Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1653: Mở ra cấm chế (2)


- Trước về Vô Lượng Sơn, lại làm tiếp định đoạt, còn Mộng Cảnh Bình Nguyên là không cách nào tiếp tục chiếm nữa, chỉ cần trong bóng tối phái người tập trung là được, bằng không bên Thánh Thành kia cũng không dễ bàn giao.

Trong lòng các loại ý nghĩ chợt lóe lên, ánh mắt của Cuồng Ngục Vũ Đế trong nháy mắt rơi vào trên người hai tên Vũ Đế Nguyên Lão:

- Hai người các ngươi, trước tiên ở trong bóng tối canh giữ Mộng Cảnh Bình Nguyên, nhớ kỹ, không nên bại lộ mình, chỉ cần bí mật giám sát Lam Quang học viện, nếu có người thử nghiệm phá tan Chân Long phong ấn, nhất định phải ngay lập tức thông báo tông môn, chuyện khác các ngươi đều không cần lưu ý, sau khi bản tọa về tông môn, sẽ lại ra lệnh.

Trong khi nói chuyện, thân hình của Cuồng Ngục Vũ Đế tiêu tán, trong nháy mắt phá không mà lên, hư không xuất hiện một vết nứt, hắn một bước bước ra, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Hai vị Vũ Đế Nguyên Lão nhìn thấy Cuồng Ngục Vũ Đế biến mất, không khỏi cười khổ nhìn nhau, hai người bọn họ, xem ra là muốn bị đày ở Mộng Cảnh Bình Nguyên này, quanh năm trông coi rồi.

Mà lúc này Diệp Huyền đang cùng Kim Lân lao về phía Vô Tận sơn mạch.

Vô Tận Hải, ở vào phía nam Thiên Huyền đại lục.

Mà Vô Tận sơn mạch, là một sơn mạch xuyên qua một phần tư đại lục, phương hướng nam bắc, vị trí mở đầu chính là ở vị trí Nam vực tới gần Vô Tận Hải.

Đã từng có lịch sử gia thậm chí tường thuật qua nguyên do tên gọi của Vô Tận Hải cùng Vô Tận sơn mạch, cho rằng hai địa phương này sở dĩ cùng tên, là vì ở thời đại viễn cổ có lịch sử ngọn nguồn.

Mà Vô Tận sơn mạch bị Yêu tộc chiếm cứ, Vô Tận Hải bị Hải tộc chiếm cứ, hai dị tộc thuộc về địa vực này, cũng làm cho những lịch sử gia kia vô cùng hưng phấn, cho rằng trong đó nhất định có liên hệ gì.

Chỉ tiếc hơn vạn năm qua, mặc cho những lịch sử gia kia làm sao tìm tòi nghiên cứu, cũng trước sau không thể phát hiện Vô Tận Hải cùng Vô Tận sơn mạch đến tột cùng có liên quan gì.

Có điều không thể phủ nhận chính là, các võ giả ở phương bắc đại lục muốn đi tới Vô Tận Hải, xuyên qua toàn bộ Vô Tận sơn mạch tuyệt đối là phương pháp nhanh và thuận tiện nhất.

Chỉ có điều, Vô Tận sơn mạch chính là địa bàn của Yêu tộc, trong Nhân loại cho dù là Vũ Đế tam trọng, cũng không dám thật từ trung ương Vô Tận sơn mạch đi ngang qua, kia tuyệt đối là hành động tìm chết.

Vốn Diệp Huyền cũng không có kế hoạch đi ngang qua Vô Tận sơn mạch, chỉ có điều có Kim Lân, lại để Diệp Huyền thay đổi chủ ý.

Nó nói cho Diệp Huyền, Yêu tộc ở nơi sâu xa của Vô Tận sơn mạch có không ít Truyền Tống trận, nếu như thông qua những truyền tống trận này đi về phía Vô Tận Hải, ít nhất có thể tiết kiệm hơn phân nửa thời gian.

Nói cách khác, nguyên bản phải bốn, năm tháng mới có thể đến Vô Tận Hải, từ Vô Tận sơn mạch đi nhiều nhất chỉ cần hơn một tháng.

Sau khi tiến vào Vô Tận sơn mạch, Diệp Huyền liền thả ra phi thuyền pháp bảo, toàn lực thôi thúc, mình và Kim Lân thì tiến vào trong đó.

