Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1631: Đồng thuật quyết đấu (2)


Mà bây giờ muốn để Tả Đồng Vũ Đế vẫn lạc, hy vọng duy nhất cũng chỉ có thể ở trên Tà Đồng Võ Hồn ra tay.

Trải qua giao thủ ngắn ngủi, Diệp Huyền đã rõ ràng Tả Đồng Vũ Đế đáng sợ, luận Huyền Nguyên cùng tu vi, người này còn trên Tử Đao Vũ Đế.

Lúc trước mình có thể đánh giết Tử Đao Vũ Đế, hoàn toàn là bởi vì có đám người Tất Lôi Yêu Đế hỗ trợ, hơn nữa xuất kỳ bất ý cùng đột nhiên tập kích, mới thành công đánh giết Tử Đao Vũ Đế.

Bây giờ tuy tu vi của mình từ tam trọng tăng lên tới tam trọng đỉnh phong, nhưng dù sao không có bước vào Cửu Thiên Vũ Đế, muốn cùng Tả Đồng Vũ Đế chống lại còn có thể, nhưng nếu muốn đánh giết, vậy căn bản là không có khả năng.

Mà hiện tại hi vọng lớn nhất của mình, chính là ở trên Thôn Phệ Võ Hồn.

Chỉ cần mình lợi dụng Thôn Phệ Võ Hồn thôn phệ Tà Đồng Võ Hồn của Tả Đồng Vũ Đế, thực lực của Tả Đồng Vũ Đế nhất định sẽ giảm mạnh, đồng thời uy lực đồng thuật của hắn cũng sẽ mất giá rất nhiều, lúc ấy, không hẳn không có cơ hội giết kích đối phương.

Nghĩ tới đây, Diệp Huyền lần thứ hai cùng Tả Đồng Vũ Đế chiến đấu lại với nhau.

Ầm ầm ầm!

Tiếng nổ kinh thiên động địa vang rền, công kích không gì địch nổi bao phủ ra, Diệp Huyền thân như điên long, trong bóng tối tìm kiếm cơ hội xuất thủ.

Trong thiên địa, hai bóng người không ngừng va chạm cùng giao chiến, dưới nổ vang kịch liệt, hai người từ trên trời đánh xuống đất, lại từ trên mặt đất đánh lên trời, toàn bộ núi rừng phía dưới bị kéo ra rãnh khe sâu hoắm, đại địa bị hãm xuống hơn trăm thước.

Thậm chí gợn sóng hai người giao thủ, còn lan truyền đến một thành trì ở biên cảnh Thanh Hoa Vực, vô số cường giả ở trong thành trì kia, dồn dập ngơ ngác nhìn cuối chân trời mơ hồ lan truyền đến gợn sóng, từng cái từng cái kinh hồn bạt vía, không hiểu nơi đó đến tột cùng phát sinh cái gì.

Thời gian trong chớp mắt, song phương giao thủ hơn trăm chiêu, dĩ nhiên người này cũng không thể làm gì được người kia.

- Tiểu tử này, lực phòng ngự làm sao kinh người như vậy.

Lần lượt giao thủ, Tả Đồng Vũ Đế phiền muộn sắp thổ huyết, hắn vốn cho rằng dựa vào thực lực của mình, bắt Diệp Huyền hẳn là dễ như ăn cháo, không ngờ tuy tu vi của Diệp Huyền không cao, nhưng thực lực mạnh đến mức không còn gì để nói.

Không chỉ phương diện lĩnh vực không kém hắn chút nào, phương diện đồng thuật mạnh nhất của mình cũng không cách nào mang đến thương tổn cho đối phương, càng biến thái vẫn là lực phòng ngự của Diệp Huyền.

Bởi vì tu vi, sau khi chân chính giao chiến Tả Đồng vẫn chiếm ưu thế nhất định, mấy lần đều bắn trúng Diệp Huyền, nhưng làm hắn khó có thể tin chính là, Diệp Huyền bị hắn bắn trúng lại như người không liên quan, căn bản không có dấu vết bị thương.

Tả Đồng Vũ Đế làm sao cũng nghĩ không thông, một Vũ Hoàng đỉnh phong, thực lực mạnh như thế nào đi nữa, nhưng làm sao có thể ngăn trở được công kích của mình?

Nếu như không phải có thể rõ ràng cảm nhận được tu vi của Diệp Huyền, Tả Đồng Vũ Đế sẽ hoài nghi đối thủ mình đang giao thủ chính là một Vũ Đế nhị trọng.

Coi như là Vũ Đế nhị trọng bình thường, bị công kích của mình bắn trúng, cũng khó tránh khỏi trọng thương a?

