Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1683: Hư Không Pháp Vương (1)


Sau khi đổi phương hướng, hai người lại xuyên ra mặt biển, tiếp tục về phía xa xa hăng hái phi vút đi, căn bản không có bất kỳ dừng lại.

Bởi vì Diệp Huyền rất rõ ràng, nếu như đối phương không có cường giả Vũ Đế tam trọng, như vậy bất luận bọn họ chạy bao xa, cũng có thể rất nhanh trở về, nhưng nếu có cường giả Vũ Đế tam trọng tọa trấn, vậy bọn họ tiếp tục lưu ở vùng biển này chính là đang tìm chết.

Một Vũ Đế tam trọng, bọn họ cũng không e ngại.

Nhưng nếu thêm vào lực lượng của Chấp Pháp điện, còn có toàn bộ Thương Minh, một khi rơi vào vòng vây của đối phương, vậy bọn họ liền phiền phức.

Hiện nay dưới tình huống này, Diệp Huyền còn không muốn bại lộ thân phận của mình.

Thực lực của Diệp Huyền cùng Kim Lân đều vượt qua Vũ Đế nhị trọng đỉnh phong, tốc độ bay lượn nhanh chóng biết bao, rất nhanh liền tiến vào trong biển sâu mênh mông.

Lúc này ở trong biển sâu dưới Phong Giới đại trận.

Một cung điện thần bí rộng rãi tọa lạc.

Ngoại vi cung điện này, có một tầng kết giới như bong bóng xà phòng bao phủ, làm cho toà cung điện này thật giống như kiến trúc trên đất bằng, hoàn toàn ở trong không khí.

Ở phía sau cung điện này, một cây cột óng ánh bảy màu nối thẳng mặt biển, phía trên tỏa ra đạo đạo hào quang, từng tia lực lượng không gian đáng sợ không ngừng từ bên trong tản mát ra, phân ra toàn bộ đáy biển thành một giới, chính là hạch tâm chi trụ của Phong Giới đại trận.

Ở trong cung điện này, có không ít lực lượng đáng sợ tản mát, hiển nhiên ở lại không ít võ giả mạnh mẽ.

Vèo!

Một bóng người đi tới trước kết giới, trên người hơi sáng, kết giới ngay lập tức mở ra một con đường, để người kia tiến vào kết giới, mà nước biển không có chút tràn vào.

Người này chính là tam đại Phó điện chủ Kiếm Vũ Vũ Đế.

Hắn tiến vào kết giới, cấp tốc đi tới giữa cung điện, ở trước một đại điện ngừng lại.

- Đại nhân, Kiếm Vũ có chuyện quan trọng bẩm báo.

- Vào đi.

La Kiếm Vũ đi vào trong cung điện, chỉ thấy ở giữa cung điện, trên một bảo tọa to lớn, một bóng người màu đen cả người bị đấu bồng bao trùm ngồi ở đó, cả người hắn như xen vào giữa chân thực cùng hư vọng, có vẻ cực kỳ mơ hồ.

- Đại nhân, chúng ta đã phát hiện tung tích hai tên Vũ Đế xông vào Vô Tận Hải, chỉ có điều...

La Kiếm Vũ ngay lập tức nói ra tình huống.

- Cái gì? Ngươi nói vẻn vẹn nửa nén hương thời gian, Chấp Pháp La Bàn của các ngươi liền phát hiện không được tung tích của Xích Kiếm?

Thanh âm ầm ầm ở trong cung điện vang vọng, trong tay người kia đột nhiên xuất hiện một la bàn, la bàn của hắn so với đám người La Kiếm Vũ còn cao cấp hơn một tầng, toàn thân dĩ nhiên là trong suốt, trong đó có đạo đạo lưu quang lấp lánh.

Trên la bàn, lưu quang óng ánh, đạo đạo lực lượng thần bí lưu chuyển, hiển nhiên là đang suy tính cái gì.

Nhưng mà ở trên la bàn của hắn, tương tự không thể phát hiện dấu vết của Xích Kiếm.

- Khí tức của Xích Kiếm, quả nhiên không gặp, thú vị, lão phu ngược lại muốn xem xem, hai tên này đến tột cùng lai lịch ra sao.

Bóng người mở mắt ra, trong con ngươi của hắn, dĩ nhiên không có tròng trắng mắt, chỉ có tròng mắt màu đen, tràn ngập toàn bộ nhãn cầu, làm cho người ta có một loại cảm giác vô cùng quỷ dị cùng lạnh lẽo.

Vù!

Một nguồn lực lượng vô hình, từ trên người hắn cấp tốc lan ra.

Một vạn dặm.

Mười vạn dặm.

