Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1615: Hoang Thiên Tháp


- Ha ha, thoải mái!

Vẻn vẹn mười mấy hô hấp, thì có gần mười tên tinh thần thể bị hắn chém giết.

Dần dần, tốc độ chém giết của Diệp Huyền càng lúc càng nhanh, lượng lớn tinh thần thể dồn dập vẫn lạc, không phải đối thủ của hắn.

Vui sướng, quá sướng rồi.

Diệp Huyền hoàn toàn chìm đắm ở trong cảm giác giết chóc, nhận biết không gian bốn phía, nhận biết lĩnh vực bản thân sử dụng, triệt để hòa vào ở trong đó.

Đối với lĩnh vực, bây giờ Diệp Huyền chỉ có một cảm giác, là mỹ lệ.

Chính là mỹ lệ, thấu triệt.

Trước đây Diệp Huyền chỉ dựa vào thạch châu thả ra lĩnh vực, nhưng chân chính làm sao hình thành lĩnh vực, bất kể là kiếp trước kiếp này, hắn đều không có tự mình trải nghiệm qua.

Thế nhưng hiện tại, ở dưới sự giúp đỡ của Thí Luyện Tháp, hắn hoàn toàn là lợi dụng lực lượng không gian bản thân hình thành lĩnh vực, này cùng trước đó dùng thạch châu thả ra lĩnh vực, là hai loại cảm giác tuyệt nhiên không giống.

Thật giống như, tương tự cầm lấy một bàn ủi, trước đây Diệp Huyền là mang theo găng tay cầm lấy, căn bản không cảm giác được nhiệt lượng của bàn ủi, mà hiện tại Diệp Huyền là dùng hai tay của mình cầm lấy, loại cảm giác nóng bỏng kia trực tiếp lan truyền vào đầu óc của hắn, khiến cho hắn lĩnh ngộ thế giới này có bản chất thăng hoa.

Bất tri bất giác, thời gian một nén nhang trôi qua.

Tầng thứ chín hơn 200 tên tinh thần thể, tất cả đều vẫn lạc ở trong tay Diệp Huyền.

- Hô!

Thở ra một hơi, thương thế trên người Diệp Huyền cấp tốc khỏi hẳn, lẳng lặng đứng ở trong Thí Luyện Tháp.

Trong thế giới mông lung, rỗng tuếch.

Diệp Huyền nhẹ nhàng trôi nổi ở đây, Thí Luyện Tháp cũng không có bài xích hắn ra ngoài, cũng không có động tĩnh gì, điều này làm cho hắn khẽ cau mày.

Sau khi nhìn đến hoa văn thần bí trên cửa lớn của Thí Luyện Tháp, Diệp Huyền vẫn suy đoán, Thí Luyện Tháp này có thể là một loại Huyền bảo nào đó mạnh mẽ hay không, vì lẽ đó hắn cũng rất chờ mong, sau khi đột phá tầng thứ chín, đến tột cùng sẽ xuất hiện cái gì? Sẽ có bí pháp gì hiển hiện hay không.

Nhưng mà cảnh tượng trước mặt làm hắn hơi thất vọng, xem ra Thí Luyện Tháp này, vẻn vẹn là một địa phương thí luyện, ở sau khi hắn thông qua tầng thứ chín, cũng không có bất kỳ tình huống gì khác thường.

Nhưng mà trong lòng Diệp Huyền không có bất kỳ thất vọng, Thí Luyện Tháp này rõ ràng là một địa phương để người ta lĩnh ngộ lĩnh vực, chỉ là lĩnh ngộ ra lĩnh vực, liền kinh người hơn bất kỳ bảo vật cùng truyền thừa gì.

Chỉ có điều, dĩ vãng thí luyện đều là sau khi thất bại tự động được đưa đi, nhưng lúc này đây, mình phải làm sao mới có thể đi ra ngoài? Lẽ nào là tự chủ rời đi sao?

Trong lòng Diệp Huyền khẽ động, đang chuẩn bị chủ động để cho mình đi ra ngoài, đột ngột...

- Ầm ầm!

Một luồng lực lượng vô hình giáng lâm, không gian mông lung cấp tốc tản đi, một đường viền thần bí phơi bày ra.

- Đây là...

Diệp Huyền ngắm nhìn bốn phía.

Trong không gian vô tận, một đại điện rộng lớn mà thần bí đột nhiên xuất hiện, trong cung điện có từng cây cột xông thẳng vào mây trời, căn bản không nhìn thấy phần cuối.

Ở trên không cung điện, là bầu trời sao diễn biến vô tận, vô số đại tinh lít nha lít nhít, óng ánh vạn trượng, khiến cho người chấn động theo.

