầm ầm, một luồng sóng trùng kích đáng sợ đột nhiên bao phủ tới, trong nháy mắt nhằm về phía Diệp Huyền cùng Dao Nguyệt Vũ Đế.

Dưới sóng trùng kích khủng bố, hư không bốn phía tầng tầng nổ tung, đủ để hủy thiên diệt địa.

Thời khắc mấu chốt, một đạo lưu quang kim sắc che ở trước người hai người, miễn cưỡng chặn lại xung kích, nhưng bản thân cũng bị đánh bay ra ngoài, máu tươi rơi vãi trời cao.

- Ta nói điện hạ, nơi này đánh thành dáng dấp như vậy, ngươi cùng chủ mẫu có phải là trước tránh một chút, chuyển sang nơi khác nói chuyện yêu đương được không? Lão Kim ta chặn cho các ngươi quá mệt mỏi a!

Kim Lân oa oa kêu to, đau đến nước mắt sắp chảy xuống, trong lòng phiền muộn.

Nơi này đánh đến không gian cũng sắp sụp đổ, nhưng Diệp Huyền cùng Dao Nguyệt Vũ Đế còn ôm ấp lẫn nhau, coi nơi này là quán trà hay hậu viện nhà mình?

- Nó là?

Dao Nguyệt Vũ Đế nhìn về phía Kim Lân, mang theo hiếu kỳ hỏi, tuy tu vi của Kim Lân không cao, nhưng nàng từ trên người Kim Lân cảm nhận được một luồng khí tức hết sức khủng bố.

Bình luận