Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1684: Hư Không Pháp Vương (2)


- Chẳng trách ta có loại cảm giác khiếp đảm kia, Hư Không Pháp Vương Hư Không Thuật, so với Sưu Thần Thuật của Cuồng Ngục Vũ Đế còn đáng sợ hơn nha.

Biết được đối thủ là ai, lúc này Diệp Huyền mang theo Kim Lân lao xuống đáy biển.

Chỉ chốc lát sau, bọn họ đã đi tới trước mặt một rãnh biển to lớn, đây là một rãnh biển dài đến hơn mười ngàn dặm, rộng mấy trăm dặm, phảng phất như một lạch trời, tọa lạc ở dưới đáy biển sâu.

Diệp Huyền cùng Kim Lân vọt thẳng vào trong.

- Hống!

Một luồng gợn sóng kinh người lan truyền đến, trong rãnh biển kia, dĩ nhiên chiếm giữ vô số Hải yêu hình thể khổng lồ, trong đó có không ít Ma Vương Kình khủng bố dài đến ngàn mét, cảm nhận được sinh mệnh tiếp cận, trong đó một con Ma Vương Kình bát giai cắn xé về phía Diệp Huyền cùng Kim Lân.

Ở trong Hải tộc, Hải yêu cùng Hải tộc là hai chủng tộc tuyệt nhiên không giống, Hải tộc từ lúc vừa ra đời chính là hình người, nắm giữ trí tuệ không kém Nhân tộc, mà Hải yêu lại giống như Yêu thú, là một ít sinh vật hình thể khổng lồ như Yêu thú.

Mà Hải yêu cùng Yêu thú không giống chính là, sau khi Yêu thú đạt đến Yêu Vương cảnh, có thể hóa thành hình người, có trí khôn.

Nhưng Hải yêu không thể, tuyệt đại đa số Hải yêu cho dù trưởng thành đến cửu giai, cũng vẫn là hình thái Yêu thú, đồng thời trí tuệ cực thấp, chỉ có một số ít Hải yêu, mới có thể tiến hóa thành nhân hình.

Mà Ma Vương Kình này, chính là một loại Hải yêu không thể hóa thành hình người, đồng thời trí tuệ cực thấp, chỉ có thể không ngừng nuốt Hải yêu yếu hơn mình.

Nhìn thấy Ma Vương Kình mở ra miệng lớn như chậu máu, trong lòng Diệp Huyền hơi động, cùng Kim Lân không có bất luận chống cự nào, theo nước biển trực tiếp tiến vào trong cơ thể Ma Vương Kình.

Nuốt vào ba người Diệp Huyền, Ma Vương Kình này ngậm miệng lại, nhàn nhã bơi xuống, chìm vào rãnh biển.

Trong lòng Diệp Huyền rất rõ ràng, Hư Không Pháp Vương Hư Không Thuật tìm tòi phạm vi cực lớn, mình và Kim Lân muốn trong khoảng thời gian này chạy ra phạm vi hắn tìm tòi hầu như là chuyện không thể nào, vì lẽ đó biện pháp duy nhất chính là thử tránh thoát Hư Không Pháp Vương tìm tòi.

Ở trong ấn tượng của hắn, Hư Không Thuật là một loại bí thuật nhằm vào huyết nhục sinh mệnh mạnh mẽ, vì lẽ đó Diệp Huyền mới lựa chọn tiến vào trong cơ thể Ma Vương Kình.

Có khí tức huyết nhục của Ma Vương Kình ngăn cản, cũng ở dưới tình huống phạm vi lớn như thế, Hư Không Pháp Vương còn muốn phát hiện bọn họ trong bụng Ma Vương Kình, độ khó tuyệt đối không phải lớn một cách bình thường.

Ở trong bụng Ma Vương Kình, Diệp Huyền cùng Kim Lân cấp tốc thu lại khí tức, đồng thời gia tăng phong ấn đối với Xích Kiếm, nếu như này cũng có thể bị Hư Không Pháp Vương tìm tới, như vậy Diệp Huyền cũng chỉ có thể tự nhận xui xẻo, liều mạng bại lộ thân phận của mình và Kim Lân đại chiến một trận.

Diệp Huyền tiến vào bụng Ma Vương Kình không lâu, một đạo không gian rung động quét tới, thậm chí ngay cả nơi sâu xa nhất của rãnh biển cũng không buông tha.

Ma Vương Kình mà Diệp Huyền ẩn giấu tự nhiên cũng bị quét đến, cảm nhận được luồng khí tức này, Xích Kiếm Vũ Đế bị hoàn toàn phong ấn trừng lớn hai mắt, cật lực muốn chế tạo một chút rung động gây nên luồng khí tức này chú ý.