Mà ở bốn phía đại điện, tựa hồ là một mảnh Man Hoang thế giới vô tận, một loại khí tức cổ xưa không tên tản mát.

Ở trong không gian thần bí này, dĩ nhiên xuất hiện một cung điện cực lớn, điều này làm cho Diệp Huyền triệt để bối rối.

- Người trẻ tuổi, chúc mừng ngươi xông qua Thí Luyện Tháp tầng thứ chín sát hạch.

Một thanh âm cổ xưa, hùng vĩ vang lên, chính là thanh âm vẫn ở trong Thí Luyện Tháp vang vọng.

- Đó là?

Diệp Huyền nhìn lại.

Chỉ thấy ở đại điện xa xa, chẳng biết lúc nào khoanh chân ngồi một bóng người, một lão giả có chòm râu màu tím buông xuống, lẳng lặng ngồi ở chỗ đó, cả người có vẻ khá mục nát, nhưng mà từ trên người hắn, lại tràn ngập ra một luồng uy thế vô tận, khiến cho người sợ hãi, không tự chủ được thần phục.

Uy thế như thiên địa vô tận, tuy không hung hăng, lại làm cho người không hề có lòng phản kháng.

- Uy thế thật khủng khiếp.

Trong lòng Diệp Huyền kinh ngạc, luồng áp lực này, kinh thiên động địa, bất kể là kiếp trước kiếp này, Diệp Huyền xưa nay không có từng trải qua uy thế đáng sợ như thế, thậm chí hắn xông qua vô số cấm địa, cũng không có cảm nhận được luồng áp lực nào kinh khủng như vậy.

Thí Luyện Tháp này đến tột cùng là nơi nào? Làm sao sẽ xuất hiện một đại điện thần bí như thế, lão giả kia là ai?

Trong lòng Diệp Huyền cực kỳ kinh ngạc, Huyền bảo trên đời này, hắn gặp quá nhiều rồi, bất kể là Trấn Nguyên Thạch hay Hạo Quang Đại Thiên Kính, thậm chí một ít Huyền bảo cửu giai kiếp trước của hắn, đều cực kỳ nghịch thiên, như Hạo Quang Đại Thiên Kính, võ giả tinh thần thể cùng Thí Luyện Tháp này như thế, cũng có thể tiến vào bên trong tu luyện, thậm chí ngay cả công pháp sai lầm cũng có thể hiển hiện ra, là một loại chí bảo tu luyện.

Nhưng xưa nay Diệp Huyền chưa từng nghe nói, trong một Huyền bảo nào đó sẽ xuất hiện một đại điện thần bí như vậy, nếu như nói cung điện này là giả lập ra, như vậy không khỏi cũng quá mức kinh người đi.

- Người trẻ tuổi.

Thanh âm cổ xưa hồn hậu kia từ trong miệng lão giả truyền ra, hắn ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn về phía Diệp Huyền, trong con ngươi có một tia vui mừng.

- Lão phu ở trong Hoang Thiên Tháp này đã chờ đợi vô số năm, rốt cục đợi được một người trẻ tuổi có thể xông qua Thí Luyện Tháp chín tầng.

Hoang Thiên Tháp? Là tên của Thí Luyện Tháp sao? Diệp Huyền thất kinh, lão giả tản mát ra uy thế, khiến cho hắn có loại cảm giác cực kỳ nhỏ bé, tuy hôm nay tu vi của hắn gần như chỉ ở bát giai tam trọng, nhưng đủ để cùng Vũ Đế nhị trọng tiến hành giao chiến, cho dù là Vũ Đế tam trọng, cũng không thể làm hắn cảm giác được nhỏ bé như vậy.

Diệp Huyền chí ít hiểu rõ một chút, uy thế của lão giả này tuyệt đối ở trên Vũ Đế tam trọng, lẽ nào là Thánh cảnh trong truyền thuyết?

Thời khắc này, nội tâm Diệp Huyền ầm ầm ầm nhảy lên.

- Đến đây đi.

Lão giả thần bí nhìn Diệp Huyền hơi mỉm cười nói.

Diệp Huyền do dự một chút, vẫn đi về phía lão giả kia, ở trong cung điện bát ngát như thế, Diệp Huyền như một con kiến nhỏ bé.

Mà chờ đi tới trước mặt lão giả kia, lúc này Diệp Huyền mới phát hiện, lão giả này dĩ nhiên cao tới ba bốn mét, chỉ là ngồi ở chỗ đó, thân cao cũng không kém Diệp Huyền.

- Tiền bối.

Diệp Huyền cung kính hành lễ.

Bình luận