- Điện hạ, theo tốc độ này, chúng ta chỉ cần nửa ngày thời gian liền có thể đến Truyền Tống trận thứ nhất của Vô Tận sơn mạch, đến thời điểm ngươi chỉ cần xem lão Kim ta là được, nhớ lúc đầu điện hạ ngươi để lão Kim ta ở Vô Tận sơn mạch kinh doanh thế lực, lão Kim ta là một chút cũng không nhàn rỗi, nơm nớp lo sợ, cần cần khẩn khẩn, cái kia thực sự là trải qua thiên tân vạn khổ, đi khắp núi đao biển lửa a...

Vừa tiến vào phi thuyền, Kim Lân liền thở phì phò nói, mấy năm qua mình ở Vô Tận sơn mạch làm sao chịu khổ, làm sao nghe theo Diệp Huyền dặn dò giám thị Mộng Cảnh Bình Nguyên, làm sao bảo vệ mười ba quốc liên minh… thiên hoa loạn trụy.

- Điện hạ, ngươi là không biết, lão Kim ta khổ a, xem lão Kim ta anh tuấn tiêu sái như vậy, những mẫu Yêu Vương, mẫu Yêu Hoàng còn có mẫu Yêu Đế ở Vô Tận sơn mạch kia, đều điên cuồng về phía lão Kim ta chen, ngươi xem một chút, thời gian mới mấy năm, lão Kim ta cũng gầy hốc hác đi.

Kim Lân biến trở về nhân thân, ở trước mặt Diệp Huyền chỉ eo nhỏ, khóc kể lể:

- Điện hạ, lúc này ngươi cũng không thể bỏ lại lão Kim ta mặc kệ, sau đó mặc kệ ngươi tới chỗ nào, lão Kim ta đều đi theo ngươi... Ngươi là không biết, tuy lão Kim ta ở Vô Tận sơn mạch địa vị cũng không tệ lắm, giao thiệp cũng được, người cũng soái, nhưng tu vi không được cao a, có rất nhiều mẫu Yêu Đế muốn cùng lão Kim ta thân mật, đều bị lão Kim ta nghĩa chính ngôn từ từ chối, lão Kim ta là loại dễ dãi kia sao?

- Nhưng điện hạ ngươi là không biết, những mẫu Yêu Đế kia thấy lão Kim ta chính trực như thế, mềm dẻo không được liền đến ngạnh, muốn Bá Vương ngạnh thương cung a, điện hạ ngươi xem một chút, tu vi của lão Kim ta mới Vũ Hoàng đỉnh phong, lại bị cấm chế kia hạn chế, có thể gánh vác được những mẫu Yêu Đế kia sao... Nghĩ tới lão Kim ta một đời đại yêu nghịch thiên, lại bị mấy con mẫu Yêu Đế Bá Vương ngạnh thương cung, truyền đi, để lão Kim ta ở yêu giới mặt mũi còn đâu a...

- Được rồi được rồi.

Diệp Huyền mới đầu còn nghe được Kim Lân lảm nhảm, chờ sau khi nghe đến đây, đầu óc cũng sắp muốn nổ.

- Ngươi biến trở về yêu thân, để ta xem cấm chế trên người ngươi một chút.

Diệp Huyền làm sao không rõ ràng, Kim Lân nói nhiều như vậy mục đích là gì.

Không phải là muốn để hắn mở ra cấm chế trên người sao.

Có điều, năm đó trên người Kim Lân chỉ bị mình giải đến cấp bậc Yêu Hoàng, hắn là Yêu Hoàng có thể ở Vô Tận sơn mạch xông ra tên tuổi to lớn xác thực không dễ dàng, mà thời điểm ở Hỗn Loạn Chi Thành Xích Phong sơn mạch, Kim Lân cũng từng bận bịu thay mình không ít việc.

- Thật.

Kim Lân hưng phấn suýt chút nữa nhảy lên, hắn liếc nhìn bốn phía:

- Điện hạ, ở đây triển khai bản thể, có thể chống đỡ hỏng phi thuyền này hay không?

- Yên tâm đi, không có chuyện gì.

Kim Lân thấy Diệp Huyền nói như vậy, trực tiếp biến trở về bản thể, hô, một Yêu thú toàn thân màu vàng, đầu mọc độc giác, bối có hai cánh, như Kỳ Lân xuất hiện ở trước mặt Diệp Huyền, tròng mắt màu vàng óng như chuông đồng, thân thể cao trăm mét nguy nga bá đạo, tỏa ra một luồng khí thế khủng bố.

- Điện hạ, cấm chế trên người ta đã phóng thích ra ngoài.

Kim Lân đồng thời hiếu kỳ nhìn phi thuyền theo thân thể mình lớn lên mà lớn lên, thả ra cấm chế trên người.

Bình luận