Chỉ tiếc bị Diệp Huyền tầng tầng phong ấn, hắn căn bản không có biện pháp nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn đạo không gian rung động này đơn giản quét qua, lại tiếp tục hướng phía trước, biến mất không còn tăm hơi.

Đợi khí tức kia hoàn toàn biến mất, Diệp Huyền cùng Kim Lân mới lao ra cái bụng của Ma Vương Kình.

Ma Vương Kình kia chỉ cảm thấy trên bụng truyền đến đau đớn, chờ nó phản ứng lại, Kim Lân cùng Diệp Huyền từ lâu đã rời đi rãnh biển.

Diệp Huyền không có giết con Ma Vương Kình này, chỉ ở trên bụng nó lưu một lỗ nhỏ, đối với hình thể khổng lồ cùng sức sống của Ma Vương Kình mà nói, điểm ấy thương thế là không thể trí mạng.

- Nguyên lai Chấp Pháp điện các ngươi đóng quân ở đây dĩ nhiên là Hư Không Pháp Vương.

Diệp Huyền lạnh lùng nhìn Xích Kiếm:

- Như vậy Phong Giới đại trận này cũng là hắn tự mình tọa trấn a?

Hư Không Pháp Vương am hiểu nhất là áo nghĩa không gian, mà phong tỏa Hắc Long cung chính là Phong Giới đại trận, rất hiển nhiên Hư Không Pháp Vương là cường giả Thánh Thành thích hợp tọa trấn nơi này nhất.

- Nói đi, ngoại trừ Hư Không Pháp Vương, Chấp Pháp điện các ngươi ở đây đến tột cùng có bao nhiêu người, các ngươi cấu kết Hải tộc, phong tỏa Hắc Long cung, mục đích đến tột cùng là gì?

Diệp Huyền mở ra cấm chế cho Xích Kiếm, lạnh giọng hỏi.

Trên mặt Xích Kiếm mang theo một chút tức giận nói:

- Ngươi đừng hòng từ trên người ta biết bất kỳ tình báo nào.

- Ngươi sẽ không phải còn vọng tưởng Hư Không Pháp Vương có thể tìm được ngươi chứ?

Diệp Huyền cười lạnh:

- Hư Không Pháp Vương Hư Không Thuật, xác thực là bí thuật tìm tòi đứng đầu Thiên Huyền đại lục, có điều, Hư Không Thuật quét hình chính là huyết nhục sinh mệnh, vì lẽ đó vừa nãy hắn căn bản không phát hiện chúng ta ở trong cơ thể Ma Vương Kình, thứ hai, Hư Không Thuật triển khai có hạn chế rất lớn, sau một lần quét hình, trong thời gian ngắn rất khó tiến hành lần thứ hai.

- Mà nơi này cách địa phương ngươi bị tóm có tới mấy trăm ngàn dặm, bằng những Phó điện chủ kia, căn bản đừng nghĩ tìm được.

- Ngoài ra, phong ấn trong cơ thể ngươi, lạc ấn trên Long Ma Khải Giáp, cũng đã bị ta che đậy, Chấp Pháp điện Chấp Pháp La Bàn căn bản không cảm ứng được khí tức của ngươi, nếu không Hư Không Pháp Vương cũng không đến nỗi dùng Hư Không Thuật tiến hành tìm tòi.

- Nói cách khác, hiện tại ngươi đã bị hoàn toàn vứt bỏ, phương pháp duy nhất ngươi có thể sống, chính là nói ra ta muốn biết, bằng không, ta có trăm loại ngàn loại phương pháp để ngươi ngoan ngoãn nói ra, có điều vào lúc ấy, thiếu gia ta liền không nhân từ như vậy.

Diệp Huyền nói, phảng phất như Địa ngục ma âm, rơi vào trong tai Xích Kiếm Vũ Đế, khiến cho trong lòng hắn phát lạnh.

- Há, đúng rồi, đã quên cảm tạ ngươi, vừa nãy nếu như không phải ngươi nói ra tên gọi của Hư Không Pháp Vương, thiếu gia ta còn không nghĩ tới phải trốn vào trong cơ thể Ma Vương Kình, e là hiện tại đã bại lộ.

Diệp Huyền khẽ mỉm cười.

- Ngươi...

Sắc mặt của Xích Kiếm Vũ Đế tái xanh, cực kỳ khó coi, tâm hắn dần dần trầm xuống, nụ cười của Diệp Huyền lạc ở trong mắt hắn, giống như ma quỷ vậy, làm hắn không rét mà run.

Nhưng hắn vẫn cắn răng cười nhạo nói:

- Muốn ta nói ra bí mật, đó là nằm mơ, ta phi.

Khuôn mặt hắn dữ tợn, cực kỳ kiên cường.

- Thật không?

Diệp Huyền nở nụ cười, nụ cười lạnh lẽo mà lăng liệt...

Bình luận