Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1511: Hồn Đế giao chiến (1)


Trên mặt Diệp Huyền có một tầng sương lạnh, lạnh như băng nói:

- Vô Lượng Sơn đây là đang tìm chết, không chỉ Đông Lăng Hạ gia diệt cùng hắn có quan hệ, Dao Nguyệt mất tích thậm chí cũng có thể là nhờ bọn họ ban tặng, hơn nữa đối phương truy sát chúng ta, xem ra bảy đại tông môn tất nhiên là muốn thiếu đi một.

Hoàng Phủ Tú Minh cả kinh nói:

- Sư tôn, Vô Lượng Sơn kia tự nhiên là muốn chết, thế nhưng lấy thực lực của sư tôn ngươi bây giờ, ngàn vạn lần không thể bại lộ thân phận, càng không thể quá sớm đối đầu Vô Lượng Sơn, bằng không khó thoát tử kiếp.

Hoàng Phủ Tú Minh tìm kiếm tin tức Tiêu Diêu Hồn Hoàng khắp nơi, lấy sự chú ý của Vô Lượng Sơn dành cho hắn, không hẳn hoài nghi không tới thân phận Tiêu Diêu Hồn Hoàng của mình.

Hoàng Phủ Tú Minh cười hắc hắc nói:

- Sư tôn ngươi cứ yên tâm đi, bọn họ là tuyệt đối đoán không được, ta ở Huyền Vực cất bước mấy chục năm, đều là trong bóng tối tìm hiểu tin tức của sư tôn, cũng chưa từng có bại lộ qua sự tình ta là đệ tử của sư tôn, thậm chí sư tôn ngươi dạy ta Tinh Diễn Thần Quyết cùng Bắc Minh thần công, ta cũng không có công nhiên bại lộ dùng tới, thời điểm tìm hiểu sư mẫu, cũng chỉ là lấy thân phận người ngưỡng mộ tìm hiểu, nói cách khác, Vô Lượng Sơn căn bản không biết ta là đệ tử của Tiêu Diêu Hồn Hoàng, dù sao lúc trước sư tôn ngươi cũng không có thật sự thu ta, vì lẽ đó chúng làm sao đoán cũng đoán không được ngươi sẽ là Tiêu Diêu Hồn Hoàng đại danh đỉnh đỉnh.

Diệp Huyền sờ mũi, này ngược lại cũng phải, năm đó mình chỉ cho Hoàng Phủ Tú Minh một thẻ ngọc, còn không có giáo dục qua hắn mảy may, lúc trước bất luận một ai nhận biết mình, đều sẽ không nghĩ tới Hoàng Phủ Tú Minh là đệ tử của mình.

- Hả?

Đúng lúc này, trong đầu Hoàng Phủ Tú Minh đột nhiên truyền đến một trận hồn lực gợn sóng kịch liệt, cả người hắn biến sắc.

- Sư tôn, phong ấn trong đầu của ta tựa hồ có gợn sóng.

Hoàng Phủ Tú Minh liền mở miệng nói.

Con ngươi của Diệp Huyền co rút lại, cười lạnh nói:

- Hẳn là người phong ấn ngươi biết chuyện nơi đây, muốn thông qua phong ấn đến điều khiển ngươi, ngươi mở ra Hồn Hải, để ta đi vào, ta ngược lại muốn xem xem, ở trong đầu của ngươi bày xuống Cấm Hồn chi ấn đến tột cùng là ai.

Dứt tiếng, trong đầu Diệp Huyền lướt ra một đạo hồn lực, trực tiếp tiến vào trong đầu Hoàng Phủ Tú Minh.

Trong đầu Hoàng Phủ Tú Minh, sóng lớn mãnh liệt, hồn lực của Huyền Diệp rất nhanh liền tới trên Hồn Hải.

Chỉ thấy Cấm Hồn chi ấn bị lực lượng Thôn Phệ Võ Hồn bao vây, ở trong đầu Hoàng Phủ Tú Minh không ngừng giãy dụa, thật giống như một đám mây đen không ngừng lăn lộn, từ bên trong thả ra từng luồng từng luồng hồn khí tức hồn lực kỳ đáng sợ

Những hồn lực này, mặc dù không cách nào đột phá Thôn Phệ Võ Hồn cấm chế, nhưng vẻn vẹn tản mát ra khí tức, liền làm hồn lực của Hoàng Phủ Tú Minh có chút nơm nớp lo sợ, tựa hồ không chịu được luồng áp lực này.

Con ngươi của Diệp Huyền thu nhỏ lại:

- Khí tức hồn lực thật mạnh mẽ, có thể khoảng cách xa như vậy, cũng khiến hồn lực bát giai của Hoàng Phủ Tú Minh chịu áp chế, người này tuyệt đối là Luyện Hồn Sư cửu giai.

