Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1617: Dẫn Đạo Thuật (2)


- Còn cơ thể ngươi, hiện tại thân thể ngươi đã không chỉ là ý niệm, mà là thân thể hoàn chỉnh của ngươi.

Diệp Huyền sửng sốt một chút, chợt liền nhận biết thân thể một chút, vừanhận biết, cả người hắn không khỏi cả kinh, nguyên bản hắn còn chỉ là ý niệm, không biết lúc nào ngay cả thân thể cũng tới trong thế giới thần bí mênh mông kia, trong đầu trôi nổi Thiên Hỏa, tam đại Võ Hồn.

Diệp Huyền cả kinh không phải chuyện nhỏ, ở Thiên Huyền đại lục, Huyền bảo lại đáng sợ cũng chỉ có thể làm cho ý niệm của võ giả tiến vào bên trong, nhưng hôm nay thân thể của mình dĩ nhiên cũng vào đại điện thần bí, lẽ nào trong Thí Luyện Tháp này thật sự có một mảnh cung điện mênh mông như thế sao?

Tựa hồ rõ ràng Diệp Huyền khiếp sợ, lão giả râu tím lạnh nhạt nói:

- Ngươi không cần giật mình, trong Hoang Thiên Tháp, tự thành một giới, bản thân ngươi nhìn thấy đều là thật, vì lẽ đó cái này cũng là một trong những nguyên nhân ngươi muốn thu lấy Hoang Thiên Tháp, nhất định phải khống chế Dẫn Đạo Thuật.

- Ta biết trong lòng ngươi có rất nhiều vấn đề, nhưng ở trước khi ngươi nắm giữ Dẫn Đạo Thuật, lão hủ ta sẽ không mở miệng.

- Người trẻ tuổi, thời gian của ngươi không nhiều, bắt đầu đi.

Lão giả bình tĩnh nói.

- Đáng chết.

Trong lòng Diệp Huyền cay đắng, hắn không nghĩ tới sau khi thông qua chín tầng sát hạch dĩ nhiên sẽ đối mặt tình huống như vậy, nếu như sớm biết như vậy, hắn chắc chắn sẽ không lựa chọn tới tham gia Thí Luyện Tháp sát hạch, chí ít sẽ không chọn hiện tại tham gia sát hạch.

- Không được, ta nhất định phải mau chóng nắm giữ Dẫn Đạo Thuật, mới có thể thu lấy Thí Luyện Tháp, rời đi nơi đây, bằng không một khi chờ cường giả của Vô Lượng Sơn đến, đám người Hoàng Phủ Tú Minh rất có thể sẽ rơi vào nguy cơ.

Ánh mắt của Diệp Huyền lạnh lùng nghiêm nghị, hắn biết rõ, lấy tính cách của Hoàng Phủ Tú Minh, một khi không thấy mình đi ra ngoài, tuyệt đối sẽ không một mình rời đi.

Hơn nữa trong lòng Diệp Huyền cũng rõ ràng, đây là sau khi mình sống lại một hồi kỳ ngộ to lớn nhất.

Bất kể là Thí Luyện Tháp hay lão giả này, đều cho Diệp Huyền một loại cảm giác hết sức đáng sợ.

Lần này một khi được kỳ ngộ, mình liền có cơ hội hiểu rõ cảnh giới sau Vũ Đế, thậm chí Thiên giới trong truyền thuyết kia.

- Thành công.

- Nhất định phải thành công.

Trong lòng Diệp Huyền yên lặng thì thầm:

- Vì mình, cũng là vì đám người Hoàng Phủ Tú Minh.

Hắn không nói nhảm nữa, cấp tốc ngồi khoanh chân, bắt đầu tìm hiểu Dẫn Đạo Thuật ở trước mặt.

Từng cái từng cái phù văn, từ từ ấn vào mi mắt Diệp Huyền.

- Công pháp thật đáng sợ.

Trong lòng Diệp Huyền âm thầm khiếp sợ, vẻn vẹn là quan sát đến một phần nội dung trong đó, liền làm Diệp Huyền triệt để kinh hãi.

Dẫn Đạo Thuật này dĩ nhiên là một loại tu luyện linh hồn bí thuật, từ xưa đến nay, Diệp Huyền từng trải qua rất nhiều công pháp, có tu luyện Huyền Thức, cũng có tu luyện Hồn lực, thậm chí bao gồm Võ Hồn, nhưng chưa từng có một loại có thể tu luyện linh hồn.

Ở Thiên Huyền đại lục, linh hồn phảng phất như một loại đồ vật chỉ theo tu vi võ giả tăng lên, mà tùy theo tăng lên.