Nguồn lực lượng này không ngừng khuếch tán, có chút tương tự Cuồng Ngục Vũ Đế triển khai Sưu Thần Thuật, nhưng so với Sưu Thần Thuật của Cuồng Ngục Vũ Đế càng thêm bí ẩn, càng thêm đáng sợ, càng thêm cấp tốc.

Ở trên mặt biển bay lượn mười mấy vạn dặm, Diệp Huyền cùng Kim Lân đã lần nữa đi tới đáy biển.

Không biết vì sao, coi như bay lượn xa như vậy, trong lòng Diệp Huyền vẫn có một loại cảm giác khiếp đảm, phảng phất như có nguy hiểm gì đang lần theo hắn.

- Điện hạ, sao ta có loại cảm giác bị người nhìn chằm chằm.

Kim Lân cũng nghi hoặc nói.

Trong lòng Diệp Huyền giật mình, trực giác của hắn cùng Kim Lân đều cực kỳ nhạy cảm, nếu như nói một người có cảm giác này, vậy còn có thể sẽ có lỗi, nhưng hai người đều có cảm giác này, liền rất có thể nói rõ vấn đề.

Một bên Xích Kiếm Vũ Đế bị Kim Lân giam cầm nghe lời này, khóe miệng không khỏi lộ ra nụ cười trào phúng.

- Tiểu tử, ngươi cười cái gì.

Kim Lân lườm hắn một cái, một cái tát đánh cho khóe miệng hắn chảy máu, hàm răng rơi mất mấy viên.

Nụ cười trên mặt Xích Kiếm lập tức thu lại, nhưng trong con ngươi lại lộ ra vẻ oán độc, nhìn chằm chằm vào Kim Lân.

- Nhìn cái gì, tiểu tử, lẽ nào ngươi còn muốn báo thù? Có tin Kim gia móc con ngươi của mi ra hay không.

Kim Lân xem thường nói.

- Hừ, tuy ta không biết lai lịch của các ngươi, nhưng ta khuyên các ngươi vẫn là sớm một chút thả ta đi, ngươi cho rằng các ngươi có thể thoát được sao? Không quan tâm các ngươi chạy tới chỗ nào, đều chạy không thoát vị đại nhân kia tìm tòi.

Xích Kiếm lạnh lùng nói.

- Vị đại nhân nào?

Trong lòng Diệp Huyền hơi động, cố ý cười lạnh nói:

- Ngươi nói chính là mấy Vũ Đế nhị trọng kia? Bằng mấy tên rác rưởi kia cũng muốn cứu ngươi?

- Ha ha.

Đến lúc này, Xích Kiếm lại còn cười được:

- Các ngươi nói chính là đám người An phó điện chủ đi, mấy người bọn hắn tự nhiên không tìm được các ngươi, có điều ta nói là Hư...

Nói tới chỗ này, Xích Kiếm mơ hồ cảm giác được Diệp Huyền đang hố mình, ngay lập tức ngậm miệng lại.

Chỉ là lời của hắn đã lộ ra đồ vật Diệp Huyền muốn biết.

- Hư?

Trong đầu Diệp Huyền phảng phất như có một đạo linh quang lướt qua:

- Ngươi là nói Hư Không Pháp Vương?

Trong mắt Xích Kiếm lập tức lướt qua một tia khiếp sợ, hắn không nghĩ tới Diệp Huyền dĩ nhiên có thể lập tức đoán được Hư Không Pháp Vương.

Ở Huyền Vực, nhận thức Chấp Pháp điện Phó điện chủ rất nhiều, bởi vì Phó điện chủ thường xuyên xuất đầu lộ diện, cũng là chỉ huy mỗi lần hành động.

Người nhận thức Chấp Pháp điện điện chủ cũng rất nhiều, bởi vì Chấp Pháp điện điện chủ dù sao cũng là cao nhất thủ lĩnh uy danh hiển hách của Chấp Pháp điện.

Nhưng nhận thức Hư Không Pháp Vương lại cực kỳ ít ỏi, coi như là ở trong Thánh Thành cũng sẽ không có quá nhiều người, dù sao trăm năm qua, cơ hội Hư Không Pháp Vương xuất hiện càng ngày càng ít, hắn làm Pháp Vương, xưa nay đều là ẩn nấp ở sau lưng.

Nhưng Diệp Huyền dĩ nhiên lập tức đoán được Hư Không Pháp Vương, điều này làm cho trong lòng hắn cảm thấy khiếp sợ.

- Hóa ra là hắn.

Nhìn nét mặt của Xích Kiếm, Diệp Huyền lập tức xác minh ý nghĩ của mình.

Bình luận