Thời điểm Tả Đồng Vũ Đế kinh nộ xuất thủ, Diệp Huyền lại đang bí ẩn tìm kiếm cơ hội phát động một đòn sấm sét, hắn nhất định phải tìm tới một thời cơ hoàn mỹ, mới có thể sử dụng tới Thôn Phệ Võ Hồn, bằng không một đòn không trúng, trái lại bại lộ Thôn Phệ Võ Hồn, vậy hắn liền cái được không đủ bù đắp cái mất.

Chỉ là kinh nghiệm chiến đấu của Tả Đồng Vũ Đế thực quá phong phú, coi như không biết Diệp Huyền nắm giữ Thôn Phệ Võ Hồn, nhưng hắn biết thân phận Luyện Hồn Sư của Diệp Huyền, thời điểm chiến đấu cũng thời khắc bảo vệ Tà Nhãn Võ Hồn của mình, căn bản không cho Diệp Huyền bất kỳ cơ hội xuất thủ nào.

Chớp mắt song phương liền giao thủ nửa nén hương thời gian.

- Chênh lệch thời gian không nhiều, nhất định phải lập tức rời đi.

Không tìm được cơ hội xuất thủ, mắt Diệp Huyền sáng lên, phỏng chừng Cuồng Ngục Vũ Đế sắp đến rồi.

Thân hình Diệp Huyền loáng một cái, trong nháy mắt rút khỏi chiến trường, sau đó hóa thành một vệt sáng, bạo vút về phía chân trời.

- Chạy đi đâu!

Tả Đồng Vũ Đế như thế nào sẽ cho Diệp Huyền cơ hội chạy trốn, vội vàng truy kích tới.

Vèo! Vèo!

Một trước một sau, hai bóng người xẹt qua chân trời, hăng hái bay lượn.

Dĩ nhiên đuổi theo? Diệp Huyền lạnh lùng liếc nhìn Tả Đồng Vũ Đế ở phía sau, trong bóng tối đưa tin cho Hoàng Phủ Tú Minh nói:

- Hoàng Phủ Tú Minh, các ngươi tới chỗ nào?

Không lâu lắm, đám người Hoàng Phủ Tú Minh trả lời:

- Diệp thiếu, chúng ta đã rời Mộng Cảnh Bình Nguyên, ở cảnh nội Thanh Hoa Vực, hiện nay cách Vô Tận sơn mạch còn khoảng hơn mười vạn dặm.

Trong lòng Diệp Huyền phào nhẹ nhõm, cách hơn mười vạn dặm đối với Vũ Đế như Hoàng Phủ Tú Minh mà nói, thường thường chỉ cần hơn một canh giờ liền có thể chạy tới, chỉ cần Cuồng Ngục Vũ Đế không ngay lập tức truy sát tới, như vậy đám người Hoàng Phủ Tú Minh có thể nói đã an toàn.

- Diệp thiếu, hiện tại ngươi ở nơi nào?

Hoàng Phủ Tú Minh lại đưa tin hỏi.

- Không cần lo lắng cho ta, hiện tại ta cũng ở cảnh nội Thanh Hoa Vực, chỉ cần các ngươi ở trong Vô Tận sơn mạch chờ ta là được, nhớ kỹ, tận lực thâm nhập Vô Tận sơn mạch sâu một ít.

Ngoại vi Vô Tận sơn mạch, cũng không tính quá an toàn, lấy thân phận cùng địa vị của Cuồng Ngục Vũ Đế, không hẳn sẽ không truy sát vào.

Sau khi cùng Hoàng Phủ Tú Minh giao lưu xong, Diệp Huyền mới đặt sự chú ý ở trên người Tả Đồng Vũ Đế.

Luận tốc độ, Tả Đồng Vũ Đế chậm hơn hắn không bao nhiêu, hơn nữa Tà Nhãn Võ Hồn của Tả Đồng Vũ Đế nắm giữ công năng nhìn ra tất cả hư vọng, nếu như không thể trong thời gian ngắn thoát khỏi đối phương, mình nhất định sẽ bị hắn vững vàng tập trung, mãi đến khi Cuồng Ngục Vũ Đế tự mình đến.

- Xuống.

Vèo!

Nghĩ tới đây, thân hình Diệp Huyền đột nhiên loáng một cái, rơi vào núi rừng phía dưới.

- Trốn chỗ nào!

Tả Đồng Vũ Đế cũng không truy kích lên, mà khởi động Võ Hồn, Tà Nhãn Võ Hồn ở trên đỉnh đầu đột nhiên bắn ra một đạo ánh sáng mông lung.

- Ầm!

Phía dưới tất cả nham thạch đều nát tan, cả ngọn núi ầm ầm sụp đổ, vô số núi rừng cây cối dồn dập hóa thành bột mịn, một bóng người ở trong tầm mắt của Tả Đồng Vũ Đế lóe lên một cái rồi biến mất, cái bóng kia lóe lên, đi vào nơi sâu xa của sơn mạch.

Bình luận