- Hơn nữa ngoại trừ linh hồn ra, Dẫn Đạo Thuật này còn có bộ phận tựa hồ có quan hệ tới áo nghĩa không gian, chẳng trách Thí Luyện Tháp sát hạch, là vì để cho võ giả khống chế áo nghĩa không gian, một khi tu luyện thành Dẫn Đạo Thuật, liền có thể khống chế Thí Luyện Tháp.

Bí pháp kết hợp linh hồn cùng áo nghĩa không gian, Diệp Huyền vẫn là lần thứ nhất nhìn thấy.

- Khó, quá khó khăn, Dẫn Đạo Thuật này quả nhiên rất khó, bằng không phía trước không đến nỗi bố trí chín tầng sát hạch, mà trong năm tháng vô tận không có người có thể thành công.

Diệp Huyền xem xét tỉ mỉ bí pháp trước mặt, bên cạnh lão giả râu tím đồng thời nói:

- Tu luyện Dẫn Đạo Thuật này yêu cầu vô cùng hà khắc, người tu luyện tốt nhất là linh hồn tinh khiết, nói cách khác linh hồn không có lột xác qua, ngoài ra, còn phải nắm giữ áo nghĩa không gian nhất định.

Diệp Huyền lẳng lặng nghe, đồng thời ngưng thần quan sát hết thảy ký tự, vô số văn tự không ngừng tràn vào đầu óc của Diệp Huyền, ký ức của Diệp Huyền đáng sợ đến mức nào, nhưng cũng tiêu hao nửa nén hương thời gian, mới ghi nhớ toàn bộ những văn tự này.

- Bắt đầu đi.

Diệp Huyền không có chút do dự, trực tiếp chìm đắm ở trong tu luyện, đầu óc bắt đầu nhanh chóng thôi diễn nội dung của Dẫn Đạo Thuật.

Vù!

Trên người hắn đột nhiên dâng lên ánh sáng mông lung, một luồng sóng linh hồn vô hình tản mát ra.

- Nhanh như vậy liền tu luyện? Đúng là thẳng thắn.

Lão giả râu tím hơi sững sờ, nhìn ngũ giác của Diệp Huyền hoàn toàn phong bế, khẽ thở một hơi:

- Nếu người này thật có thể nắm giữ Dẫn Đạo Thuật là tốt rồi, bao nhiêu vạn năm, từ khi chủ người vẫn lạc, vô số thiên tài đã nếm thử Dẫn Đạo Thuật này, nhưng không có một cái thành công.

- Người này tỷ lệ thành công... Ai!

Lão giả thở dài một hơi.

Hắn chỉ là tuần hoàn quy định chủ nhân lúc trước bố trí, nếu như có thể, hắn cũng hi vọng Diệp Huyền có thể nắm giữ Dẫn Đạo Thuật, như vậy hắn cũng không cần vô số năm, vẫn yên lặng chờ đợi như vậy.

Thời điểm Diệp Huyền bị vây ở trong Thí Luyện Tháp, tu luyện Dẫn Đạo Thuật.

Ngoài Thí Luyện Tháp.

Đám người Hoàng Phủ Tú Minh thì rơi vào trong lo lắng.

Nhìn thấy Diệp Huyền chậm chạp không từ trong Thí Luyện Tháp đi ra, mới đầu đám người Hoàng Phủ Tú Minh còn không có gì, dù sao một số cao thủ ở trong Thí Luyện Tháp thí luyện hai ba canh giờ cũng không phải chuyện không thể nào.

Mà khi Diệp Huyền qua nửa ngày vẫn không đi ra, mấy người Hoàng Phủ Tú Minh không nhịn được có chút nóng nảy.

Thiên phú của Diệp thiếu xác thực kinh người, nhưng Thí Luyện Tháp càng đi về phía sau, độ khó càng cao, coi như Diệp thiếu ở mặt trước tiêu hao thời gian rất lâu, nhưng đến mấy tầng cuối cùng, một khi không kiên trì được, thường thường trong nháy mắt sẽ bại trận.

Mà bây giờ Diệp thiếu dĩ nhiên qua nửa ngày thời gian cũng không đi ra, đây cơ hồ là sự tình không thể xuất hiện.

- Hoàng Phủ Tú Minh, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?

Huyết Kiếm Vũ Đế cau mày nói.

- Ta cũng không rõ ràng.

Hoàng Phủ Tú Minh lắc đầu một cái, sắc mặt cũng khó coi:

- Căn cứ ghi chép, Lam Quang học viện chúng ta ngàn năm qua, một tên thiên tài xông Thí Luyện Tháp cao nhất, cũng chỉ tiếp cận tầng thứ tám, mà thời gian hắn thí luyện là hơn hai canh giờ, tuy thiên phú của Diệp thiếu tuyệt đối trên những thiền tài kia, nhưng đợi lâu như vậy, điều này cũng...

- Hay là Diệp thiếu khá đặc thù, chúng ta chờ một chút đi.

Nhĩ gia ở một bên nói.

Bình luận