Trong lòng Diệp Huyền có chút ngạc nhiên nghi ngờ, Vô Lượng Sơn lúc nào nắm giữ một tên Hồn Đế?

Hay nói, người hạ cấm chế cho Hoàng Phủ Tú Minh, chính là vị Đế lão ở Thần Đô Đế Lão Viện lúc trước trực tiếp cướp đoạt thân phận Luyện Hồn Sư của Hoàng Phủ Tú Minh?

Mây đen không ngừng lăn lộn, dần dần một tia lực lượng Thôn Phệ Võ Hồn kia cũng không cách nào ngăn cản, bắt đầu vặn vẹo.

- Hừ, muốn đánh phá cấm chế ta bố trí, ngươi cho rằng ngươi là ai?

Diệp Huyền cười lạnh một tiếng, thả ra đạo đạo lực lượng Thôn Phệ Võ Hồn, không ngừng gia cố cấm chế ở ngoài Cấm Hồn chi ấn.

Mặc dù Thôn Phệ Võ Hồn của hắn mới Thất Tinh, nhưng Hồn Đế ở khoảng cách xa như vậy cách không đã muốn loại bỏ Võ Hồn cấm chế của hắn, vậy cũng quá ngây thơ đi.

Sau khi triệt để phong ấn lại Cấm Hồn chi ấn, lúc này Diệp Huyền mới đến trước mặt Cấm Hồn chi ấn, ánh mắt bắn ra tinh mang nói:

- Dám ở trong đầu đệ tử của Tiêu Diêu Hồn Hoàng ta gieo xuống Cấm Hồn chi ấn, để ta nhìn ngươi đến tột cùng là ai!

Thân hình Diệp Huyền loáng một cái.

- Vèo!

Thân hình của hắn lập tức nhỏ đi, trong nháy mắt đi vào trong cấm chế do Thôn Phệ Võ Hồn bố trí.

Uy thế đáng sợ kéo tới, Diệp Huyền lại như đi tới trung ương lốc xoáy, vô số hồn lực màu đen nhận biết được dị thường, điên cuồng quấn quanh về phía hồn lực của hắn.

- Thôn Phệ Võ Hồn, hấp cho ta!

Diệp Huyền cười lạnh một tiếng, thôi thúc Thôn Phệ Võ Hồn, những hồn lực đáng sợ kia nhất thời bị Thôn Phệ Võ Hồn thôn phệ hầu như không còn.

- Ầm!

Nhưng không chờ Diệp Huyền thanh tĩnh lại, phù văn đột nhiên xuất hiện ở trong mây đen, trôi nổi ở trên đỉnh đầu Diệp Huyền, phù văn màu đen lan ra vô sương mù, hóa thành một đạo thiên la địa võng, trấn áp về phía Diệp Huyền.

- Hừ, trò mèo.

Trong con ngươi của Diệp Huyền lướt qua một tia lạnh lùng, triển khai Vô Tương Hồn Quyết, thân thể của hắn ở trên cơ sở hồn lực lần thứ hai hư hóa, thời điểm những sương mù màu đen kia xẹt qua thân thể của hắn, thật giống như xẹt qua hư vô, hai người căn bản không có một tia tiếp xúc.

- Để ta xem một chút, điều khiển phù văn lạc ấn này đến tột cùng là ai?

Hai con mắt của Diệp Huyền hóa thành ánh sao, như một tia chớp bắn vào phù văn, trong phút chốc, trong mắt Diệp Huyền, mây đen ngập trời biến mất, xuất hiện ở trước mặt hắn chính là một không gian đen kịt, bầu trời âm trầm, đại địa u ám, tràn ngập khí tức mênh mông.

Thần thức của Diệp Huyền ở trong đó lan tràn, hoang dã vô tận rút đi, dần dần, một cảnh tượng chói mắt ấn vào mi mắt của Diệp Huyền.

Nơi này tựa hồ là một vị trí vô cùng tráng lệ, vầng sáng mông lung bao phủ tầm nhìn, như một đại điện cực kỳ cao quý, chỉ là xem có vẻ vô cùng mông lung.

Ánh mắt nhìn chăm chú về phía trước, cung điện kia từ từ rõ ràng, xung quanh đại điện điêu lan họa đống, xa hoa, bậc thang do ngọc thạch màu trắng lát thành, khiến cho lòng người hoa mắt.

Nhưng ở giữa cung điện phú quý hoa lệ đó, lại quỷ dị bày ra từng lâu cốt toàn thân đen kịt, làm cho người ta có một loại cảm giác âm u khủng bố.

Những xương sọ này ngoại trừ Nhân loại ra, còn có xương sọ của một ít Yêu thú Huyền thú khổng lồ, càng có một ít xương sọ giống như Nhân loại, lại không giống như Nhân loại, cũng không biết là chủng tộc gì.

Bình luận